Nói chuyện hàn huyên với nữ nhi, nam tử trung niên ra khỏi khuê phòng của con gái với gương mặt rạng rỡ. Từ hành lang hắn dạo bước tiến về nơi làm việc, vẻ mặt tươi cười khi ra khỏi phòng đã biến mất. Thay vào là gương mặt không cảm xúc, từ xa trước cửa nơi làm việc, một lão giả mặc áo bào nâu đang đứng cung kính chờ. Theo chân nam tử trung niên bước vào phòng, lão giả cũng vào theo, vừa đi lão giả vừa nói:
-Đại nhân, mọi việc trong thành không có gì bất thường.
-Vị Dục công tử kia rời khỏi phủ hắn đã tiến về Tụ Ma Lâu.
-Phía Dục Phủ cũng không có động tĩnh gì.
-Hôm nay Luyến nữ dẫn nữ hầu vào Luyến Uyển, sau một lát nữ hầu vác ra một tên nhân loại.
Nam tử trung niên đang cầm ly nước uống, hơi nhướng chân mày, lão giả tiếp tục nói:
-Luyến nữ đã đưa nhân loại kia vào Luyến Ngục, nhưng căn dặn lính ngục không để hắn chết, sẽ có hạ ma đến chăm sóc cho tên nhân loại đó tỉnh. Có lẽ nàng muốn biết điều gì từ hắn.
Nghe xong nam tử trung niên cất giọng vô cảm hỏi:
-Nhân loại đó, các ngươi biết bằng cách nào hắn lại xuất hiện tại Luyến Uyển?
Dường như đã đoán được ý của chủ tử, lão giả rất nhanh đã hồi đáp:
-Thuộc hạ đã tra xét qua, thời gian trong vòng một tuần đổ lại, lính canh bên ngoài không thấy có ai tiến vào Luyến Uyển.
-Trong thành cũng không xuất hiện nhân vật nào khả nghi, chỉ có hôm nay Luyến nữ mới vào, khi đi chỉ mang một nữ hầu.
-Nhân loại này cứ như từ hư không mà rơi ra vậy.
Nam tử trung niên đặt tay lên bàn, bốn đầu ngón tay lần lượt gõ trên bàn. Hắn hỏi:
-Nhân loại này có tu vi gì?
Thuộc hạ bên dưới vẫn cung kính trả lời:
-Tu vi U Sư sơ kỳ, tình trạng toàn thân bị U huyết và U lôi lực làm cho trọng thương, đan điền khô kiệt.
Nhận được câu trả lời, hắn ngồi yên mở miệng:
-Ukm…, để ý đến nhân loại này cho ta, bao giờ hắn tỉnh, báo cho ta trước, sau đó mới cho Luyến nữ biết.
Nam tử trung niên ra hiệu cho thuộc hạ lui ra, sau đó nhắm mắt ngồi thiền. Bên trong một tòa lầu các, một thân ảnh nam tử trẻ tuổi, mày kiếm mắt sáng, khuôn mặt thanh tú, trên miệng luôn nở nụ cười. Trên thân khoác cẩm bào, nhìn rất nho nhã, thanh tao. Ngồi bên cạnh là ba tên khác, một tên có đôi mắt sắc lạnh, trên môi mang nụ cười nhàn nhạt. Hai tên kia nhìn rất thư sinh nhưng trong ánh mắt lại lộ ra vẻ tham lam và đầy dục vọng. Đặc biệt là ba tên này bề mặt thì tươi cười với phục vụ của Tụ Ma Lâu, nhưng trong đôi mắt lại không thể giấu được vẻ khinh miệt.
Vị nam tử ngồi đối diện, trên thân khoác cẩm y, cầm lên ly rượu đưa lên miệng nhấm nháp buông lời:
-Dục công tử hôm nay lại đến thăm Luyến nữ sao?
Đối diện Dục Tình thản nhiên với lấy đôi đũa, vươn tay gắp một miếng cá đưa vào miệng mà không nói gì. Thanh niên bên trái, khóe môi nhếch lên, cũng cầm lấy ly rượu đưa lên mũi ngửi, hắn nói:
-Ừm… Rượu này đúng là rất thơm, rất thích hợp để chờ được uống.
Phía bên trái một thanh niên mặc cẩm bào khác, cầm lấy ly rượu một ngụm nuốt thẳng vào bụng, tên này cũng lên tiếng:
-Rượu ngon thế này thì phải uống nhanh, không uống kịp sẽ để kẻ khác uống mất.
