Dạ Lung

Chương 41: Quyết Đấu



Bạch Họa từ trên bay xuống, nàng đã thấy được tiềm năng của thiếu nữ này, nàng quyết định:

- Ta Bạch Họa, sẽ nhận Băng Tâm làm đệ tử thứ hai.

Nhìn thấy Băng Tâm bị Nhược Hoa đánh bại, toàn trường không hiểu sao Băng Tâm lại thua, họ chỉ đoán mò là sư tỷ đã dùng một chiêu thức nào đó và họ không thể thấy nó, cứ ngỡ Băng Tâm đã không còn cơ hội lên đệ tử nội môn nữa, ai ngờ Bạch Họa lại thu nàng làm đệ tử thứ hai, mọi người đều vui mừng cho nàng.

Cả ba bay lên chỗ ngồi, Bạch Họa để đệ tử chăm sóc cho Băng Tâm rồi nàng lại quay về ngồi thiền, lúc này Đại Khẩu tiếp tục hỏi:

- Lại là một trận đấu rất hay và rất mãn nhãn, mọi người có ai tự tin vào thực lực của mình nữa không, nếu có thì lên thử tài nào.

- Tôi sẽ đếm số, nếu không có người lên, chúng ta sẽ kết thúc cuộc tuyển chọn tại đây.

- Nào, một, hai, ba,… mười, hết giờ, tôi tuyên bố tuyển chọn nội môn kết thúc tốt đẹp.

Sau khi đếm xong, Đại Khẩu không thấy còn ai lên thi đấu nữa nên tuyên bố kết thúc. Tiếng tuyên bố vừa ngắt, đã có một loạt các đệ tử ngoại môn đang đứng lên đi về, từ trên chỗ ngồi của Họa Phong, một thân ảnh nam tử từ từ đứng lên, quay sang thi lễ với Bạch Họa rồi nhảy xuống sân đấu. Đang rời đi, thấy có người nhảy xuống đấu trường, mọi người đều khựng lại, chỉ thấy nam tử hướng về chỗ ngồi của Y Phong, hô lớn:

- Nội môn đệ tử Hồ Đào, muốn khiêu chiến Phong Trần của Y Phong.

Lời khiêu chiến vừa thốt ra, toàn trường ồn ào:

- Vậy mà là thật sao!

- Đúng vậy, ta cứ nghĩ nó chỉ là tin đồn thôi.

- Ta đã nói ta có tin tức đáng tin cậy mà các ngươi không tin.

- Mau mau ở lại thôi, tầm này về gì nữa.

- Đi, theo ta đi đặt cược, kiếm chút đỉnh.

Ngồi trong chỗ ngồi Y Phong, các đệ tử Y Phong còn bất ngờ hơn cả các đệ tử ngoại môn kia, có một vài người thì bớt kinh ngạc vì cũng biết một chút tin tức, còn lại đa phần là kinh ngạc, ngay cả Thanh Thảo cũng bất ngờ, nàng quay sang nhìn Phong Trần. Còn nhân vật chính lúc này lại rất bình tĩnh, hắn quay sang thấy Thanh Thảo nhìn mình, hắn mở miệng hỏi:

- Sư muội à, có kiếm không cho ta mượn.

Nàng như có ai đó điều khiển cơ thể, lấy từ nhẫn trữ vật của mình ra thanh kiếm mà nàng được phát khi lên nội môn, đưa cho hắn. Phong Trần nhận lấy kiếm rồi nói:

- Cảm ơn sư muội, thi đấu xong ta trả.

Thanh Thảo vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì hắn đã mang theo kiếm mà nhảy xuống sân, nàng đưa mắt nhìn theo. Nhìn thấy Phong Trần cuối cùng cũng xuống, Hồ Đào lên tiếng:

- Ồ, Phong sư huynh đây rồi, ta còn tưởng ngươi không dám xuống nữa chứ!

- Không ngờ ngươi cũng dũng cảm đó.

Phong Trần nghe những lời này của Hồ Đào thì nhếch mép cười, nói:

- Ta đến rồi đây, nào giải quyết cho nhanh đi.

Phía đối diện, Hồ Đào thấy Phong Trần không những không sợ mà còn có thái độ khinh khỉnh, điều này làm hắn càng thêm tức giận, hắn tiếp tục khiêu khích:

- Hừ…, nếu ngươi đã muốn ăn hành như vậy, ta đây sẽ giúp ngươi.

- Đệ tử nội môn Hồ Đào, U đồ viên mãn, khiêu chiến.

