Thịnh Trường Ninh lại lắc đầu, tự mình lấy ra mấy sợi dây, ngón tay thoăn thoắt lướt đi, tết một cách linh hoạt.
Nàng thử tay nghề, rất nhanh đã đan xong một sợi kiếm tuệ có kiểu dáng đơn giản nhất, cơ bản nhất, khẽ đung đưa rồi nói: “Ta biết đan.”
“Tiểu đạo hữu giỏi thật đấy.”
Thịnh Trường Ninh khẽ cười, ngay cả đuôi mắt cũng cong cong.
Nàng đứng dậy, cáo từ ông lão, sau đó mới tiếp tục đi về phía trước.
Không lâu sau, ông lão lại chào mời kiếm tuệ của mình với người mới tới: “Vị đạo hữu này, có muốn mua kiếm tuệ không? Kiếm tuệ chỗ ta có rất nhiều kiểu dáng, lại đẹp nữa.”
Người nọ nhìn chằm chằm vào những sợi kiếm tuệ trên sạp hàng, ánh mắt thoáng chốc lơ đãng. Hắn mím c.h.ặ.t môi, lên tiếng cự tuyệt: “Không cần, ta biết đan.”
Sao bây giờ kiếm tu nào cũng kiên nhẫn học tay nghề đan kiếm tuệ này thế nhỉ?
Trong lòng ông lão nghi hoặc, lại nói: “Vậy mua một ít nguyên liệu về tự đan cũng tốt.”
Một lát sau, ông lại thành công bán ra hai nắm lớn vật liệu làm kiếm tuệ.
Nơi cuối hẻm nhỏ, Thịnh Trường Ninh cầm sợi kiếm tuệ kia, chậm rãi bước ra.
Trong cõi u minh, phảng phất như có một bức màn vô hình ngăn cách hai đầu hẻm nhỏ. Sự náo nhiệt sau lưng như dòng nước chảy, nhanh ch.óng rút đi và tan biến, ngay cả linh khí cũng quy về hư vô.
Hàng mi Thịnh Trường Ninh khẽ chớp, trong ánh mắt mang theo vài phần chần chờ.
Lần đầu tiên nàng câu cá, liệu có thể câu được cá lớn không?
“Keng!”
Khoảnh khắc binh khí sắc bén xé rách hư không, tiếng thở dài nhẹ hẫng của Thịnh Trường Ninh vang lên.
Không phải cá lớn, chỉ là tôm nhỏ, lại còn là đám tôm tép nhãi nhép dám dùng kiếm tới g.i.ế.c nàng.
Hơn mười đạo kiếm quang x.é to.ạc hư không cuốn tới, những kiếm quang kia lao đến từ bốn phương tám hướng, lại giống nhau đến mức quỷ dị, hoặc phải nói là giống nhau như đúc từ một khuôn.
Trên thế gian này, không thể có chuyện những người khác nhau lại phát ra kiếm quang y hệt nhau. Kiếm quang của mỗi người đều phải là độc nhất vô nhị.
Nàng vừa mới thức tỉnh kiếm tâm vào hôm qua, hôm nay đã có nhiều kiếm quang bay tới như vậy.
Thật đúng là... không kịp chờ đợi mà!
Một luồng linh lực từ lòng bàn tay Thịnh Trường Ninh b.ắ.n ra, chớp mắt đan thành những sợi tơ linh khí, lao thẳng về hướng chính Bắc. Những sợi tơ linh khí này kéo dài, đ.â.m sâu vào hư không...
“Keng keng...”
“Người” ẩn nấp trong hư không bị tơ linh khí kéo ra, trường kiếm trong tay reo vang, tiếp tục đ.â.m về phía Thịnh Trường Ninh.
Thịnh Trường Ninh giơ tay lên, thấp thoáng có quy tắc giáng xuống, khiến thanh trường kiếm kia đột ngột khựng lại!
Những đạo kiếm quang còn lại đồng loạt vỡ nát, chỉ lưu lại một nơi chân thật duy nhất.
