Nghe được tên bí thuật, Phong Trần cảm thấy rất hiếu kỳ. Hắn thuận miệng đọc lại tên:
-Thất U Quỷ Vũ?
Nhìn vẻ nghi hoặc của tên này, Tiểu Minh kiên nhẫn giải thích:
-Thất U Quỷ Vũ là bí thuật thượng cổ của quỷ tộc. Nó dựa trên những điệu múa tế lễ mà tạo ra.
-Bí thuật này gồm bảy điệu múa của quỷ tộc, mỗi điệu múa đều dùng để rèn luyện cơ thể đến cực hạn.
-Thất U Quỷ Vũ có bảy vũ, từ nhất vũ đến lục vũ. Luyện thành chiến lực của ngươi chắc chắn tăng lên theo cấp số nhân.
-Thời thượng cổ có một vị gọi là Lục Quỷ Vũ Đế. Nàng luyện Thất U Quỷ Vũ đến tầng thứ sáu, dùng thực lực quét ngang thế hệ đương thời.
-Nhưng nàng lợi hại thì sao chứ, cuối cùng cũng bị vây công đến chết.
Phong Trần nghe công dụng và lai lịch của Thất U Quỷ Vũ này, không ngờ lại kinh khủng như vậy. Trong lòng cũng chấn kinh một trận. Theo tiết lộ của Tiểu Minh, Phong Trần nắm bắt được vài chi tiết, hắn lên tiếng dò hỏi:
-Nghe ngươi nói Lục Quỷ Vũ Đế kia cũng khá lợi hại nhỉ.
-Vậy nàng thuộc cấp bậc gì mà được gọi là Đế?
Nhìn vẻ mặt gian xảo của tên này, Tiểu Minh đã biết mình đã nói hớ. Nó hắng giọng một tiếng, lại tỏ vẻ nghiêm trọng nói:
-Ẹ, ẻm… hiện tại với cấp bậc của ngươi, một tu sĩ U đồ trung kỳ, chưa có tư cách được biết đến tầng thứ cấp bậc này.
-Ngươi chỉ cần biết nàng có cấp bậc rất mạnh là được!
Nghe được lời của Tiểu Minh, Phong Trần trong lòng cảm thán: “Thế giới này đúng là quá khắc nghiệt rồi. Kẻ có tu vi thấp thậm chí còn không có tư cách biết đến tên của cường giả.” Cảm thán xong hắn lên tiếng hỏi tiếp:
-Được rồi, không cho ta biết thì thôi.
-Còn điều này ta chưa rõ.
-Ngươi nói bí thuật này tên Thất U Quỷ Vũ, vậy chữ “Thất” này nghĩa là gì?
Tiểu Minh mới đầu nghe Phong Trần hỏi, nó đang vẻ mặt hơi mất kiên nhẫn. Chợt đứng hình, không ngờ hắn lại hỏi câu này. Sau vài giây, Tiểu Minh vẻ mặt giãn ra rồi trả lời:
-Ừm… Ngươi xem ra cũng không ngốc như ta nghĩ.
Phong Trần nghe Tiểu Minh nói mình ngốc, hắn không thèm để ý, nghe nó giải thích:
-Sở dĩ gọi Thất U Quỷ Vũ là vì nó có tất cả bảy điệu múa.
Vừa nói, Tiểu Minh vừa hướng ánh mắt ra ngoài, nhìn về phía sáu cây cột trụ. Điều này làm Phong Trần cũng ngước nhìn theo.
-Truyền thừa bí thuật được khắc trên sáu cột trụ được làm từ Huyết Thiếc.
-Sáu cột trụ này còn được gọi là Lục Trụ Quỷ Vũ, chí bảo của quỷ tộc.
-Muốn luyện được cả thất vũ ngươi phải được Lục Trụ Quỷ Vũ nhận chủ.
Vừa dứt lời, một giọng nói khàn khàn đã vang lên bên tai.
-Nhân loại yếu ớt, vậy mà cũng dám vào đây nhận truyền thừa.
Phong Trần hoang mang theo bản năng mà gọi Tiểu Minh:
-Tiểu Minh, Tiểu Minh, Tiểu Minh....
Vậy mà Tiểu Minh lại không hề đáp lại tiếng gọi của hắn, chỉ có giọng nói khàn khản lại vang lên:
-Nhân loại ty tiện, dám xông vào cấm địa quỷ tộc ta, ngươi để lại mạng bồi tội đi.
Không gian biến đổi, huyết điện như bị một dòng xoáy cuốn đi, huyết quang trở nên chói lóa. Mở mắt ra, Phong Trần đã thấy mình đứng giữa một biển máu. Xung quanh một mảnh trống rỗng. Hắn đứng trên mặt biển, chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, bên tai vang lên dập dìu tiếng sóng vỗ.