Nói xong, trên tay hắn xuất hiện một thanh kiếm, trên tay cầm có khắc họa hình dáng bông hoa đào, rút kiếm khỏi vỏ bắt đầu thủ thế. Thấy vậy, Phong Trần cũng rút kiếm, thủ thế nói:

- Đệ tử chân truyền Phong Trần, U đồ trung kỳ, chấp nhận khiêu chiến.

Vừa nói xong, Phong Trần ngay lập tức sử dụng Tiên Sư Kiếm Pháp lao đến, tung ra kiếm thứ nhất nhằm thẳng vai của Hồ Đào đâm tới. Hồ Đào không ngờ Phong Trần lại là người tấn công trước, hắn thấy mũi kiếm đâm tới, ngay lập tức dùng kiếm gạt qua, thuận thế dùng lưỡi kiếm nương theo lưỡi kiếm của Phong Trần chém đến cổ Phong Trần. Thấy lưỡi kiếm đang lướt đến cổ mình, Phong Trần đưa tay trái lên dùng vỏ kiếm đỡ lại, kiếm bị chặn, Hồ Đào nhanh tay dùng vỏ kiếm đâm vào bụng Phong Trần. Không kịp phản ứng, Phong Trần bị đâm vào bụng, lùi lại vài bước, hai người tách ra.

Bị đâm một phát vào bụng, tuy là thể tu nhưng nó cũng khá đau, mặt Phong Trần nhăn lại. Không để Phong Trần có cơ hội thở, Hồ Đào lao tới quét kiếm ngang ngực Phong Trần, chưa kịp đứng vững đã thấy kiếm quét tới, Phong Trần vung kiếm hất lên trên, Hồ Đào thấy vậy xoay người chân đá ngang vào bụng Phong Trần. Lại ăn thêm một cú đá nữa, bụng chưa kịp hết đau lại tiếp tục được bồi thêm, Phong Trần lại bị văng ra mép đấu trường, lộn người vài vòng xuống đất. Sau vài vòng, Phong Trần bật người rời khỏi mặt đất, ổn định lại cơ thể, một chân quỳ xuống đất, tay trái đè vỏ kiếm xuống đất để chống đỡ, tay phải cắm mũi kiếm chống xuống đất, miệng rỉ máu. Tuy là thể tu nhưng ăn hai đòn liên tiếp vào bụng cũng khiến nội tạng của hắn bị sai lệch vị trí, mặt lại càng nhăn hơn. Bên kia, tuy đã chiếm được lợi thế từ hai đòn tấn công nhưng Hồ Đào cũng phải kinh dị với cơ thể của Phong Trần, nhát đầu thì dùng vỏ kiếm vẫn chưa cảm nhận được gì, nhát thứ hai dùng chân, hắn cảm tưởng như mình đang đá vào một khúc gỗ vậy, chân cũng chịu một lực phản lại không nhẹ.

Bên trên nhìn thấy Phong Trần bị đánh, người của Y Phong trên mặt hiện ra sự lo lắng, họ nghe nói vị sư huynh này căn cơ là phế căn, thể tu cũng không có thiên phú, xem tình hình này thì đó là sự thật rồi, họ xì xầm:

- À, sao Phong sư huynh lại chấp nhận khiêu chiến chứ.

- Ừm…, nếu cứ theo tình hình này sư huynh chắc chắn thua.

- Thua không đã là kết quả tốt nhất rồi, chỉ sợ…

Nghe mọi người bàn tán, Thanh Thảo vẫn trầm mặc ngồi xem, không hiểu vì sao nàng lại có cảm giác khác, nàng biết ai là người giúp mọi người chống lại được đao ý của Linh Phong, bởi vậy nàng có niềm tin rằng Phong Trần không thể dễ dàng thua được. Bên Họa Phong, Nhược Hoa trong lòng cũng lo lắng, tuy nàng biết Phong Trần có hồn lực rất mạnh nhưng Hồ Đào cũng không phải yếu, huống hồ Phong Trần còn thua thiệt về tu vi, nàng thỉnh thoảng cũng quan sát vẻ mặt của sư phụ nhưng nàng không nhận ra ý định nào của sư phụ cả. Bên cạnh, đám tiểu đệ của Hồ Đào liên tục hò hét:

- Hú hú hú, Hồ sư huynh mạnh quá.

- Hồ sư huynh uy vũ.

- Hồ sư huynh hãy cho hắn biết mình là ai đi.

Còn những đệ tử còn lại cũng hò hét, la ó, theo sau là tiếng thuyết minh của Đại Khẩu:

- Sau khi bị dính hai đòn của Hồ Đào, Phong sư huynh đã đứng lên rồi.

