"Lục soát cho ta! Đến một tấc đất cũng không được bỏ qua!"
Binh lính tràn vào như ong vỡ tổ.
Nhưng chỉ vài hơi thở sau, tên phó tướng bước ra, mặt cắt không còn một giọt m.á.u, quỳ sụp xuống:
"Báo... Báo cáo tướng quân... Không có gì cả. Phòng trống rỗng."
"Cái gì?!" Triệu Hùng trợn mắt, tự mình xông vào phòng lật tung chăn màn.
Giường chiếu gọn gàng, đống sổ sách ngổn ngang hôm trước đã biến mất không một dấu vết.
Đến một sợi tóc của ta cũng không tìm thấy.
Triệu Hùng tức giận thô bạo đá văng cánh cửa phòng ngủ của ta, gầm lên: "Ngu xuẩn! Chắc chắn nó chỉ vừa mới trốn vào mật đạo hậu viện, truy kích cho ta! Gặp là gi ết!"
Một toán t.ử sĩ tinh nhuệ của Dự Vương đã đ.á.n.h hơi được vị trí, bọn chúng đang điên cuồng dùng kiếm c.h.é.m vỡ lớp ngụy trang bên ngoài, chỉ cách ta một bức tường đá.
Không có Lục Hành Chu ở bên, một nữ t.ử trói gà không c.h.ặ.t như ta làm sao cầm cự nổi trước những lưỡi đao sắc lạnh kia?
Trong khoảnh khắc sinh t.ử cận kề, ánh mắt ta đột ngột va phải chiếc bàn cơ quan ở góc tường.
Bàn cơ quan này có cấu trúc ma trận số vô cùng phức tạp để kích hoạt bẫy tiễn phòng thủ của mật thất.
Bình thường, cần phải có mật mã để xoay các khớp đá.
Đầu óc ta quay cuồng, rồi một ký ức đột ngột lướt qua tâm trí.
Thời điểm ta mở tráp thấy y sửa các lỗi sai của ta. Ta có bóc lên vài tờ để xem.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lúc đó ta chỉ tưởng y sửa bài thông thường.
Nhưng bây giờ nhìn vào ma trận số của bàn cơ quan trước mắt, ta sửng sốt nhận ra: Bản đồ phân bố các con số này, giống hệt như quy luật của những nét mực đỏ mà y đã sửa trong bài thi điểm kém năm mươi lăm tuổi của ta!
Hóa ra, y không chỉ sửa bài thi.
Y dùng những nét mực đỏ ấy để âm thầm huấn luyện tư duy trận pháp cho ta, vạch sẵn cho ta một đường sống nếu chẳng may gặp nạn.
"Xoay ba vòng về hướng Ly, lùi hai bước về hướng Khảm."
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng, các ngón tay đỏ ửng lướt nhanh trên bàn cơ quan, áp dụng chuẩn xác quy luật nét mực đỏ năm xưa.
Cạch! Cạch! Cạch!
Một tiếng động cơ khí trầm đục vang lên.
Ngay khi đám t.ử sĩ Dự Vương vừa phá vỡ cửa mật thất xông vào, hàng loạt bẫy tiễn ngầm từ trên vách đá b.ắ.n ra như mưa bão, ghim c.h.ặ.t những kẻ đi đầu xuống đất.
Trận pháp cơ quan thay đổi, một bức tường đá kiên cố đột ngột hạ xuống, chặn đứng toàn bộ toán quân truy sát bên ngoài, vững vàng bảo vệ ta ở bên trong.
Nhờ có những nét mực đỏ năm mười lăm tuổi ấy, ta đã tự tay cứu mạng chính mình, cầm cự thành công cho đến khi viện binh tới.
Vài phút sau, tại đại sảnh Đại Lý Tự.
"Ngu xuẩn! Chắc chắn Lục Hành Chu đã giấu ả ở mật thất!"
Triệu Hùng quay ngoắt lại, chỉ thẳng thanh đao vào mặt Lục Hành Chu. "Lục đại nhân, ngươi khôn hồn thì khai ra, nếu không..."
"Nếu không thì sao?"
Một giọng nói già nua nhưng đầy uy nghiêm đột ngột vang lên từ phía sau cấm quân.
Đám binh lính Ngự Lâm quân nghe thấy giọng nói này, người nào người nấy run b.ắ.n người, lập tức dạt sang hai bên, quỳ rạp xuống đất.
Bước ra từ sau bức bình phong lớn của đại sảnh không chỉ có một người.
Đó là Lão tổng quản thái giám thân cận của Hoàng đế, trên tay bưng một cuộn thánh chỉ bằng lụa vàng thật sự.
Và đứng bên cạnh ông ta, chính là Thừa tướng đương triều, kẻ đáng ra giờ này phải đang ở phủ chờ tin mừng.
Mặt Triệu Hùng lập tức trắng bệch: "Lý công công... Thừa tướng đại nhân... các người..."
Lục Hành Chu lúc này mới chậm rãi thu lại vẻ lười nhác thường ngày.
Y đứng thẳng người, chắp tay hành lễ với Lý công công, rồi nhìn Triệu Hùng bằng ánh mắt như nhìn một kẻ đã ch ết:
"Triệu tướng quân, ngươi nói ngươi phụng Ý chỉ của thánh thượng đến lục soát Đại Lý Tự?"
"Thật trùng hợp. Bản quan tối muộn ngày hôm qua đã mật tấu lên bệ hạ, báo cáo rằng có kẻ mượn danh nghĩa phủ Thừa tướng và thánh ý để điều động Ngự Lâm quân, mưu đồ tạo phản, tiêu hủy chứng cứ tham ô của kho lương Nam Hà ba năm trước."
Lục Hành Chu từ trong n.g.ự.c áo rút ra tập giấy tuyên thành mà ta vừa giải mã xong, cung kính dâng lên cho Lý công công.
"Đây là lộ trình dòng tiền thực sự của vụ án năm đó. Toàn bộ bốn vạn lượng bạc cứu trợ không hề mất đi, mà được chuyển thẳng vào ngân khố tư nhân của Dự Vương."
"Triệu tướng quân đêm nay dẫn binh bao vây nha môn, không phải để bắt phạm nhân, mà là nhận lệnh của Dự Vương đến cướp tang vật, diệt khẩu nhân chứng."