Bỗng chợt có tiếng mưa rơi “tí tách, tí tách…”, trên mặt Phong Trần đang khô ráo lại xuất hiện một vài giọt nước. Theo tiếng “tí tách” vang lên, trên mặt huyết hải đang gợn sóng kia, từ trên trời những hạt mưa rả rích rơi xuống. Hắn đưa tay ra hứng lấy những giọt nước từ trên trời rơi xuống đó. Trong ánh huyết quang, cộng thêm sự tương phản của huyết hải, một bàn tay màu trắng được đưa ra.
Những hạt mưa rơi xuống lòng bàn tay “tạch…” một tiếng. Giọt nước rơi xuống bắn tung tóe trong lòng bàn tay. Một màu đỏ tươi theo đó mà tràn ra. Tiếp theo vẫn là cảnh tượng huyết hồng văng tung tóe trên lòng bàn tay. Lúc bấy giờ Phong Trần mới nhìn ra đó không phải là nước mà là máu. Những giọt máu đang từ trên trời mà rơi xuống. Chúng dần rơi xuống ngày càng nhiều và dày đặc hơn. Máu rơi xuống tay rồi từ những kẽ tay lại đổ xuống mặt biển.
Phong Trần ngửa mặt lên trời, những giọt máu không vì thế mà ngừng lại. Ngược lại chúng rơi xuống khuôn mặt, từng giọt máu va chạm rồi văng tung tóe. Chúng theo gò má mà rơi xuống mặt biển và quần áo của Phong Trần. Hắn từ từ mở mắt ra, muốn xem tại sao trên trời lại đổ huyết vũ.
Nhưng khi hắn mở ra đôi mắt, một bầu trời đầy u tối. Trên đó có hàng nghìn, hàng vạn những khuôn mặt khác nhau. Chúng có đủ loại hình thù, đủ loại độ tuổi, đủ loại chủng loại. Bên trên căn bản là không có khuôn mặt nào gọi là bình thường. Mà toàn là nỗi sợ hãi, giận dữ, oán hận, toàn là những khuôn mặt như muốn lấy mạng của hắn. Những ánh mắt đó đều nhìn vào Phong Trần, như muốn xoáy sâu vào tận linh hồn.
Đang ngự trên mặt huyết hải, “ầm…” Phong Trần như bị trọng lực kéo xuống. Theo đó là tiếng máu tràn qua cổ họng, “ọc, ọc…” những âm thanh sặc sụa cứ thế vang lên. Chân tay theo quán tính mà quờ quạng như muốn tìm thứ gì đó mà bám vào ngoi lên. Nhưng nhưng cố gắng càng làm hắn thêm tuyệt vọng. Hắn cứ vậy mà chìm dần xuống dưới. Phong Trần cảm nhận được máu đang tràn vào miệng và mũi. Huyết dịch theo đường thở lan xuống phổi. Điều này khiến lồng ngực hắn như có một quả búa tạ đập thẳng xuống, làm Phong Trần không thể nào thở được.
Vẫn chưa hết, hắn cảm giác cổ tay và cổ chân như đang bị một con dao cắt đứt. Thân đang chìm trong huyết hải, vậy mà máu huyết như đang bị rút mất. Những cảm giác này vô cùng chân thật, nhưng dù Phong Trần có cố gắng vùng vẫy đến cỡ nào, thì cơ thể cũng như không nhận được bất kỳ mệnh lệnh nào. Điều này làm cho hắn cảm thấy bất lực vô cùng.
Trong không gian mờ ảo của Huyết Điện, giữa Lục Trụ Quỷ Vũ một thân ảnh từ từ hiện ra. Trên thân khoác huyết y, sau lớp huyết y đó, như ẩn như hiện là một đôi chân dài miên man. Nhìn lên trên lại thấp thoáng kiều đồn chín mọng. Tiếp theo là vòng eo như ngọc, bên trên khéo léo để lộ tề nhãn nhỏ xinh. Thích mắt hơn cả là chiếc cổ cao cùng xương quai xanh tinh xảo. Nhìn lên khuôn mặt lại càng thêm kinh diễm. Đôi môi đỏ mọng màu huyết, đặc biệt là sắc lệ yêu nhãn. Nhìn vào đôi mắt này khiến người ta vừa cảm thấy ớn lạnh về sự khát máu, vừa như có dục hỏa bùng cháy trong lòng.
Thân ảnh này hiện ra với tư thế của một tuyệt thế yêu nữ. Mái tóc màu máu như thác mà đổ xuống kiều đồn. Nàng tay vuốt ve lọn tóc, đôi môi được chiếc lưỡi hồng mân mê, trông vô cùng ướt át. Miệng nàng lại lẩm bẩm thầm khẽ chửi:
-Hừ…, cái thứ cô hồn bao nhiêu năm sao không chết quách đi.
-Nếu có cơ hội, Huyết Thực ta đây cho lão già ngươi đi đầu thai kiếp mới.
Nàng nhìn những thứ đồ ngu ngốc đang đứng nhìn lên sau cây cột, nàng lại lên tiếng:
-Lại còn cái thứ sâu bọ như các ngươi mà cũng đòi học tuyệt thế bí thuật sao!