Dục Tình buông đũa gắp thức ăn xuống, cầm lấy ly rượu trước mặt, hắn nâng lên miệng. Ngay lập tức vị cay nồng đã tràn vào trong mũi, sau sự nồng nàn đó là vị ngọt vương lại ở yết hầu, nhấp vào một ngụm, hương vị nồng đậm ấy lại càng thêm rõ ràng. Mân mê ly rượu trong tay, ánh mắt từ sáng trong giờ đây lại đầy sự chiếm hữu và dục vọng. Như một con sói đầu đàn đang mùa kết tình, cất giọng:
-Rượu ngon ủ càng lâu, hương vị càng trở nên tuyệt vời.
Ba tên kia nghe vậy đều cười lên một cách khoái trá.
-Hi hi hi hi hi....
-Dục huynh nói thật sự quá chuẩn rồi.
Tụ Ma Lâu là nơi nghỉ ngơi nổi tiếng Lục Ma Thành, nơi đây nổi tiếng khi phục vụ với dịch vụ cao cấp. Đồ dùng trong nơi này đều từ hải giai trở lên. Tư cách để đặt chân vào đây cũng cần đáp ứng đủ yêu cầu mới được vào. Dục Phủ là thế lực có địa vị cao nhất trong Lục Ma Thành, bên dưới cũng có các thế lực khác thực lực cũng không thua kém. Điển hình như Luyến Phủ, cũng là một thế lực phong vân trong thành, thực lực tuy hơi yếu hơn một chút nhưng so về tài lực thì lại đứng đầu. Các thế lực khác cũng có thế mạnh riêng, không hề yếu thế hơn.
Trong khuê phòng Luyến nữ tiễn phụ thân rời đi, không lâu sau một bóng đen xuất hiện trong phòng.
-Luyến nữ, Dục Tình đang ở Tụ Ma Lâu cùng với ba tên nữa, là Âm Nhan, Âm Nhãn và Khinh Tiếu.
-Mọi thứ khác trong thành đều không có gì khả nghi.
-Còn tin tức của ngài cần vẫn chưa có.
Nghe xong, nữ tử hồng y ô sắc lên tiếng:
-Ừm…, ta biết rồi, thứ đó các ngươi nhanh chóng tìm, ta sắp không đợi được rồi.
-Lui đi!
-À chờ đã, ngươi đi nghe ngóng xem có sự xuất hiện của nhân loại nào trong thành không. Nếu có ngay lập tức báo cho ta.
Bóng đen cúi đầu nhận lệnh, sau đó hóa thành khói đen mà biến mất. Luyến nữ lại quay sang bên cạnh nói:
-Ái Nhi, ngươi đi xem tên nhân loại kia thế nào, chữa trị cho hắn tỉnh lại.
-Nhớ đừng để cha ta biết.
Bên cạnh nữ hầu gật đầu đáp ứng:
-Vâng, thị đi ngay ạ!
Nữ hầu rời khỏi phòng, nữ tử hồng y ô sắc mở ra kết giới, di chuyển ngồi lên giường, vào trạng thái tu luyện. Ái Nhi theo phân phó của chủ tử, mang theo tín vật mà nàng đưa cho hướng về Luyến Ngục mà đi. Đến cửa, nàng đưa ra tín vật, nàng nói:
-Đưa ta đi gặp tên nhân loại vừa mới vào.
Đã có tín vật của Luyến nữ, lính ngục không nhiều lời dẫn theo Ái Nhi đi vào. Vừa vào trong, vang lên bên tai là tiếng la gào thảm thiết “a a a a a…”, “thả ta ra, mau thả ta ra”, “ta giết các ngươi, ta sẽ giết hết các ngươi”, tiếng la cộng thêm những tiếng leng keng phát ra từ tiếng va đập của xiềng xích. Trong đây hoàn toàn không có khái niệm về ánh sáng, lính ngục dường như đã quen với môi trường này, nên rất nhanh chóng đã dẫn Ái Nhi đến phòng giam của Phong Trần.
Chỉ thấy đây là một cái phòng giam khép kín, bốn phía không hề có khe hở, nói là phòng, chi bằng nói nó là một cái hộp màu đen. Bên trong không hề có một thứ gì, dưới nền phòng trong góc là một đống xương đen trắng đủ loại. Trên sàn dính nhơm nhớp thứ chất nhầy, Phong Trần được lính ngục vứt như giẻ rách nằm bên trong. Nửa mặt áp xuống sàn cùng thứ chất nhầy tanh lưởi, vết thương chỉ trong nửa ngày đã có dấu hiệu của hoại tử.