- Hồ Đào đã lao tới, liệu có làm được gì hay không?

- Né được rồi, Phong sư huynh né được rồi.

- Lại tiếp tục, Hồ Đào đang truy kích.

- Liệu có thể phản công hay không?

Ở dưới, Phong Trần đang bị Hồ Đào đuổi theo, hắn chưa tìm được cách nào để phản công, nếu cứ thế này, chỉ riêng Tiên Sư Kiếm Pháp là không đủ, vì vậy hắn quyết định lộ ra một vài con bài. Bộ pháp bắt đầu thay đổi, Bách Bộ Phục Sinh Thuật triển khai. Đang truy đuổi, Hồ Đào lại thấy tự nhiên tốc độ của Phong Trần tăng lên, vừa nãy tên này còn chật vật bởi tốc độ và Đào Hoa Kiếm Pháp của mình cơ mà, sao giờ lại bắt kịp với tốc độ của mình rồi. Nhận thấy tốc độ đã theo kịp, Phong Trần quay lại dùng Tiên Sư Kiếm Pháp cộng với Bách Bộ Phục Sinh Thuật đối kháng lại. Bất ngờ bị Phong Trần phản công, Hồ Đào cũng không tỏ ra lúng túng, hắn vẫn giữ được thế chủ động, nhưng đánh nhau một lúc, Hồ Đào nhận thấy Phong Trần càng đánh càng mạnh, không có vẻ gì là yếu đi cả, áp lực dần đẩy về bên hắn.

Bên trên, tất cả mọi người đều bị Tiên Sư Kiếm Pháp trong tay Phong Trần làm cho bất ngờ, bọn họ không ngờ một bộ kiếm pháp cơ bản trong tay Phong Trần lại có thể kỳ diệu như vậy, Đại Khẩu lại la lên:

- Tốc độ của Hồ Đào đã bị bắt kịp rồi.

- Phong sư huynh đang giành lại thế trận.

- Thật không ngờ Tiên Sư Kiếm Pháp lại có thể dùng tốt như vậy.

Những người ngạc nhiên nhất chính là thành viên đội Huyết Chiến, trên chỗ ngồi của Linh Phong, cả đội đều đưa mắt nhìn nhau với ánh mắt nghi hoặc, riêng Đao Cương ánh mắt lại lóe lên như nghĩ ra điều gì. Người Y Phong khi thấy Phong Trần lấy lại thế trận, họ cũng bớt lo lắng đi, thay vào đó lại cổ vũ cuồng nhiệt, Thanh Thảo khóe môi cũng hơi mỉm cười.

Bên phía Phong Trần, nhận thấy nếu cứ giữ thế trận này chắc chắn mình cũng thắng nhưng như vậy sẽ tiêu hao quá nhiều, lại một lần nữa hắn để lộ U lực, U lực bùng nổ, tốc độ của Phong Trần lại tăng lên. Bất ngờ Phong Trần sử dụng U lực, Hồ Đào hô lên:

- Làm sao, làm sao ngươi lại có U lực?

Không chỉ Hồ Đào bất ngờ mà tất cả mọi người đều bất ngờ, ba vị phong chủ từ đầu đến giờ đều nhắm mắt, giờ đây đồng thời mở mắt, họ muốn biết vì sao Phong Trần từ một người không có căn cơ mà giờ đây lại có thể tu luyện. Lúc đầu khi Phong Trần báo ra tu vi, họ chỉ nghĩ tu vi mà Phong Trần nói là thể tu, không ngờ lại là tu vi U lực. Ngạc nhiên thì ngạc nhiên nhưng họ cũng không gián đoạn trận đấu, tuy nhiên khi đấu xong Phong Trần không thoát khỏi một trận điều tra.

Lúc này, khi nghe Hồ Đào thốt lên, Phong Trần chỉ cười đểu nói:

- Cái gì mà làm sao, U lực là của nhà ngươi à?

- Ngươi không cho ta tu luyện sao?

