Dạ Lung

Chương 42: Hấp Huyết Quỷ Tông



Không gian của Họa Hồn Đào Lâm Đồ rung lắc dữ dội, những cây đào liên tục biến lớn, mười mét, ba mươi mét, năm mươi mét, đến trăm mét mới ngưng lại, rễ cây từ dưới đất ngoi lên hướng về Phong Trần đập tới, hắn định bay lên để né thì những cành cây bên trên lại đan vào nhau, ép Phong Trần xuống dưới, hắn muốn dùng hồn lực tỏa ra để tìm bản thể của Hồ Đào, nhưng rất nhanh Phong Trần lại nhận ra linh hồn lực của hắn không thể lan ra xa quá mười mét bán kính, nó không đủ để tìm được bản thể của Hồ Đào, bất ngờ Tiểu Minh lên tiếng:

-Nguyên hồn của ngươi quá yếu, hãy dùng nguyên thức đi.

Phong Trần không ngờ Tiểu Minh lại chủ động chỉ đường cho mình, nhưng tình hình hiện tại không cho phép hắn nghĩ nhiều, ngay lập tức làm theo lời của Tiểu Minh, Phong Trần tỏa ra nguyên thức, trong mắt hắn lúc này toàn bộ đào lâm được bôi đen, hình ảnh ba đê của địa hình được hình thành trong đầu, những chuyển động của đào lâm như rõ ràng hơn, nguyên thức liên tục tỏa ra, đến khoảng bán kính năm dặm thì ngưng lại, Phong Trần di chuyển liên tục, hắn như một chiếc rada, vừa né vừa quét.

Còn ở chỗ Hồ Đào, khi thấy Phong Trần cứ chạy lung tung để tránh né, hắn thầm nghĩ “ha ha ha, cứ chạy đi, cứ chạy đi, chạy đến khi hồn lực cạn kiệt đi, cái thứ phế vật, còn muốn tranh danh với ta.” Nhìn Phong Trần chạy mãi mà hồn lực chưa tiêu hao bao nhiêu, Hồ Đào bắt đầu trở nên nóng vội, hắn lại tiếp tục rót hồn lực vào họa đồ, gương mặt hắn trở nên dữ tợn.

Lúc này Phong Trần lại cảm thấy tốc độ tấn công và uy lực trong từng đòn quật càng lúc càng mạnh, song nguyên thức lúc này lại trở nên nhạt dần, nguyên thức có lẽ đang yếu dần, trong đầu hắn hiện lên một chấm đen hơn so với mọi thứ, hắn nghĩ “đây rồi, bắt được rồi nhé!” chính xác Phong Trần đã tìm ra được bản thể linh hồn của Hồ Đào, ngay lập tức Phong Trần chuyển hướng chạy về chỗ đó.

Khi Phong Trần chuyển hướng, Hồ Đào vẫn chưa thấy có gì, sau một thời gian hắn thấy Phong Trần vẫn không thay đổi hướng di chuyển, Phong Trần vẫn di chuyển về hướng hắn, hắn biết mình đã bị lộ vị trí, trong lòng Hồ Đào đang hoảng sợ gào thét “tại sao hắn lại biết mình ở hướng này, hồn lực của hắn luôn bị họa đồ áp chế cơ mà, sao hắn lại tìm được ta.”

Tuy vậy Hồ Đào vẫn không chậm, hắn liên tục tăng hồn lực, tạo vật cản, tăng tốc độ tấn công, phía bên Phong Trần thấy nếu cứ thế này, tốc độ của mình không chống nổi mất, Bách Bộ Phục Sinh Thuật tuy là một bộ thân pháp nhưng cũng không thiên hoàn toàn vào tốc độ, mà nó thiên về sức bền hơn, chợt Phong Trần nghĩ ra một ý tưởng, nghĩ cái làm luôn, nguyên thức dung nhập vào nguyên hồn, lúc này nguyên hồn của Phong Trần lại biến đổi, từ trạng thái trong suốt dần chuyển thành màu đen, khóe miệng Phong Trần cong lên, hắn đã đoán đúng, nguyên hồn biến đổi, tốc độ di chuyển đột nhiên tăng mạnh, mỗi bước chạy của nguyên hồn giờ đây lại để lại một con bướm đen, Tiểu Minh thấy vậy cũng mỉm cười gật đầu.

