Dạ Lung

Chương 74: Nhập Thể



Nghe được lời uy hiếp, tròng mắt Phong Trần co rụt thành lỗ kim. Nhịp tim cũng gia tốc, nhưng rất nhanh ánh mắt trở về bình thường. Tay đang đỡ Thanh Thảo, nhẹ nhàng đặt nàng nằm xuống. Hắn từ từ quay người lại, đập vào mắt là một thanh niên. Với mái đầu bạc trắng, gương mặt già nua. Nhưng thân hình ở trần trông ra tráng kiện. Trong lòng Phong Trần cảm thán: “Cái quái gì vậy, đúng là gặp quỷ rồi. Thân thể và đầu sao lại không tương xứng vậy.” Nhìn kỹ gã thanh niên trước mặt, rồi lên tiếng:

-Ngươi là ai?

Đối phương cũng đưa mắt nhìn lại, lão thanh niên bật cười hỏi lại.

-Khặc khặc khặc.

-Đến nhà người khác, trộm đồ chưa nói.

-Giờ còn đường hoàng hỏi chủ nhà là ai?

Nghe lão này nói vậy, Phong Trần trong lòng có chút chột dạ. Nhưng vẫn bình tĩnh đáp:

-Vị lão tiên sinh này, người nói gì ta không hiểu?

Thấy tên này muốn lươn lẹo, lão thanh niên nói:

-Hừ! Không hiểu?

-Ngươi dám đến Hấp Huyết Quỷ Tông trộm đồ, chưa một kẻ nào sống sót mà đi ra.

Lời nói vừa dứt, lão giả đã vung tay ra làm động tác vồ tới muốn bắt lấy Phong Trần. Một cự thủ ngưng tụ từ U huyết lực hướng đến hắn mà vồ tới. Thấy huyết thủ lao đến, Phong Trần đạp Bách Bộ Phục Sinh nhanh chóng tránh né. Huyết thủ vồ vào không trung, sắc mặt lão giả không đổi. Lại tiếp tục tung ra một loạt huyết thủ khác.

Với tốc độ của thân pháp, Phong Trần không thể né kịp. Huyết thủ như vũ bão vồ đến, mắt thấy sắp bắt được. Lão giả cười lớn.

-Khặc khặc khặc. Một tên U đồ mà cũng dám mơ tưởng thoát khỏi tay ta.

Phong Trần trong lòng gầm lên: “Diệt Tận Hồi Pháp, Dung Thức.” U ám lực bùng nổ. Ám Tốc Điệp kích hoạt. Tốc độ của Phong Trần gia tăng gấp hai lần. “Đùng…” trong chớp mắt hắn đã né khỏi tầm tấn công của huyết thủ. Mồ hôi lạnh đã thấm ướt sau lưng Phong Trần. Hắn nhìn lão giả, rồi thở phào một hơi: “Tí thì xong rồi. Lão già này quá mạnh rồi.”

-Hừ. Xem ra cũng có chút bản lĩnh.

-Để ngươi nhảy nhót vậy là đủ rồi.

Lão giả trừng mắt về phía Phong Trần, “kình…” một tiếng uy áp từ trên đổ xuống người. Phong Trần chỉ cảm thấy thân thể trầm xuống, như bị một ngọn núi nhỏ đè xuống. Cơ thể theo đó mà khom lại vì nặng. Lão ta tiếp tục đưa tay phải ra trước làm ra động tác nhấn cả bàn tay úp xuống đất.

Một cự thủ được ngưng tụ từ U huyết lực lại được tạo ra. Lần này cự thủ lớn như một ngôi nhà nhỏ. Trực tiếp theo động tác tay của lão giả cơ bắp mà đập xuống. Áp lực và khí thế do lão già này khiến Phong Trần đổ mồ hôi, gân xanh trên trán cũng nổi lên. Nhìn bàn tay đập xuống, hắn đưa hai tay lên chống đỡ. Hàm răng Phong Trần cắn chặt, cơ bắp toàn thân căng cứng. Nhưng dù như vậy cự thủ vẫn như cũ mà ép xuống. Cảm giác Phong Trần như miếng đậu phụ chuẩn bị ép dẹp. Thấy vậy lão giả nhắm mắt chờ đợi điều quen thuộc xảy ra.