Đây chính là thiên phú mà Thiên Đạo ban cho người có Thiên Sinh Kiếm Tâm, hiệu lệnh tất cả trường kiếm vô chủ trên thế gian!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Người” cầm trường kiếm kia bị sương đen bao phủ toàn thân, ngay cả ánh sáng cũng không thể soi rọi được nửa điểm hình dáng.
Trong hư không truyền đến những tiếng động nhỏ vụn. Đó là âm thanh hư không vỡ vụn dưới sự thao túng của “người” này.
Rõ ràng tay nàng bị lưỡi kiếm sắc bén cắt rách, m.á.u tươi men theo cạnh sắc của thân kiếm chảy xuống, nhưng “người” bị bao phủ trong làn sương đen kia lại đột nhiên như phát điên, vội vàng muốn rút kiếm ra, nhưng không được.
“Keng...”
Đúng lúc này, từ bên ngoài huyễn cảnh tiểu thế giới, một luồng kiếm ý cuộn trào, “xoạt” một tiếng x.é to.ạc kết giới!
Đó là một đạo kiếm ý trong trẻo như tuyết đọng trên đỉnh núi, trong chớp mắt đã ập đến gần, đ.á.n.h tan sương đen, khiến “người” bên trong lộ ra dưới ánh sáng, xèo một tiếng hóa thành hư vô.
Nam t.ử bình tĩnh ôn hòa kia đứng ngay chỗ kết giới vỡ nát, y phục trắng như tuyết không vương bụi trần, cũng giống như kiếm ý của hắn, thanh lãnh xuất trần, tựa như một mặt hồ phủ đầy tuyết rơi.
Thịnh Trường Ninh quay đầu nhìn lại.
Tề Miên Ngọc bình tĩnh nói: “Kiếm của ngươi, nó đang khóc.”
Thịnh Trường Ninh thoáng ngẩn ngơ, nàng lặng lẽ ngước mắt nhìn vào đôi mắt xinh đẹp trong veo của Tề Miên Ngọc, cẩn thận xác nhận lại.
Bảo bối, ngươi thật sự không có khóc mà.
Bàn tay Thịnh Trường Ninh vẫn còn đang nắm c.h.ặ.t lưỡi kiếm kia.
Mãi đến giờ phút này, cảm giác đau đớn truyền đến từ lòng bàn tay mới khiến nàng sực tỉnh, nhận ra được điều gì đó.
Tề Miên Ngọc đã coi thanh trường kiếm này là kiếm của nàng.
Tề Miên Ngọc khẽ rũ mắt xuống, nhìn chằm chằm dòng m.á.u tươi đang chậm rãi trượt xuống trên lưỡi kiếm sáng loáng. Không biết vì sao, trái tim sắp hỏng của hắn bỗng nhiên nảy sinh một cảm giác kỳ lạ.
Trống trải, lại chua xót, có chút bất an.
Thanh trường kiếm kia bởi vì lỡ làm người trước mắt bị thương nên đang thút thít khóc.
Hắn nghe thấy tiếng khóc thút thít của trường kiếm.
Người mang Thiên Sinh Kiếm Tâm sẽ được tất cả trường kiếm vô chủ trên thế gian yêu mến. Không một thanh kiếm vô chủ nào lại muốn làm nàng bị thương.
Vì cảm xúc trống vắng trong lòng mình, trong đôi mắt rủ xuống của Tề Miên Ngọc xẹt qua một chút mờ mịt.
Sau đó, hắn lấy ra một chiếc khăn tay trắng như tuyết từ trong không gian trữ vật, đưa tới trước mặt nàng.
Tề Miên Ngọc nói: “Lau đi.”
Nó vẫn còn đang khóc. Hắn chưa từng thấy thanh kiếm nào thích khóc như vậy.
Thịnh Trường Ninh hiểu ý Tề Miên Ngọc. Nàng khẽ đáp một tiếng, nhận lấy chiếc khăn tay, chậm rì rì lau sạch vết m.á.u trên kiếm.
Khi vết m.á.u trên lưỡi kiếm đã được lau sạch, chiếc khăn tay kia cũng bị nhuộm màu đỏ tươi loang lổ.
Thịnh Trường Ninh đổi tay cầm kiếm, do dự không biết nên trả lại chiếc khăn tay đã bị bẩn hay không.