Hồ Đào thấy cảnh này, hắn vô cùng khiếp sợ, chẳng mấy chốc Phong Trần đã tiếp cận được hắn, năm mươi mét, ba mươi mét, mười lăm mét, hai tay Phong Trần thi triển kết ấn, mười mét tiếp cận, từng luồng xiềng xích màu đen trồi lên trói lấy hai chân, hai tay của Hồ Đào, Phong Trần đã thi triển Tỏa Hồn Thuật trói hắn lại, Hồ Đào bị trói lại, những đòn tấn công của đào lâm ở sau lưng Phong Trần cũng dừng lại, hắn tiến đến gần Hồ Đào, tay cầm hắc kiếm, Phong Trần hỏi:

-Ngươi muốn giết ta vậy sao?

Hồ Đào trong lòng rất sợ hãi nhưng ngoài mặt vẫn không biểu hiện ra, hắn trả lời:

-Đúng, ta rất muốn giết ngươi.

-Tại sao, vì Nhược Hoa sư tỷ sao?

Nghe được câu trả lời của Hồ Đào, Phong Trần lại tiếp tục hỏi, hắn lại trả lời:

-Đúng thì sao mà sai thì sao.

Nhìn vẻ mặt của tên này Phong Trần chỉ muốn đấm cho hắn một cái.

-Thì sao à.

-Thì thế này.

Phong Trần cầm hắc kiếm đâm lên chân phải, chân trái, vai phải, vai trái.

-A a a a a…

Tiếng la của Hồ Đào liên tiếp vang lên, la xong hắn lại rên “gừ, gừ….” hắn lên tiếng:

-Ngươi có gì hơn ta chứ, ta vì nàng ta, hi sinh rất nhiều, lúc nào cũng cung phụng nàng, luôn tìm cách cho nàng vui, làm rất nhiều việc…

-Vậy mà nàng thì sao, không thèm để ý đến ta, đã vậy còn đem nam nhân khác về phòng, không cho ta một lời giải thích.

-Tất cả là vì ngươi, ngươi đã cướp lấy nàng…

Phong Trần hiện tại thật sự rất im lặng, thật sự không biết phải nói gì với tên này. Phong Trần vung kiếm chém ngang ngực Hồ Đào rồi nói:

-Ta không cần biết ngươi đúng hay sai, nhưng ngươi cần phải trả giá cho điều ngươi dám sỉ nhục sư tôn của ta.

Hồ Đào lại kêu gào thảm thiết, bên ngoài mọi người không biết chuyện gì đã xảy ra bên trong, mọi người vẫn đang nín thở chờ đợi kết quả, Họa Hồn Đào Lâm Đồ sụp đổ, cuộn tranh rơi xuống đất, hai thân ảnh cũng rơi xuống đất, Phong Trần suy yếu rơi quỳ hai chân, chống hai tay xuống đất, còn Hồ Đào rơi làm cái “bịch..” xuống đất ngất đi, mọi người nhìn thấy kết quả này cũng vô cùng kinh ngạc, sau giây phút im lặng, những đệ tử ngoại môn là người kích động đầu tiên.

-A a a a a, Phong sư huynh thắng sao?

-Ôi cả gia tài của ta.

-Thật bất ngờ đấy, không ngờ người của Y Phong có thể thắng.

-Ha ha ha, ăn rồi, ta ăn rồi, từ nay ta quyết định làm fan của Phong sư huynh.

Đa phần đây là những người tham gia đặt cược của Linh Phong, không ai ngờ Phong Trần lại có thể thắng, nhìn Phong Trần đang quỳ dưới đấu trường, Thanh Thảo tung người nhảy xuống, đỡ lấy hắn, nàng hỏi:

-Phong sư huynh, huynh có sao không?

Phong Trần ngẩng mặt lên nhìn, thấy là Thanh Thảo thì hắn nở nụ cười đáp:

-Ta không sao, về nghỉ ngơi vài hôm là ổn.

Nhìn thấy mặt Phong Trần trắng nhợt, nàng lôi ra một viên đan dược, đưa cho Phong Trần nàng nói:

-Đây là Phục Hồn Đan, sư huynh uống đi.

Nhận được đan dược Phong Trần sử dụng luôn, hắn ngồi xuống luyện hóa tại chỗ, còn bên Họa Phong, khi thấy Hồ Đào bị thương, hai tên tiểu đệ của hắn đứng kêu gào thảm thiết vì mất đi số điểm cống hiến mà bọn hắn đã đặt cược mà không quan tâm đến sống chết của Hồ Đào, Nhược Hoa lên tiếng:

-Tập sư đệ, xuống cùng ta xem Hồ Đào thế nào.

