Dạ Lung

Chương 92: Nhìn Ra Vấn Đề



Trước ánh mắt xám đục chỉ là một vùng tối đen, cơn đau từ cú nắm đầu khiến Phong Trần phải cố nhịn lại mà không kêu lên. Thuộc hạ bên cạnh thấy tên nhân loại này vẫn chưa trả lời câu hỏi của chủ tử, hắn tiến lên thụi hai thiết quyền vào bụng Phong Trần.

“Khự khự...”

Hai tiếng đau đớn vang lên, hai cú đấm này làm cho hắn cảm nhận như bị hai cục đá nặng vài chục cân nện vào bụng. Ngũ tạng đảo lộn, vết thương chưa lành cũng bị nó nện cho rách thêm. Phong Trần ho sặc sụa, lại nghe thấy một giọng nói lạnh lẽo:

-Ngươi bị điếc sao, còn không mau trả lời!

Nhưng nhận lại vẫn là sự im lặng đến từ tên nhân loại trước mặt. Thấy tên này có vẻ vẫn rất cứng miệng, tên thuộc hạ vừa nãy lại cho Phong Trần thêm vài đấm. Lần này hắn tăng thêm lực đạo, những cú đấm như trời giáng cứ vậy mà được Phong Trần ăn trọn. Ruột gan sới tung, “phốc...” một ngụm máu từ trong miệng phun ra, hắn nhăn mặt cắn chặt răng vì đau đớn.

Phong Trần sớm đã trong lòng mắng chửi ngập trời: “Con mẹ nhà mày, bọn mày không có não sao? Muốn người ta trả lời thì từ từ chứ, chưa gì đã ra đòn phủ đầu rồi.” Hắn vẫn không nhịn được mà ho ra vài búng máu. Nam tử trung niên lại lên tiếng:

-Thôi đủ rồi, lui xuống.

-Ngươi mau nói đi!

Phong Trần thở từng ngụm lớn khó nhọc, vừa nãy ăn đòn đau đến nỗi không thở nổi. Hắn yếu ớt trả lời:

-Tôi nói, tôi nói...

-Tôi tên Huyết Dị, là một nô lệ của Ma Huyết Môn, tại Nam Man Vực.

Trong bóng tối nam tử trung niên có vẻ như đang làm động tác gì đó, thuộc hạ bên dưới dường như hiểu ý chủ tử, hắn lên tiếng:

-Thưa đại nhân, đúng là có địa phương tên là Nam Man Vực, nhưng còn thứ gọi là Ma Huyết Môn thì thuộc hạ thực sự không biết a.

Nam tử trung niên nghe vậy tiếp tục hỏi:

-Vậy ngươi có biết đây là đâu không?

Nghe xong Phong Trần thực sự muốn nhảy lên tạt cho lão này một nhát, trong đầu lại bắt đầu mắng: “Con mẹ nhà ông, vừa mở mắt là toàn màu đen, giờ ông lại hỏi có biết đây là đâu không? Ông đùa tôi đấy à?” Phong Trần vẫn chậm rãi trả lời:

-Ta không biết!

Lại tiếp tục với câu hỏi:

-Vậy ngươi có biết tại sao ngươi lại đến đây không?

-Và ngươi đến đây bằng cách nào?

Phong Trần như chú chim non mới nở mà trả lời:

-Ta không biết đã đến đây bằng cách nào.

-Ta chỉ biết, ta bị mắc kẹt trong một di tích tên là Hấp Huyết Quỷ Tông, sau đó vì không tìm được cách ra ngoài nên đã ở lại.

-Một hôm ta đang ngủ thì bỗng lôi huyết ngập trời ập đến, xong ta ngất đi, tỉnh lại thì đã ở đây rồi.

“Bịch...”