-Đã bao nhiêu lâu rồi, cũng không biết lũ này là lần thứ bao nhiêu. Tất cả đến đây đều không có ngày về!
“Haz…” nàng thở dài não lòng. Trên cổ tay của tất cả đều như bị một nhát đao rạch đứt. Máu từ vết rạch chảy ra tòng tòng, từng giọt máu cứ vậy mà rơi thẳng xuống đất. Những giọt máu rơi xuống đất như rơi vào một tấm bọt biển, đổ xuống bao nhiêu cũng được thấm vào lòng đất chừng đó. Tuyệt đối không có một chút cơ hội thành vũng máu.
Nàng đang ngắm nhìn cảnh mà cả trăm năm, không biết bao lần nàng đã làm. Bất chợt dị biến xảy ra, một lực hút hướng về cơ thể của Huyết Thực mà cuốn lấy. Nàng bất ngờ quay lại, thấy cơ thể của mình đang hướng về một người đang khoác áo choàng mà đi
“Hừ… tại sao lại không thoát ra được? ” trong lòng nàng cũng gào thét giận dữ. Nàng thử làm mọi cách có thể nhưng càng làm nàng gương mặt lại càng trở nên âm trầm. Bởi Huyết Thực nhận ra dù có làm gì đi nữa thì cũng không thể nào thoát khỏi lực hút này.
Thấy không có hiệu quả, Huyết Thực mới thôi không chống cự, mặc cho mình bị cuốn vào. Thân ảnh Huyết Thực theo lực hút mà chui vào mi tâm của Phong Trần. Tầm mắt của nàng bị lấy mất, chẳng biết qua bao lâu. Thân ảnh mặc huyết y từ từ mở ra đôi mắt. Tầm nhìn dần được khôi phục, một vùng trời màu đen dần xuất hiện. Huyết Thực dụi dụi mắt và ngồi dậy. Nàng nhìn xung quanh, một không gian kỳ lạ hiện ra. Nàng đang đứng giữa không gian, là một bầu trời đêm tối. Dưới chân là những kiến trúc mà nàng chưa từng thấy, chúng như những chiếc hộp to lớn. Bên trong những chiếc hộp đó lại chia thành những chiếc hộp nhỏ hơn. Những chiếc hộp đó được màn đêm bao phủ, chúng vô cùng tĩnh lặng.
Lúc này trên khuôn mặt tinh xảo của nàng tuy không hiện ra chút dị sắc nào. Nhưng ánh mắt Huyết Thực lại lướt qua một vẻ hoang mang rồi nhanh chóng biến mất. Trong đầu nàng tự xuất hiện câu hỏi: “Ta đang ở nơi nào? Sao ta lại ở đây?” nhưng tuyệt nhiên không có ai trả lời cho nàng. Huyết Thực tiếp tục nhìn xung quanh và lớn tiếng hỏi:
-Đây là đâu?
-Ngươi là ai? Tại sao lại bắt ta?
Những câu hỏi được vang lên, nhưng chúng như tạt nước vào vùng biển sâu. Vẫn không có ai trả lời. Huyết Thực trên gương mặt đã xuất hiện vài nét hoang mang. Nơi này như một tòa thành bị bỏ hoang. Đúng lúc nàng cảm thấy ở đây không có chút sự sống nào thì từ đâu đó, một con ám điệp bay tới, nàng đưa tay ngọc ra, ám điệp tự động đậu lên tay nàng. Lần lượt, lần lượt lại có thật nhiều con ám điệp cùng nhau bay tới vây quanh nàng.
Cảnh tượng này khiến Huyết Thực càng cảm thấy không an toàn. Tiếp theo đàn ám điệp cùng nhau hòa cùng màn đêm, trước mặt nàng lại hiện ra hai đồ vật. Một thứ là một mảnh gốm cũ kỹ xỉn màu. Còn thứ đồ thứ hai, nó lại là một cây tiểu kiếm. Nhìn thấy hai đồ vật này, bản năng khiến nàng sinh ra cảm ứng báo động, khiến Huyết Thực lùi lại vài bước. Nàng có cảm giác nếu mình chỉ cần chạm vào hai thứ này, chỉ trong nháy mắt thân thể này của nàng trực tiếp tan biến.
Bên ngoài không gian Huyết Điện, cảm nhận được sự biến mất của Huyết Thực. Thân ảnh đang ngâm mình trong Huyết Trì khẽ nhíu mày. Trên bề mặt Huyết Trì đang không một gợn sóng, bỗng chốc trở nên sôi sục. Hai tay của thân ảnh dưới huyết trì bắt đầu kết lấy ấn quyết. Huyết dịch từ huyết trì tiến vào lỗ chân lông của thân ảnh kia như vòi rồng. Bên dưới làn da của thân ảnh đó bắt đầu chuyển động như có hàng trăm con côn trùng đang hoạt động bên dưới.