Nói xong hai người nhảy xuống sân, Nhược Hoa đi qua Phong Trần, nàng nhìn qua thấy hắn không sao, nàng lại tiếp tục tiến đến xem Hồ Đào, nàng đưa tay lên mũi, Hồ Đào vẫn còn hơi thở, Nhược Hoa thở phào nhẹ nhõm, nàng ra hiệu cho đệ tử kia đưa Hồ Đào lên, thấy cả hai người vẫn còn sống, Đại Khẩu lên tiếng công bố kết quả.

-Trận đấu đã kết thúc, Phong Trần đệ tử Y Phong chiến thắng.

Trước khi công bố được đưa ra, ba vị phong chủ cũng kinh ngạc không ngờ Phong Trần lại có thể chiến thắng Hồ Đào, tuy tên này không phải đệ tử chân truyền nhưng hắn lại có Họa Hồn Đào Lâm Đồ, có pháp khí mạnh, vậy mà vẫn thua, hai người Bạch Họa và Hình Luật đều xem như mình đã đánh giá thấp Phong Trần, còn về Linh Đao, ông cũng phải xem lại cách nhìn của mình về Phong Trần, mọi người thấy đã hết chuyện xem tất cả nhanh chóng rời đi.

Sau khi Phong Trần ổn định thương thế xong, hắn cũng theo đường của đệ tử ngoại môn mà xuống dưới, sau khi rời Linh Phong, mọi người đều chào hắn rồi rời đi làm việc của mình, Phong Trần cũng về Y Cư để nghỉ ngơi.

Về đến Y Cư, bước vào sân đã thấy Y Thần ngồi trong nhà uống trà đợi mình rồi, Phong Trần đi vào chào nàng:

-Sư tôn đợi ta sao?

-Ừm…, ngồi đó đi.

Nàng gật đầu, ra hiệu cho hắn ngồi xuống, nàng dùng Y Hồn Thuật quét qua thân thể hắn, Y Thần thấy cơ thể của Phong Trần không có vấn đề gì ngoài vài vết thương ngoài da, thứ nàng quan tâm là dao động linh hồn của hắn, nó yếu hơn nhiều so với bình thường, nàng lên tiếng:

-Ta kiểm tra thân thể cho ngươi, thấy nó không có vấn đề gì nghiêm trọng.

-Nhưng linh hồn của ngươi bị thương không nhẹ, vài ngày này hãy khôi phục thương thế cho tốt.

Nói xong Y Thần lại lấy ra một bình thuốc, nàng tiếp tục:

-Đây là Phục Hồn Đan, ngươi dùng nó đi, nó giúp ngươi nhanh chóng khôi phục linh hồn.

Nghe nàng nói xong Phong Trần đưa tay cầm lấy bình thuốc, mở ra, nhìn màu sắc cũng giống với viên mà Nhược Hoa đưa cho hắn nhưng màu sắc thì rất khác biệt, màu đậm hơn, hương đan cũng không bị thất thoát nhiều như của Nhược Hoa, Phong Trần nhìn đan dược rồi nhìn Y Thần, hắn lúc này vô cùng cảm động, tuy nàng không đến xem nhưng những gì nàng đã làm hắn vô cùng rõ ràng, hắn đứng lên chạy qua rồi ôm chầm lấy nàng, hắn nói:

-Sư tôn, ta cảm ơn người rất nhiều.

-Người làm ta cảm động quá, ta khóc rồi đây.

Y Thần bị hành động của Phong Trần làm cho sững người, người nàng cứng đờ, từ khi có được nhận thức trên cuộc đời này, nàng chưa từng để một tên nam nhân nào nắm tay hay chạm vào người, càng đừng nói là ôm, Y Thần biết vẻ ngoài của nàng đẹp đến thế nào, nàng cũng được sư phụ dạy rằng phải tránh xa nam nhân, vậy mà nàng đã làm gì, không những thu một nam nhân làm đồ đệ, giờ đây lại còn để tên này đang ôm mình.

Định thần lại, nàng đưa chân đạp cho Phong Trần một nhát, lại một tiếng “bùm….” hắn bay người thẳng ra ngoài sân, mặt cắm xuống đất, mông chổng lên trời, Phong Trần nằm dưới đất lên tiếng:

-Sư tôn à, người không muốn ôm thì cứ nói, đừng ra tay nặng vậy chứ.

-Hừ…, dám lợi dụng ta.