Phong Trần lại bị quăng lại như một đồ bỏ đi, hắn nghe được tiếng đóng cửa, tiếng bước chân cũng dần chìm xa. Toàn thân hắn giờ đây mồ hôi ướt đẫm, cảm giác linh hồn bị nhìn thấu bây giờ mới biến mất. Phong Trần hoàn toàn không dám thi triển bất cứ thủ đoạn nào, dù chưa được nhìn thấy diện mục của người tra hỏi. Nhưng hắn cảm giác trung niên nam tử này như một ngọn sơn nhạc, còn mình chỉ là con sâu cái kiến, còn không bằng một cái rắm của ông ta.

Phong Trần cảm thán: “Tu vi của mình trước mắt mấy tên thuộc hạ kia thôi đã như núi cao với vực thẳm. Càng đừng nói đến vị chủ tử trong miệng họ.”

Ngồi dậy định lấy xem trong nhẫn có gì để trị thương không. Sờ đến mới biết nhẫn trữ vật đã không còn, thế là hắn nhớ ra, tiến vào nguyên thức. Vẫn là thành phố giữa không gian đen kịt, lại tỏa ra từng luồng huyết khí xâm thực, Phong Trần lên tiếng gọi:

-Tiểu Minh, Huyết Thực, cả hai đâu rồi?

Tiếng gọi vừa ngắt, một thân ảnh mặc huyết y đã hiện ra, nàng lên tiếng:

-Thiếp thân ở đây.

Không thấy Tiểu Minh, hắn tiếp tục gọi:

-Tiểu Minh, Tiểu Minh, người đâu rồi...

Bên cạnh, Huyết Thực thấy vậy lên tiếng:

-Đại nhân đã đi ngủ rồi ạ.

Phong Trần vẻ mặt ngạc nhiên, nàng tiếp tục lên tiếng:

-Sau khi chàng xông qua vùng độ kiếp của Kim Huyết Điểu, vụ va chạm khiến không gian di tích bị xé rách. Chàng cũng theo quán tính mà chui vào khe nứt không gian thoát ra. Để bảo vệ chàng trong môi trường khắc nghiệt của không gian tối, đại nhân đã dùng thần lực của mình để bảo vệ chàng, vậy nên đã lâm vào ngủ say.

Huyết Thực nói hết, Phong Trần đưa mắt nhìn lên mảnh gốm, mảnh gốm lại trở về màu xám tro, chỉ còn một chút màu ngả vàng ở lại.

“Thì ra, sau sự mạo hiểm của mình đều là sự hậu thuẫn của Tiểu Minh.”

Nghĩ đến, hắn thầm nói một câu mà chỉ hắn có thể nghe được:

-Cảm ơn!

Huyết Thực lại lên tiếng:

-Gì cơ, chàng nói gì?

Phong Trần hắng giọng:

-À, ừ... ta có cái này muốn hỏi nàng.

Đột nhiên lại là những tiếng bước chân vang lên, lần này bước chân lại nhẹ nhàng thanh thoát, không trầm ổn hữu lực như lúc đầu. Rời khỏi nguyên thức, Phong Trần lại dựa người vào bức tường.

Tiếng bước chân ngừng lại, lại là tiếng mở cửa, hai thân ảnh bước vào. Một luồng sáng chói lóa khiến mắt Phong Trần nhắm chặt lại, hai tay đưa lên che lại đôi mắt. Bỗng bên tai Phong Trần vang lên một giọng nói nhẹ nhàng như gió mùa thu.

-Ngươi không sao chứ?

Nghe được giọng nói này, hắn chắc chắn đây là một mỹ nữ, từ từ buông đôi tay xuống, ánh sáng mờ ảo từ U Quang Thạch lọt vào mắt. Đập vào mắt hắn là hai bộ xương trắng, một bộ có hồng vụ ô sắc quấn quanh, bộ còn lại thì là ám vụ hắc sắc.

Nhìn thấy ánh mắt của nhân loại này nhìn mình, Luyến Nữ vô cùng bất ngờ. Đôi mắt của hắn có đồng tử màu xám tro tàn, nhưng thứ khiến nàng ngạc nhiên không phải màu mắt mà là biểu cảm của ánh mắt. Hắn lại chưng ra cái ánh mắt như nhìn khô lâu rồi nhìn nàng.

