Thịnh Trường Ninh gật đầu đi tới nhưng không trực tiếp chạm tay vào. Một luồng linh lực khẽ tuôn ra từ đầu ngón tay, gẩy nhẹ dây đàn, tạo nên một âm thanh thanh thoát, êm tai.
“Âm sắc rất hay.” Thịnh Trường Ninh khẽ lẩm bẩm.
Tứ Phương Các ở Nam Châu là thế lực luyện khí đứng đầu năm châu. Phàm là đồ vật do tu sĩ Tứ Phương Các làm ra, không món nào không phải là thượng phẩm.
Chưởng quỹ chú ý tới việc Thịnh Trường Ninh đang mặc đồng phục đệ t.ử Kiếm Tông, liền giải thích: “Các chủ Tứ Phương Các từng nói, chỉ cần là đệ t.ử Kiếm Tông đến mua đồ của Tứ Phương Các thì sẽ được giảm nửa giá.”
Cho dù có giảm nửa giá thì bây giờ nàng cũng chẳng mua nổi.
Thịnh Trường Ninh thầm thở dài, nàng lại nhìn sang những cây đàn khác, sau đó mới xoay người rời đi: “Đa tạ.”
Đi vòng qua bình phong, khi đến cầu thang, Thịnh Trường Ninh thấy có người từ lầu một đi lên liền dừng bước nhường đường. Cầu thang của Vạn Bảo Các chỉ đủ cho hai người đi song song, người tới dẫn theo một tùy tùng, đang đi được nửa cầu thang.
Nàng nán lại một lát, ánh mắt dừng lại ở bức thư họa bên cạnh cầu thang.
Đợi người nọ cùng tùy tùng đi lên hẳn, Thịnh Trường Ninh mới thu hồi ánh mắt, tiếp tục bước xuống lầu.
Khi đi xuống lầu, nàng loáng thoáng nghe thấy chưởng quỹ Vạn Bảo Các lên tiếng gọi người vừa tới.
... Thiếu chủ?
Vạn Bảo Các buôn bán khắp năm châu, chính là sản nghiệp thuộc về Yến gia ở Tây Châu, một trong bốn đại thế gia.
Đại hội khảo hạch của Kiếm Tông sắp đến, không ít con cháu thế gia khắp năm châu đều đổ về Trung Châu cầu học. Vị Yến thiếu chủ này lúc này lại xuất hiện ở thành trì phụ thuộc của Kiếm Tông, là nhắm tới Kiếm Tông sao?
Yến gia Tây Châu.
Thương Lan Thần Điện.
Thịnh Trường Ninh chậm rãi ngoái đầu nhìn một cái, rồi thu hồi ánh mắt.
Vị thiếu chủ Yến gia kia mặc hắc bào đội ngọc quan, dáng người lại trông vô cùng gầy gò, giống như quanh năm mang bệnh trong người, cả người toát ra một cảm giác ốm yếu vô lực.
Thiếu chủ Yến gia đi lên lầu ba.
Chưởng quỹ Vạn Bảo Các đi theo sau lưng hắn, nhỏ giọng bẩm báo: “Thiếu chủ, đại hội khảo hạch của Kiếm Tông sắp bắt đầu. Dựa theo truyền thống bao năm qua của Kiếm Tông, phải đến trước một ngày bọn họ mới tiến hành rút thăm chọn tiểu bí cảnh dùng cho khảo hạch.”
“Ngoại trừ những tiểu bí cảnh đã được rút trúng trong mười năm qua, tình hình của các bí cảnh còn lại, thuộc hạ đã sai người ghi chép thành sách.”
Chưởng quỹ lấy quyển sách từ trong không gian trữ vật ra, đang định đưa qua thì thấy thiếu chủ nhà mình giơ tay đẩy cửa sổ ra, bèn nán lại chờ giây lát.
Chi nhánh Vạn Bảo Các của bọn họ được xây dựng sát đường, từ ô cửa sổ này có thể bao quát toàn bộ cảnh tượng trên phố dài.