Nghe Phong Trần hỏi, Hồ Đào tức nổ phổi, trong đầu hắn gào lên: “Thứ ta hỏi là cái này sao, ngươi hỏi lại ta làm gì, a a a a a”. Ưu thế ban đầu của hắn là U lực và tốc độ, U lực khiến Đào Hoa Kiếm Pháp vốn vừa tinh xảo, vừa có tốc độ nhanh trở nên mạnh mẽ hơn, tốc độ cũng khiến cho bộ kiếm pháp này biến ảo và linh hoạt hơn, vì vậy khiến Hồ Đào đè Phong Trần ra mà đánh. Nhưng tất cả ưu thế này bị Phong Trần làm cho mất sạch. Bách Bộ Phục Sinh Thuật khiến tốc độ hắn bắt kịp Hồ Đào, đồng thời giúp Tiên Sư Kiếm Pháp linh hoạt và biến ảo hơn, bây giờ lại thêm U lực, Tiên Sư Kiếm Pháp lại càng được tăng thêm sức mạnh, lại tăng thêm tốc độ, bây giờ Phong Trần đúng nghĩa đè Hồ Đào ra đánh.

Hồ Đào bị Phong Trần áp chế, hắn cảm thấy vừa ức chế vừa tức giận, hắn nghĩ: “Tại sao một tên mới vào lại có thể đánh mình không thở được như thế này, hơn nữa, tại sao Nhược Hoa lại không để ý đến mình mà lại để ý đến hắn, mình đã theo đuổi nàng rất nhiều, cũng rất nhiều lần chứng tỏ thành ý, vậy mà nàng lại không hề để ý.” Càng nghĩ Hồ Đào càng nổi giận, hắn chém một kiếm thật mạnh, lấy đà bật ra khỏi thế công của Phong Trần. Thoát khỏi thế công, Hồ Đào người đầy những vết thương nhỏ, vẻ mặt trở nên dữ tợn, cười nụ cười ghê rợn, mắt đỏ lên, vừa cười vừa nói:

- Ha ha ha ha ha, là ngươi ép ta, là ngươi ép ta phải làm vậy.

Vừa nói, tay hắn vừa ném thanh kiếm xuống đất, hắn gào lên:

- Ra đi, Họa Hồn Đào Lâm Đồ!

Chỉ thấy trên tay hắn xuất hiện một cuộn tranh cổ, hắn tung cuộn tranh lên, dùng tay trái vạch lên lòng bàn tay phải của mình, máu tươi đổ ra, dùng tay phải nắm lấy cuộn tranh, miệng niệm chú ngữ. Chú ngữ niệm xong, cuộn tranh từ trong tay Hồ Đào giãn ra, cuộn tranh bao lấy Phong Trần và Hồ Đào lại. Người ở trên nhìn xuống thấy cuộn tranh đã quấn thành một quả cầu, cuộn tranh liên luân chuyển. Mọi người thấy cảnh này cũng vô cùng bất ngờ, họ không ngờ Hồ Đào lại có pháp khí mạnh như vậy. Những người lo cho Phong Trần thì thấy rất hoang mang, không biết Phong Trần có chống nổi không, còn phía tiểu đệ của Hồ Đào thì lại ngược lại, bởi chúng biết đây chính là bài tẩy của Hồ Đào, mỗi lần xuất ra Họa Hồn Đào Lâm Đồ thì chưa một kẻ thù nào sống cả, cho dù Hồ Đào có phải trả giá hơi lớn, dù có như vậy thì cũng rất xứng đáng.

Phong Trần thấy Họa Hồn Đào Lâm Đồ bao lấy mình và Hồ Đào vào, hắn biết nếu bị nhốt vào bên trong thì nguy cơ bị thương hay còn có thể bỏ mạng là rất cao, vậy nên hắn thi triển thân pháp thoát khỏi bao vây, nhưng cơ thể của hắn lại như bị định trụ lại, không thể điều khiển được cơ thể. Bóng tối bao phủ tầm mắt, khi mở mắt ra, Phong Trần đã thấy mình đang ở trong một khu rừng đào. Rừng đào này rất kỳ lạ, trước mắt là những cây đào cổ thụ nhưng những cây đào này không giống bình thường, chúng có thân cây màu đỏ như máu, hoa cũng đỏ như máu, nhìn vô cùng quỷ dị.

Hồ Đào ở tại một góc của Họa Hồn Đào Lâm Đồ quan sát Phong Trần, hắn biết mình không thể giết tên này được, bởi hắn biết khi bị phế tu vi và đuổi ra ngoài thì không khác gì là ngồi chờ chết, nhưng không được giết thì sao chứ, hắn sẽ làm cho Phong Trần thành dạng còn khốn khổ hơn là chết. Hai tay Hồ Đào lúc này kết những ấn quyết vô cùng phức tạp, trong lòng gầm lên:

- Ta sẽ từ từ chơi với ngươi, bắt đầu thôi, Đào Lâm Khốn Trận!