Với thân phận và nhan sắc của mình, nàng vô cùng tự tin khi đứng trước mặt người khác. Bình thường những thứ nàng nhận lại từ ánh mắt của người xa lạ là ngưỡng mộ, là dục vọng, là đố kỵ... và rất nhiều những ánh mắt tham lam khác. Ai mà ngờ tên nhân loại đầu tiên mà nàng gặp lại nhìn nàng bằng ánh mắt khác thường như vậy.

Bên cạnh, Ái Nhi cũng há hốc miệng, đây là lần đầu tiên nàng thấy có một người dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn chủ tử của nàng như vậy. Trước khi đến đây nàng đã tưởng tượng ra gương mặt ngây ngốc khi tên nhân loại nhìn thấy dung mạo của Luyến Nữ.

Nhưng lần này lại là các nàng bị đả kích.

Cả hai nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, Phong Trần cất tiếng hỏi lại:

-Là nàng cứu ta sao?

Chỉ thấy nàng gật đầu, nhưng vẫn hứng thú nhìn hắn. Ái Nhi bên cạnh không nhịn nổi mà gắt:

-Nhân loại vô lễ, sao có thể nhìn và nói chuyện với Luyến Nữ như vậy chứ?

Phong Trần vẻ mặt khó hiểu nhìn về phía Ái Nhi và nói:

-Vậy nàng nói ta phải làm sao?

Nhìn biểu cảm của tên nhân loại này và câu hỏi của hắn, nàng nghẹn họng không biết nói gì. Luyến Nữ cũng nói:

-Là nàng đã cứu ngươi!

Phong Trần nhìn Luyến Nữ lại nhìn Ái Nhi, hắn lại lên tiếng:

-Vậy ta cảm ơn.

Nghe lời cảm ơn hời hợt, Ái Nhi định nổi đóa, nhưng bị thiếu nữ hồng y ô sắc ngăn lại. Nàng lại tiếp tục hỏi những câu như nam tử trung niên lúc đầu. Phong Trần cũng trả lời những câu tương tự, cuối cùng Luyến Nữ nói:

-Vậy là ngươi từ trong một di tích cổ mà truyền tống đến đây sao?

Phong Trần chỉ biết gật đầu xác nhận, thấy vậy nàng đã hết hứng thú, đứng dậy rời đi.

Thấy nàng rời đi, hắn vốn dĩ không muốn để lộ thực lực của mình trước mặt người khác, nhưng lần này nếu không lộ, chắc chắn sẽ ở lại đây cả đời mất. Hắn cắn răng, đôi mắt đang từ đồng tử tro tàn chuyển thành hắc luân.

Bóng hình của hai thiếu nữ trong mắt Phong Trần biến đổi, giờ đây không còn là hai bộ xương trắng với ma khí vờn quanh nữa. Mà trước mặt lại là hình ảnh mờ ảo của hai linh hồn, một cái mang hồng ô quang sắc, còn cái kia lại mang màu trắng xám quang sắc.

Cả hai cũng mang lại cho hắn một cảm giác khác nhau, linh hồn trắng xám quang sắc trong mắt Phong Trần rất mờ ảo, giống như làn sương sớm, chỉ cần một nắng là có thể xua tan. Theo hắn suy đoán chắc là thuộc Cảm Hồn cảnh, thậm chí còn không phải hồn tu.

Điều hắn chú ý là thiếu nữ được gọi là Luyến Nữ này, linh hồn của nàng trong mắt Phong Trần giống như một làn sương mù ngày đông. Tinh khiết và cô đọng hơn linh hồn xám trắng kia rất nhiều. Hắn đoán chắc hẳn nàng này có tu vi hồn tu Thông Hồn cảnh trung kỳ.

Nhưng cảm nhận của Phong Trần chưa ngừng lại ở đó, hắn cảm giác linh hồn tuy ngưng đọng nhưng khí thế lại như có như không. Để ý kỹ hơn, trên linh hồn hồng ô quang sắc này lại có những vết rạn nứt rất nhỏ.