Chờ đợi một hồi, vẫn không thấy có tiếng xương vỡ quen thuộc vang lên. Cũng chẳng thấy tiếng kêu la từ phía Phong Trần vọng ra. Lão mở mắt, chỉ thấy cự thủ đang nhấn xuống từ từ bị đẩy lên. Không hiểu chuyện gì đang xảy ra, lão giật mình thốt ra:

-Cái gì?

-Chuyện gì đã xảy ra?

Chỉ thấy cự thủ bị thứ gì đó cưỡng ép chống lên. Nhìn kỹ thì đó là một cây cột màu đỏ. Bên trên còn khắc họa những quỷ tộc đang nhảy múa. Nhìn thấy cây cột, lão giả lại một lần nữa thất thố kêu lên:

-Làm sao có thể?

Chưa hết sững sờ, cây cột hóa lớn xuyên thủng cự thủ. Cự thủ tan biến, lão giả đã nhìn thấy tên kia lao về phía mình. Cột trụ đang từ lớn hóa nhỏ, “vù…” một cây huyết côn đã bay về tay Phong Trần. Nhận được huyết côn, hắn dồn lực nhắm thẳng vào đầu lão giả mà vung tới. Sau ít thời gian bất ngờ, lão giả cũng phản ứng vô cùng nhanh. Hai tay vung lên tạo thành chữ X, chặn ngay trên đầu. “Bong…” một tiếng, huyết côn cùng cánh tay của lão giả va chạm.

Tiếng va chạm như hai thanh kim loại đập vào nhau. Gương mặt Phong Trần hơi nhăn lại. Lực phản chấn khiến hắn bật ngược trở lại phía sau. Phong Trần rơi xuống đất lùi lại vài bước, chống côn về sau mới ngừng lại. Cả huyết côn và cánh tay Phong Trần đều rung lên. Hắn quay lại nhìn chằm chằm vào kẻ đang đứng trước.

Lão giả đối diện, từ từ đưa hai cánh tay xuống. Mặt không hề biến sắc. Trên tay không hề để lại một chút vết xước. Lão cũng đưa mắt nhìn về phía Phong Trần, trầm giọng lên tiếng:

-Hóa ra là ngươi sao?

Nghe vậy, Phong Trần đã hiểu lão già này đang nói về thứ gì. Nhưng hắn cũng không nói gì, chỉ nghe lão nói tiếp:

-Ta không biết ngươi làm thế nào mà lấy được nó. Nhưng nó không phải là thứ mà ngươi có thể động vào.

Nói xong, quanh người lão, huyết khí bốc lên ngùn ngụt. Râu tóc theo đó mà bay. Cơ bắp vốn đã lớn nay lại càng nở ra. Quấn quanh cơ bắp là những đường gân xanh tím. Ánh mắt trở nên sắc bén. Chân đạp xuống đất lao về phía trước, để lại dấu chân in trên mặt đất. Nhìn lão giả lao tới mình như một con trâu điên, Phong Trần cũng bùng nổ U lực, vác theo huyết côn mà tới.

“Cong cong cong…” lão giả dùng nhục thân va chạm trực tiếp với huyết côn của Phong Trần. Những âm thanh chát chúa của kim loại vang lên. Mỗi lần đập, Phong Trần đều nhăn mặt lại. Lực phản chấn trả lại là rất mạnh, khiến tay hắn tê rần. Nhìn lại lão giả, ngoài những tiếng kim loại kêu ra, trên mặt lão không một chút cảm xúc. Nhưng trong lòng lão đã trở nên kinh hãi tột bậc. Phải biết rằng hắn đã tu luyện trong huyết trì ít cũng phải gần ngàn năm. Thân thể sớm vượt qua U tông bình thường. Sức mạnh của một U tông có thể dùng nhục thân phá hủy một tảng đá nặng ngàn cân. Với cơ thể của lão bây giờ, cân được cả hai tên U tông là chuyện bình thường.

Vậy mà một tên nhân loại mới U đồ trung kỳ vậy mà dùng Lục Trụ Quỷ Vũ lại có thể đánh ngang tay với một U tông không dùng U lực. Lão biết pháp khí chấn tông có uy lực rất mạnh, nhưng không ngờ nó lại mạnh đến mức độ này. Ánh mắt của lão giả đã thêm vài phần tham lam.

Tuy có pháp khí hỗ trợ, nhưng với tu vi của Phong Trần hiện nay, sử dụng Lục Trụ Quỷ Vũ này vẫn không phát huy nổi một phần. Sử dụng huyết côn này cũng khiến Phong Trần phải trả một cái giá lớn. Đầu tiên là nguyên hồn, hắn phải cung cấp hồn lực cho Tiểu Thất để điều khiển được huyết côn lớn nhỏ tùy ý. Thứ hai, nếu muốn thi triển kỹ năng cũng cần có lượng U lực khổng lồ. Với đan giới hiện tại, nếu Phong Trần muốn thi triển vũ kỹ của huyết côn này, e rằng chỉ duy trì nổi hai hơi thở.

Phong Trần càng đánh, ưu thế do sở hữu pháp khí lợi hại càng bị giảm đi. Ngược lại, lão giả càng đánh, lão càng hăng máu. Ra đòn càng lúc càng nhanh, càng lúc càng mạnh. Những tiếng “bong, bong…” vang lên liên tục. Theo đó, sắc mặt Phong Trần càng lúc càng khó coi. Khóe miệng hắn đã vương tiên huyết. Phong Trần trong lòng thầm kêu: “Nếu cứ thế này thì không ổn. Mình chắc chắn phải chết ở đây. Có lẽ phải dùng lại nó thôi.”

Đang lúc quyết định, trong đầu lại có một giọng nói đầy gợi dục vang lên:

-Chủ nhân, thiếp thân có thể giúp ngài.

Đang đánh nhau căng thẳng, Phong Trần bị giọng nói này làm cho phân tâm. “Bốp…” một cú đấm như trời giáng nện thẳng vào mặt. Hắn bay thẳng ra ngoài, đập mặt xuống đất, lăn lộn vài vòng rồi ngã xuống. Phong Trần đầu óc choáng váng, mặt mũi say sẩm. Loạng choạng chống côn đứng dậy. Máu mũi cùng máu mồm đổ ra, ướt cả vành mũ.

Hắn lắc lắc đầu để lấy lại tỉnh táo. Tay còn lại vuốt lên mặt, đưa tay ra. Mở mắt nhìn, trên tay một bụm máu đỏ tươi đập vào mắt. Hắn lại ngẩng đầu nhìn lên, lão giả từ từ đi về phía mình. Giọng nói đó lại tiếp tục vang lên:

-Chủ nhân hãy thả lỏng cơ thể, ta sẽ giúp ngài đánh lão già này.

Chưa kịp hỏi “ngươi là ai?”, Phong Trần đã nghe thấy tiếng của Tiểu Minh:

-Nếu không muốn chết thì làm theo đi.

Phong Trần không biết giọng nói gọi mình là chủ nhân là ai, nhưng hắn tin Tiểu Minh sẽ không hại mình. Ít nhất là không phải hiện tại. Thế là Phong Trần bắt đầu thả lỏng. Một cảm giác khát máu đang bắt đầu nghênh ngang. Thân thể bắt đầu không kiểm soát được. Chẳng mấy chốc, Phong Trần đã hoàn toàn không còn điều khiển được cơ thể của chính mình. Lão giả đang tiến lại chỗ Phong Trần cảm thấy có gì đó không đúng.

Mái tóc Phong Trần đang từ màu đen từ từ chuyển sang màu đỏ của máu. Khí tức trên người cũng dần biến đổi. U ám lực dần chuyển thành U huyết lực. Đồng tử nhìn lão từ màu đen chuyển thành màu đỏ, nhìn vô cùng yêu dị. Bỗng Phong Trần đứng dậy, dùng tay quệt đi máu miệng và máu mũi trên mặt. Nhổ ra một bọt máu, cất tiếng yêu mị nói:

-Lão già Huyết Cuồng, hôm nay lão nương cùng ngươi tính sổ.

Nói xong, Phong Trần kéo lấy lọn tóc mai mà vuốt. Khí chất thay đổi, giọng nói cũng đổi. Huyết Cuồng nghe tên mình được người thiếu niên trước mặt đột nhiên nói ra. Trong mắt co rút, trong lòng dâng lên một nỗi bất an khó tả. Lão vẫn cố giữ giọng nói bình tĩnh mà nói:

-Ngươi rốt cuộc là kẻ nào.

Bên trong cơ thể Phong Trần, linh hồn Huyết Thực cười khúc khích đáp:

-Lão già, ngươi đúng là già rồi!

Lời mỉa mai này tuy không làm Huyết Cuồng tức giận, nhưng lão cũng bị nó làm mất kiên nhẫn. Huyết Cuồng gầm lên và lao về phía nàng.

-Lão phu không cần biết ngươi là ai, chỉ cần biết hôm nay chắc chắn ngươi phải ở lại đây.

Huyết khí bùng nổ, cơ bắp căng cứng. Lao về phía Huyết Thực, chân phải vung ra một cước. Tiếng gió rít gào bên tai, quần áo Phong Trần theo gió mà tán loạn. Tay phải cầm huyết côn, nhanh chóng chuyển sang trái. Đúng lúc cước vừa tới, “cong...” huyết côn chặn đứng huyết cước. Thân côn rung lên bần bật, vậy mà mặt Phong Trần không hề đổi sắc.

Một cước không trúng, chân trái tiếp tục thuận thế đạp vào bụng. Huyết Thực dồn lực vào tay trái, một tay tựa huyết côn lộn ngược chân lên trời. Đôi mắt huyết hồng yêu dị đối mặt với lão. Huyết Cuồng nhìn vào đôi mắt này, cứ như lão bị đối phương đã nhìn thấu hết tất cả các chiêu. Huyết Thực từ trên cao nhìn ra sơ hở, đầu gối cong lại, một gối nện xuống. “Bong…” vẫn là một tiếng thanh thúy vang lên. “Rầm…” thân thể của Huyết Cuồng nện xuống nền Huyết Điện. Trên nền một chiếc hố rộng năm mét sụp xuống. Huyết Thực theo đà phản chấn mà bật ra, hai chân nhẹ nhàng tiếp đất cách hố ba mét.

Bên trong Phong Trần nhìn cú xuống gối này, hắn thấy cũng quá kinh dị rồi. “Nếu mình ăn trọn cú này chắc bụng phải thành bánh vòng mất.” Chỉ nghĩ đến thôi là đã rùng mình rồi. Chưa ngớt cảm thán, từ trong hố Huyết Cuồng đã tự mình bò lên. Nhìn cơ thể của lão già này lại không bị thương chút nào. Phong Trần bắt đầu hoài nghi nhân sinh. Hắn nhìn lại đầu gối của mình, máu đã rớm ra ướt quần. Vậy mà trên mặt lại không có biểu cảm gì khác. Trong lòng Huyết Thực đã mắng máu chó xối đầu rồi: “Hừ..., lão cẩu này, thân thể cứng quá. Cơ thể này của chủ nhân cũng quá yếu rồi.”

Huyết Cuồng bên kia cũng vậy, trong lòng cũng bất an vô cùng. “Vậy mà tên này lại nắm được sơ hở của mình. Sức mạnh này cũng khác với lúc trước. Sao cảm giác lại quen vậy.” Trong ánh mắt nghi ngờ của Huyết Cuồng, chỉ thấy Huyết Thực tay cầm huyết côn tiếp tục lao về phía lão.