Ái Nhi nhìn thấy cảnh này chỉ hơi nhíu mày, ra lệnh cho lính ngục mở cửa, nàng cầm theo U Quang Thạch bước vào, nhìn quanh một vòng, rồi lên tiếng:
-Lôi tên nhân loại này ra, sau đó dọn chỗ này đi.
Lính ngục như những khôi lỗi, bọn chúng lôi Phong Trần ra, nhanh chóng dọn sạch hộp giam, sau mười phút hộp giam được dọn sạch. Ái Nhi ra lệnh cho lính ngục đưa Phong Trần vào, nàng cũng tiến vào theo. Nàng lấy ra một bình đan dược, mở miệng Phong Trần nàng đổ thẳng thuốc vào miệng. Thuốc có dạng dung dịch, rất nhanh đã thẩm thấu, thuốc vừa vào, Ái Nhi dùng ma lực giúp hắn luyện hóa dược dịch. Rất nhanh những vết thương đã không còn bị hoại tử, thấy tình trạng của Phong Trần đã ổn định Ái Nhi rời khỏi Luyến Ngục.
Cứ vậy, sang ngày thứ ba những vết thương trên người Phong Trần đã khôi phục gần hết, Ái Nhi cũng phải kinh dị trước khả năng hồi phục của tên nhân loại này. Theo kiến thức của nàng, về mặt thân thể trên U Hỏa Tinh này Thú Tộc là đứng đầu, sau đó đến Ma Tộc, tiếp đến Quỷ Tộc, cuối cùng mới đến Nhân Tộc. Vậy mà nàng đang chứng kiến sự phi lý nhất đời, khả năng hồi phục của tên nhân loại này không hề thua kém Quỷ Tộc, thậm chí có thể sánh ngang với Ma Tộc.
Ái Nhi kết thúc công việc lại tiếp tục về báo cáo với Luyến nữ. Không qua bao lâu, “a a a a a....” tiếng thét thất thanh từ hộp giam của Phong Trần vang lên. Bên trong hắn đang nằm ngửa, liên tục khua chân khua tay như đang rơi xuống vực sâu. Cơn đau từ những vết thương chưa lành kéo đến khiến Phong Trần bất chợt mở mắt, hắn hít lấy hít để như vừa bị ai đó không cho thở. Nhưng lại nhận về không phải là không khí thanh mát, mà là luồng không khí ẩm ướt, tanh hôi, ngột ngạt. Chưa kịp định hình điều gì đang xảy ra, đập vào mắt Phong Trần là một vùng tối đen, đưa tay không thấy ngón. Chưa hết xung quanh còn là tiếng kêu la thảm thiết, tiếng “ken két…” của kim loại kéo lê.
Tất cả như một bữa tiệc chào đón hắn từ cõi hư không trở về. Lại là câu hỏi “đây là đâu?” hiện ra trong đầu, hắn quờ quạng như muốn nắm vào thứ gì đó. Nhưng rốt cuộc không có bất cứ thứ gì, hắn đành chống tay xuống đất mà ngồi dậy. Tự mình ngồi đó một lúc cuối cùng cũng lấy lại bình tĩnh, Phong Trần muốn sử dụng linh hồn lực để quan sát nơi này. Hồn lực từ cơ thể của hắn như sóng biển cuồn cuộn muốn tỏa ra. Nhưng đến bán kính hai mét bất ngờ hồn lực như đụng trúng một bức tường không thể đi qua được. Dù cố cỡ nào, hồn lực cũng bị bức tường đó chặn lại, hắn tò mò đó là thứ gì, tay chân lóng ngóng, bò về một phía, “binh…” tiếng chuông vang lên trong đầu, Phong Trần trực tiếp đụng đầu vào bức tường làm bằng kim loại.
Lắc lắc đầu cho đỡ choáng, bỗng hắn nghe thấy tiếng bước chân lẫn trong những tiếng hỗn tạp của nơi này. Phong Trần lại nằm ngay xuống dưới sàn, tiếng bước chân ngày càng tới gần. Rồi dừng lại ngay trước hộp giam của hắn, tiếng mở cửa bắt đầu vang lên, sau đó lại là một tiếng bước chân trầm ổn bước vào.
Một giọng nói trung niên nam tử vang lên:
-Dựng nhân loại này dậy.
Hai lính ngục bên cạnh bước đến nắm đầu Phong Trần dốc cổ đứng dậy, Phong Trần bị nắm đầu đứng dậy, mặt mũi nhăn nhó vì đau đớn. Hắn cố gắng mở mắt ra xem, nhưng vẫn là một màu đen, cái gì cũng không thấy. Nam tử trung niên hỏi: