Bên dưới huyết trì, lúc đầu từ mặt trì yên ắng, tiếp đến bọt khí nổi lên như có ai đó đang chủ động đun nóng. Bây giờ từ trung tâm huyết trì dần xuất hiện một huyết xoáy. Bên trong huyết xoáy lại lộ ra một thân ảnh. Thân ảnh này là một lão quái. Đầu tóc bạc phơ, tóc còn vài sợi bị huyết dịch ép dính lên da đầu. Trên mặt đả kích thị giác nhất là đôi mắt đục ngầu theo năm tháng. Hố mắt trũng xuống như muốn lồi con mắt ra. Trong miệng như hai hàm răng đã rụng hết. Dưới cằm còn cắm lún phún vài sợi râu dê.
Trái ngược với ngũ quan như lão già sắp hóa thành cát bụi, thân hình lão cực kỳ lực lưỡng. Cơ bắp lưng, vai, cánh tay vô cùng sắc nét. Chúng như không thuộc về lão, cơ bụng sáu múi, gân tay nổi cộm. Nhìn kỹ hơn, gân tay của lão này không có màu giống như gân bình thường. Chúng lại là màu huyết lục, thỉnh thoảng chúng lại lồi lên những u cục như có đám côn trùng bò bên trong.
Chỉ thấy tư thế lão già lúc này ngồi kiết già trong huyết lốc. Nửa thân dưới ngâm trong huyết dịch, nửa thân trên để lộ trần. Những huyết dịch từ huyết trì cũng theo lỗ chân lông mà vào. Từng tia máu từ dưới cứ vậy mà được lão hấp thu. Những đường gân màu huyết lục cũng dần chuyển sang màu đỏ thẫm. Trên gương mặt già nua kia cũng đang dần hiện lên những tia máu đầy quỷ dị.
Cái miệng không còn răng cũng dần run rẩy. Hơi thở của lão ban đầu gần như không thấy, vậy mà giờ đây chúng cũng vang lên đầy nặng nề. Hai tay lão cũng kết lấy những ấn quyết cổ xưa. Theo những động tác của lão già, vòng xoáy càng lúc càng nhanh. Da trên đầu ngón tay dần được nhuộm đỏ, tình trạng xâm thực này rất nhanh chóng đã lan ra khắp bàn tay. Nếu Huyết Thực nhìn thấy tình cảnh này, nàng sẽ vô cùng kinh ngạc.
Bên dưới huyết hải, Phong Trần đang bất lực vùng vẫy trong huyết dịch. Bỗng kệ văn khắc trên linh hồn sáng lên. Linh hồn của hắn như được soi sáng. Hồn lực được luân chuyển đến đôi mắt. Đôi mắt nhuộm đỏ của Phong Trần nhanh chóng thay đổi. Nhãn cầu mờ đục chuyển thành vòng tròn màu đen. Huyết hải biến mất, bầu trời đầy quỷ diện không đánh tự tan. Ngay cả cảm giác khó thở khi huyết dịch tràn vào phổi cũng không có lý do mà tiêu thất.
Trước mắt hắn lúc này là một không gian màu đỏ vô tận. Nhìn quanh, Phong Trần không thấy có gì ngoài một cây cột trụ. Thấy vậy hắn nghi hoặc tiến tới, nhìn chằm chằm vào cây cột đó. Nhìn kỹ, cây cột này rất giống với những cây quỷ trụ trong Huyết Điện kia. Nhưng nói giống thì cũng không phải, kích thước giống, chiều cao giống, nhưng màu sắc không giống và đương nhiên hoa văn lại càng không giống.
Điểm khác biệt, cây cột này lại có màu trắng như ngọc, thỉnh thoảng lại có vài tia huyết vân. Phong Trần cảm thấy rất tao nhã, không giống với Huyết Điện đầy lạnh lẽo kia. Thứ hai, họa đồ trên cột trụ này rất đa dạng. Không một kiểu như trên mấy cột kia. Có tạo hình khuôn mặt giận dữ, có cơ bắp nổi trội, có đuôi, có sừng, có răng nanh, có vuốt sắc. Toàn bộ đồ hình trên đây đều khắc họa những trạng thái phóng đại của quỷ tộc như hỷ, nộ, ái, ố...
Những họa đồ và cảnh quỷ này được khắc họa hoàn toàn lên trụ ngọc này. Phong Trần lúc này không biết vì sao cảm thấy sống mũi bất giác thấy vị hăng hăng, ánh mắt trở nên cay cay. Tuy trên đây đều khắc họa là hình ảnh quỷ tộc, hắn cứ như đang thấy chính mình trong đó. Như có mà lực nào đó, khiến ánh mắt Phong Trần hiện vẻ tham lam. Hơi thở cũng trở nên dồn dập. Hắn đưa tay ra định chạm vào cây cột trụ, một âm thanh non nớt vang lên:
-A a a, ngươi, ngươi định làm gì?
Phong Trần trong lòng đang ngổn ngang, bất chợt lại bị ngắt đứt. Hắn nhìn thấy trụ ngọc trước mắt hóa thành một tiểu bé con. Thân mặc huyết bạch y nhỏ xinh. Hai má bánh bao, mắt to tròn trong sáng như sao lấp lánh. Cái miệng chúm chím màu đỏ. Trên đầu mọc hai sừng quỷ, cộng thêm mái tóc nửa trắng ngọc nửa huyết quỷ. Nhìn ai cũng muốn ôm về nhà nuôi.
Sự biến hóa này khiến Phong Trần há hốc miệng. Tiểu bé con thấy có tên cứ nhìn mình như vậy, nó cũng nhìn lại. Cảnh tượng mắt to nhìn mắt nhỏ. Mất vài giây, bé con mới nói tiếp:
-Này, này, này…, ngươi có thể nhìn thấy ta sao?
Tay nhỏ khua khua trước mặt, miệng nhỏ lại nói liên hồi. Phong Trần bị bé con làm bừng tỉnh, hắn giật mình vội khép miệng lại, rồi gật gật đầu lên tiếng:
-Ừm…, ta thấy.
-Thấy thật sao?
Tiểu bé con vẫn chưa tin mà vẫn làm động tác khua tay trước mặt. Hắn chỉ khẽ mỉm cười, đưa tay nắm lấy cánh tay nhỏ bé kia rồi nói tiếp:
-Ta có bị mù đâu mà không thấy.
Thấy người trước mắt này không những thấy mình mà giờ đây còn nắm được tay mình, nó kêu “oa oa” nói tiếp:
-A a a, ngươi lại sờ được vào ta…
Nói xong tiểu bé con dãy dụa đòi thoát ra. Phong Trần thấy vậy cũng buông tay mình ra. Nó lại bắt đầu bay quanh người Phong Trần như muốn xem cho kỹ cái con người trước mắt này làm sao lại làm được. Phong Trần tò mò hỏi:
-Ngươi sao vậy, người khác không được chạm vào ngươi sao?
Tiểu bé con đang bay quanh người lại dừng lại trước mặt hắn, nó gật đầu rồi lại lắc đầu. Phong Trần gương mặt khó hiểu mà nhìn nó. Thấy gương mặt khó hiểu của tên này, tiểu bé con lại dõng dạc trả lời:
-Không phải không được chạm.
-Mà là không chạm được.
Phong Trần vẫn chưa hiểu ý của nó, nó lại tiếp tục:
-Chắc hẳn ngươi đã thấy sáu cột trụ màu đỏ bên ngoài chứ?
Hắn gật đầu xác định.
-Vậy ta được coi là khí linh của chúng.
-Thông thường khí linh chỉ là một luồng linh trí do pháp khí sinh ra, khi được chủ nhân ôn dưỡng hoặc dựa vào một số hoàn cảnh đặc biệt mà tạo ra.
-Bổn khí linh là độc nhất. Ta không phải là khí linh của sáu cái trụ kia nhưng ta có thể điều khiển được chúng.
-Còn bản thể của ta là cái trụ huyết ngọc mà ngươi đã thấy ban nãy. Có được ta thì sẽ có được sáu tên kia.
Nghe tiểu bé con giải thích, Phong Trần đại khái đã hiểu. Nó là đại ca và có được nó là sẽ có được sáu con hàng kia. Nhưng hắn vẫn chưa thấy có liên quan đến sờ được nó. Hắn hỏi tiếp:
-Vậy thì có liên quan gì đến chuyện ta chạm được vào ngươi chứ?
Ngay lập tức nó gật đầu lia lịa, nó nói:
-Có có có nha.
-Nếu muốn gặp ta thì ngươi cần vượt qua được khảo nghiệm của sáu tên kia.
-Qua rồi thì mới nhìn được ta, nhìn được thì mới nhận được khảo nghiệm của ta.
-Vượt qua thì mới được ta nhận chủ. Nhưng nhận chủ cũng không thể chạm được vào ta.
-Muốn chạm vào thì cần phải có một thứ lực lượng nào đó mà ta cũng không biết, nhưng ta cảm nhận được nó rất rõ trong mắt của ngươi.
Phong Trần đưa tay chạm vào đôi mắt. Hắn thật không ngờ lần này lại nhờ Luân Hồi Nhãn để phá cục. Tiểu bé con nhìn hắn lấy tay sờ mắt chính mình, nó nhìn theo. Phong Trần bất ngờ lại hỏi nó:
-Vậy khảo hạch của ngươi là gì?
Tiểu bé con ngây thơ nhìn hắn, nó chớp chớp đôi mắt to tròn của mình, hỏi ngược lại hắn:
-Không phải ngươi đã vượt qua rồi sao?
Phong Trần lại ngớ người ra, chỉ tay vào chính mình hỏi lại:
-Ta? Vượt qua rồi sao?
Nó gật đầu chắc nịch, xác nhận không sai. Tuy không biết chính mình đã vượt qua khảo nghiệm thế nào, nhưng đã nhận được truyền thừa, Phong Trần cũng cảm thấy rất vui vẻ. Hắn như nhớ ra điều gì đó, nhìn tiểu bé con nói:
-Vậy ta đã qua bài khảo nghiệm, hiện tại ta có phải đã là chủ nhân của ngươi sao?
Nghe vậy tiểu bé con đáp:
-Thông thường vượt qua khảo nghiệm, ta sẽ tự mình nhận chủ.
-Nhưng với ngươi có hơi khác một chút.
-Cần lập một hồn khế để phát huy hết uy lực của Lục Trụ Quỷ Vũ.
Phong Trần nhìn nó, hắn nghĩ: “không biết mọi người bên ngoài sao rồi, thôi cứ ra khỏi đây rồi tính tiếp”. Ánh mắt hắn xoẹt qua một tia cảnh giác rồi biến mất, một lát hắn lên tiếng:
-Vậy lập thế nào?
-Đơn giản ngươi cứ làm và đọc theo ta là được.
Nói xong tiểu bé con tiến lại gần Phong Trần, nó đưa đầu mình chạm vào đầu hắn. Hai trán chạm nhau, tiểu bé con từ từ nhắm mắt lại, Phong Trần cũng làm theo. Tiếp theo giọng nói lanh lảnh vang lên:
-Ta có một đoạn quỷ vũ.
-Có thể làm mị hoặc chúng sinh, sợ hãi, tham lam, ghê tởm, coi khinh, xem thường tất cả.
-Ấy là Lục Hợp.
-Khế thành.
Phong Trần theo lời ấy mà đọc lại một lần. Từ mi tâm của hắn, một tia linh hồn màu đỏ tiến ra chui vào mi tâm của tiểu bé con. Cả hai thân ảnh đều phát ra một luồng huyết quang. Phong Trần hơi nhíu mày có vẻ như phải chụi chút đau đớn. Ngược lại tiểu bé con khóe miệng nở nụ cười, hàng lông mày dãn ra nhìn vô cùng thư thái. Đúng lúc này, Phong Trần đã cảm nhận được mối liên kết vô hình đó. Hắn tự mình rò xét qua mộ lượt, không thấy có gì khác thường mới thở phào một hơi. Hiện tại chỉ cần Phong Trần động ý niệm, tiểu bé con ngay lập tức làm theo ý của hắn. Phong Trần nhìn lấy nó, xoa xoa cằm rồi nói:
-Giờ đây ta là chủ nhân của ngươi, cũng phải biết tên của ngươi, nếu không gọi ngươi có chút bất tiện.
Tiểu bé con nghe thấy chủ nhân hỏi tên, nó gãi gãi đầu. Nhìn biểu cảm trên mặt, Phong Trần cũng đoán ra là điều gì.
-Ngươi quên tên rồi?
-Ừm…, ừm…
-Vậy gọi ngươi Tiểu Thất đi.
Không để Tiểu Thất từ chối, Phong Trần đã động ý niệm, quay lại cơ thể chính mình. Hắn không biết bên trong không gian Lục Trụ Quỷ Vũ, Tiểu Thất đã phồng má bất mãn vì cái tên quá tùy tiện mà hắn đặt cho. Nhưng nàng cũng không có cách nào khác, ai bảo đây là tên do chủ nhân đặt chứ.
Phong Trần trở về thân thể, một cơn đau từ cổ tay ngay lập tức ập đến. Hắn nhe răng trợn mắt, mặt mũi tái mét, không còn huyết sắc. Đưa ánh mắt nhìn xuống cổ tay, máu từ cổ tay vẫn còn đang chảy. Hắn động lấy ý niệm, từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một nắm lớn Phục Thương Đan. Phong Trần cắn răng, đưa đống đan dược toàn máu đó nhét thẳng vào miệng. Đan vừa vào, mùi máu hòa lẫn xộc thẳng lên não. Từng chút, từng chút hắn nhai rồi nuốt xuống bụng. Phong Trần cố gắng ngồi xuống bắt đầu luyện hóa đan dược. Rất nhanh vết thương theo đó mà khép miệng.
Quay sang nhìn tất cả người của Tiên Sư Môn, mọi người sắc mặt đều trắng bệch, hắn động ý niệm. Tiểu Thất xuất hiện bên cạnh, tay nhỏ khẽ phất. Lục Trụ Quỷ Vũ dần thu nhỏ lại, hóa thành sáu que tăm, tiến vào lòng bàn tay Tiểu Thất. Nàng khẽ lật tay, chúng nhanh chóng biến mất. Lục Trụ Quỷ Vũ thu về, tất cả đang đứng tham ngộ, mắt tự động nhắm lại, tất cả đều gục xuống dưới đất. Nhìn thấy cảnh này, Tiểu Thất lên tiếng:
-Chủ nhân, đã xong.
Phong Trần gật đầu, hắn không nói gì, chỉ tự mình di chuyển người của Tiên Sư Môn lại. Tiểu Thất cũng làm theo. Sau đó lấy Phục Thương Đan cho mọi người sử dụng. Đúng lúc này một giọng nói già nua vang lên từ đằng sau: