Năm thứ ba làm nữ phu t.ử dạy Toán thuật ở học viện Kinh Kỳ, ta tự thấy mình đã luyện được bản lĩnh nhìn thấu hồng trần.
Lương bổng mỗi tháng ba lượng bạc, nhưng sếp tổng của học viện lại luôn miệng đòi hỏi ta phải cống hiến hết mình vì sự nghiệp trồng người.
Ta mỉm cười đồng ý, nhưng trong lòng chỉ muốn quăng bàn tính vào mặt lão.
Đang lúc ta ôm một đống sổ sách tính toán đến hoa mắt, thì người của Đại Lý Tự đột nhiên gõ cửa thư phòng.