Y Thần hừ một tiếng tức giận nói, nói xong nàng lại nhấp một ngụm trà, Phong Trần lồm cồm bò dậy, phủ bụi trên quần áo, đi vào trong nhà, ngồi xuống đối diện, tiện tay cầm lấy ly trà uống cạn, hắn hỏi:

-Sư tôn, người ngồi đợi ta không đơn giản chỉ là xem vết thương cho ta chứ.

-Có chuyện gì người cứ nói.

Nghe Phong Trần nói, Y Thần lại nhìn vào mặt hắn rồi nói:

-Ừm…, xem ra cũng không phải tên ngốc.

-Ta đúng là có việc cho ngươi đây.

Phong Trần lộ ra vẻ mặt quả nhiên, rồi hỏi tiếp:

-Quả nhiên ân cần đều có mục đích, uổng công ta còn cảm động.

-Người nói đi, có việc gì, nhưng nói trước có lợi ta mới làm nha, không lợi người khỏi nói.

Nhìn khuôn mặt vừa tham tài vừa bỉ ổi của tên này, nàng xúc động lại muốn đạp cho hắn một phát nữa, nàng trừng mắt nhìn hắn, rồi chuyển giọng dụ dỗ:

-Ừm…, ta xem trong Tiêu Tài Luyện Thể Pháp, tầng hai còn lại có ghi một loại thảo dược có tên Cường Kinh Thảo.

-Thảo dược này rất hiếm, ngươi có đi tìm cũng chưa chắc thấy, nhưng ta biết một nơi, có thể có loại thảo dược này.

-Nhưng chắc có tên không muốn đi, vậy thôi ta cũng không nói nữa.

Biết là bị dụ nhưng Phong Trần không còn cách nào là tự nguyện chui đầu vào tròng, hắn vội tỏ ra vẻ mặt thấy chết không sờn, đứng lên cúi đầu nói:

-Sư tôn có việc đệ tử nhất định sẽ giúp, cho dù có phải đi chết, đệ tử cũng sẽ hoàn thành.

-Sư tôn hãy nói đi a.

Sắc mặt của Y Thần trở nên đặc sắc, nàng thực sự khinh bỉ nhìn tên này, miệng nói cứ như muốn từ chối đến nơi vậy mà giờ đã nói đường hoàng như vậy, đúng là một tên quá vô sỉ, nàng liếc mắt lên tiếng:

-Hừ…, một tuần sau, môn phái sẽ cử đệ tử đi vào di tích để tìm kiếm bảo vật.

-Lần này sẽ cử các đệ tử chân truyền và đệ tử nội môn đi, ai muốn đi sẽ phải đăng ký đi, vì chuyến đi rất nguy hiểm nên sẽ đăng ký để tự nguyện.

-Trong chuyến đi sẽ gặp rất nhiều thế lực khác, bởi đây là một di tích mới phát hiện, một tuần sau sẽ xuất hiện lối vào.

-Còn vì sao nguy hiểm lại để cho các đệ tử đi thì lý do đây là một quỷ môn bị đột kích, nó bị tàn phá rất nặng nề nên nếu có tu sĩ mạnh hơn U sư sơ kỳ đi vào thì sẽ sụp đổ và phá toái.

-Vì vậy các thế lực sẽ không để điều này xảy ra, nên sẽ để tu sĩ cấp thấp mạo hiểm đi vào kiếm bảo vật.

-Ngươi có muốn đi không?

Sau những thông tin mà Y Thần nói, Phong Trần trầm ngâm suy nghĩ, một lúc sau hắn ra quyết định:

-Được, nếu như sư tôn nói thì ta sẽ đi chuyến này.

-Vậy sư tôn muốn ta làm gì trong lần này?

Nghe Phong Trần sẽ đi, Y Thần rất cảm kích, nàng hít sâu một hơi rồi nói:

-Lần này ta muốn nhờ ngươi tìm một vật, nó là một mảnh giấy màu máu.

-Ta cũng không biết nó là cái gì, nhưng ta chắc chắn là nó ở trong di tích này.

Y Thần đưa ra thông tin rất mơ hồ nhưng nàng khẳng định thứ này nhất định đang ở trong di tích, Phong Trần tuy không biết thứ đó là gì nhưng hắn vẫn đồng ý và hỏi một câu:

-Sư tôn biết di tích này ngay trước kia có tên là gì không?

Được Phong Trần đồng ý, nàng cũng ngưng trọng đáp:

-Nơi này trước kia gọi là Hấp Huyết Quỷ Tông.