Phong Trần đang rất hoang mang, ở đây không có tiếng động gì, ngay cả tiếng gió cũng không có. Bỗng nhiên cảm giác có thứ gì từ phía sau lao đến, hắn dậm chân nhảy về phía trước, xoay người nhìn lại thì thấy đây là một cành đào lao đến định quấn lấy hắn. Tiếp tục một cành khác từ sau lưng lao đến, Phong Trần lộn người đạp chân né sang phải, lại là một cành khác từ bên phải lao đến. Phong Trần muốn dùng kiếm chém tan cành cây, nhưng hắn lại không thấy kiếm của mình đâu, hắn lại đạp vào cành cây bay lên trên, từ bên trên một cành đào to lớn đập xuống. Phong Trần không kịp trở tay, nâng hai tay lên chống đỡ, hắn bị cành đào đập xuống như đập một con ruồi, hai chân vừa chạm xuống đất đã bị hai cái rễ quấn chặt treo ngược lên trên.

Phong Trần lúc này gào vào trong nguyên thức:

- Tiểu Minh, có mau giúp ta, nếu không sẽ chết mất.

- Cái gì mà chết với chóc.

Tiểu Minh từ trong mảnh gốm hiện ra, vẫn là cái dáng vẻ ngái ngủ, nói:

- Có mỗi thế này mà cũng làm phiền ta.

- Mau giúp ta, làm thế nào để phá cái thứ này.

Phong Trần nhìn cái thái độ của Tiểu Minh như không có gì để nói, hắn đang bị treo ngược như lợn sắp bị trọc tiết, vậy mà nó còn mỉa mai. Tiểu Minh nói:

- Cứ vậy mà phá ra.

Nghe được câu trả lời của Tiểu Minh, Phong Trần mặt đen lại, cái gì mà cứ vậy mà phá. Tiểu Minh nhìn thấy sắc mặt của Phong Trần cũng không chọc hắn nữa:

- Ngươi muốn phá thì cứ như bên ngoài cầm kiếm mà chém.

- Nhưng kiếm ở đâu ra?

- Ta nói ngươi ngốc đúng không sai mà, không có thì ngươi không biết tạo ra sao?

Phong Trần hơi suy nghĩ, đây có lẽ không phải thế giới vật chất, vậy chỉ có thể là linh hồn, nếu là linh hồn thì đơn giản rồi.

Ở phía Hồ Đào, nhìn thấy đã bắt được Phong Trần, hắn cần phải kết thúc nhanh, bởi ở đây lâu dù có là Thông Hồn cảnh thì cũng không ổn. Hắn nhanh chóng kết ấn, cảnh vật trong họa đồ nhanh chóng biến đổi, trong lòng gầm lên:

- Hưởng thụ sung sướng đi, Đào Tàn!

Rừng đào biến đổi, hoa đào từ màu đỏ máu dần chuyển sang thẫm, rồi rụng xuống, thân đào cũng chuyển sang màu thẫm. Phong Trần lúc này cảm thấy hồn lực đang bị những cành cây trói buộc lấy đi, thân thể cũng đang dần mờ đi. Nhận thấy nếu cứ để tình trạng này kéo dài thì sẽ bị hút hết hồn lực mất, hắn nhanh chóng dùng hồn lực ngưng tụ thành một thanh hắc kiếm. Hắc kiếm vừa hình thành, hắn dùng ý niệm quét kiếm chém đứt các cành đào đang trói lấy hắn, hắn rơi tự do xuống đất, hắc kiếm về tay.

Hắn đưa tay lên nhìn, cơ thể của hắn đã mờ đi phân nửa, hắn đã bị hút đi một nửa lượng hồn lực. Phong Trần cần phải nhanh chóng tìm ra bản thể linh hồn của Hồ Đào, bằng không nếu chịu thêm một đợt công kích linh hồn nữa thì chắc hắn phải tái sinh kiếp mới rồi.

Về phía Hồ Đào, hắn thật sự kinh sợ với lượng hồn lực của Phong Trần. Tuy hắn cũng là Thông Hồn cảnh, nhưng lượng hồn lực lại kém gấp mấy lần của Phong Trần, nếu không có họa đồ chắc hắn đã bị tên này hành cho ra bã rồi. Nói đi cũng phải nói lại, với lượng hồn lực của Phong Trần bị hút đi, cộng thêm cả hồn lực của Hồ Đào, hắn chắc chắn cho Phong Trần quay lại nơi bắt đầu.

Hồ Đào lúc này khuôn mặt vô cùng biến thái, tay điên cuồng kết ấn, hồn lực liên tục rót vào họa đồ, trong lòng Hồ Đào gầm thét:

- Mau chết đi, Đào Lâm Kinh Nộ!