Phong Trần bỗng cất tiếng:

-Vị cô nương này, à không, vị Luyến Nữ này, ta có chuyện muốn nói riêng với nàng.

Như không nghe thấy lời nói của Phong Trần, thiếu nữ hồng y ô sắc vẫn sải chân bước đi. Hắn cắn răng hô lớn:

-Linh hồn nàng có vấn đề...

Luyến Nữ theo đó mà khựng chân lại. Ái Nhi nhanh như lôi quang, tay ngọc đưa ra bóp lấy cổ của Phong Trần. Điều kiện bất lợi, nàng nhanh chóng khống chế được tên nhân loại này.

Sát khí từ Ái Nhi đập thẳng vào mặt, mồ hôi lạnh sau gáy Phong Trần bất giác mà đổ ra. Trên người nàng ma khí cũng bắt đầu rục rịch, nàng chuẩn bị tiễn hắn đi đầu thai kiếp khác.

Đối với Phong Trần, người có tu vi Hải Hồn cảnh, khoảng cách này có một trăm Ái Nhi cũng chỉ hóa thành cô hồn dưới tay hắn mà thôi. Nhưng hắn không hề ra tay, giết Ái Nhi thì sao chứ, có ra nổi đây được hay không mới là vấn đề.

Giọng nói nhẹ nhàng của Luyến Nữ lại vang lên:

-Ái Nhi, buông hắn xuống.

Ái Nhi nghe mệnh lệnh chủ tử, nàng hơi do dự nhưng vẫn từ từ thả Phong Trần ra. Hắn gương mặt đỏ lên vì ngạt thở, miệng há ra thở từng ngụm lớn.

Luyến Nữ tiếp tục:

-Vị công tử này, sao lại nói ta có vấn đề về linh hồn?

Phong Trần nhịp thở dần lấy lại, nhìn vào mắt nàng nói:

-Khi nàng bước vào, ta đã cảm nhận được dao động linh hồn bất thường từ trên thân.

-Thể chất ta có chút đặc biệt, nhạy cảm với linh hồn nên mới có thể cảm nhận được.

Nghe nhân loại trước mặt nói, Luyến Nữ tuy chưa tin lời hắn nói có thật hay không. Nhưng việc linh hồn nàng gặp vấn đề là sự thật. Nàng nghĩ:

“Ngay cả việc mình bị thương tổn linh hồn, ngay cả phụ thân cũng không thể nhận ra, vậy mà giờ đây lại bị một tên nhân loại nhìn thấu.”

Nàng lên tiếng hỏi:

-Nếu ngươi đã nhận ra vấn đề vậy ngươi đã có cách giải quyết?

Nghe lời Luyến Nữ nói, Phong Trần trong đầu nghĩ đúng là có một cách. Nhưng dùng nó với một người vừa mới quen, quả thật là không tốt lắm.

Thấy tên nhân loại trước mặt rơi vào trầm ngâm, Luyến Nữ lại lên tiếng:

-Ngươi nói đi, có điều kiện gì?

Đang suy nghĩ, Phong Trần thuận miệng đáp:

-Ta muốn rời khỏi đây.

Luyến Nữ như đoán trước được suy nghĩ của Phong Trần, vì vậy ngay lập tức từ chối nói:

-Vấn đề này thì không được.

Tuy là thuận miệng trả lời nhưng nó cũng là điều hắn mong muốn hiện tại. Nhưng nghe hai từ “không được” hắn có chút thất vọng, nhưng lại nghe tiếng Luyến Nữ nói:

-Vì thân phận của ngươi không minh bạch, nên ta sẽ để ngươi làm thuộc hạ của ta trước, sau đó tìm cách trả tự do cho ngươi.

-Ngươi thấy sao?

“Mẹ kiếp, đã không biết vì sao đến đây, đã bị người ta giam, nay lại còn bắt đi làm nô. Đúng là kiếp phân ch...”

“Không được, được phải ra ngoài mới rời đi được, nếu không chắc cả đời ở lại mất.”

Phong Trần thấy vậy hắn nói:

-Làm thuộc hạ cũng được nhưng cần có một số điều kiện.