Yến Kim Tiêu tựa người bên cửa sổ, ánh mắt bình tĩnh nhìn theo bóng dáng thiếu nữ vừa bước ra khỏi Vạn Bảo Các, khẽ thất thần một lúc rồi cất giọng hỏi: “Nữ đệ t.ử Kiếm Tông lúc nãy đến mua gì vậy?”
“Là linh tài luyện Tụ Linh Đan ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Lầu hai.”
“Sau đó nàng ấy lên lầu hai thử vài cây đàn.”
Yến Kim Tiêu khẽ ừ một tiếng.
Linh tài của Tụ Linh Đan bớt đi ba loại, lại thêm một vị linh tài khác vào thì có thể chế thành Thanh Linh Đan, kết hợp với An Thần Khúc để phụ trợ là có thể trấn an sát khí.
Yến Kim Tiêu hỏi: “Nàng ấy không mua đàn sao?”
Chưởng quỹ trả lời: “Vị cô nương đó là đệ t.ử ngoại môn của Kiếm Tông, chắc là không đủ linh thạch...”
Chưởng quỹ thấy Yến Kim Tiêu không hỏi thêm gì nữa, liền đưa tay dâng quyển sách kia lên.
Trên con phố dài, thiếu nữ mặc chiếc váy dài màu xanh nước biển dừng lại trước sạp hàng của một ông lão bán kẹo hồ lô, dùng một viên linh thạch mua hai xâu kẹo hồ lô đỏ tươi óng ánh.
Thật đáng tiếc.
Ánh mắt Yến Kim Tiêu khẽ lóe lên.
...
Thịnh Trường Ninh nhận lấy kẹo hồ lô từ tay ông lão, nói tiếng cảm ơn rồi tiếp tục đi về phía cuối phố. Nàng há miệng c.ắ.n một viên kẹo hồ lô, vị chua ngọt nhanh ch.óng lan tỏa.
Ăn xong một viên kẹo hồ lô, nàng lại c.ắ.n thêm một viên nữa.
Vẫn là mùi vị trong ký ức, đã một nghìn năm rồi nàng mới được nếm lại.
Đi dọc theo con phố dài đến cuối đường, Thịnh Trường Ninh rẽ qua góc ngoặt, những người bày sạp trong con hẻm nhỏ này đều là thợ thủ công.
Thịnh Trường Ninh vừa nhai kẹo hồ lô vừa chậm rãi bước qua, cuối cùng dừng lại trước sạp của một ông lão đan kiếm tuệ để bán.
Bên cạnh có một phiến đá bằng phẳng, nàng ngồi lên đó, chăm chú nhìn kỹ thuật của ông lão.
Đến khi Thịnh Trường Ninh ăn xong một xâu kẹo hồ lô, ông lão đã đan được hơn phân nửa một sợi kiếm tuệ. Nàng nhìn chằm chằm không chớp mắt, rất nhanh đã ăn xong xâu kẹo hồ lô thứ hai.
Ông lão đúng lúc đan xong một sợi kiếm tuệ, liền vẫy tay gọi nàng.
Thịnh Trường Ninh nhích người, ngồi sát qua.
“Tiểu đạo hữu, ngươi muốn mua kiếm tuệ cho trường kiếm bản mệnh của mình sao?” Ông lão nói: “Ta ở đây có đủ loại kiểu dáng kiếm tuệ, màu sắc cũng đẹp mắt, rất hợp để phối với bảo kiếm của các tiểu kiếm tu các ngươi đấy.”
Thịnh Trường Ninh lắc đầu: “Ta muốn tự tay đan một sợi kiếm tuệ, tự mình đan mới là hợp ý nhất.”
Nàng đưa tay chỉ vào mớ vật liệu làm kiếm tuệ bên cạnh ông lão rồi hỏi: “Xin hỏi, cái này bán thế nào ạ?”
Thợ thủ công kiếm sống bằng tay nghề, vật liệu làm kiếm tuệ không đáng giá bao nhiêu. Cuối cùng, Thịnh Trường Ninh dùng hai viên linh thạch, mua được một nắm lớn vật liệu làm kiếm tuệ đủ loại màu sắc.
Ông lão thấy Thịnh Trường Ninh ngoan ngoãn liền hỏi: “Có muốn ta dạy cho ngươi một kiểu dáng đơn giản nhất không?”