Trong phòng, Phong Trần sau khi nghỉ ngơi cũng ngay lập tức lấy ra Biên Huyết Kiếm. Ánh sáng đỏ lóe lên, một thanh huyết kiếm đã xuất hiện ngay trước mắt, huyết quang từ kiếm phát ra làm cả căn phòng đỏ rực. Phong Trần thấy cảnh này cũng vô cùng kinh ngạc, rõ ràng khi ở Luyến Binh Giới, thanh kiếm này chỉ hơi phát ra quang mang màu đỏ mà thôi, vậy mà giờ đây lại đỏ rực cả căn phòng. Đã vậy lúc này cảnh vật trong phòng lại biến đổi, không còn bàn ghế hắc mộc, không còn giường hắc thạch, ngay cả bồn tắm cũng biến mất.
Thay vào đó là tiếng vỗ cánh phành phạch của biên bức, ngẩng lên trên, xích hồng che phủ thiên không. Hàng vạn con Huyết Biên Bức đang bay vây lấy Phong Trần, hàng vạn con này xoay vòng để tạo thành một cơn lốc biên bức. Những tiếng “eng éc…” vang lên rợp trời, đôi mắt cùng cái miệng như một chậu máu khiến Phong Trần đầu óc quay cuồng, linh hồn run rẩy.
Chưa ngừng lại ở đó, dưới tay phải đột nhiên như cộng hưởng với những tồn tại thân thiết của đồng loại, trong tay Phong Trần cũng rung lên bần bật. Nhìn xuống dưới, hắn thấy ánh sáng trên Biên Huyết Kiếm chớp giật theo nhịp rung lắc của kiếm. Bất ngờ: “Vụt…” Biên Huyết Kiếm chủ động rời khỏi tay Phong Trần, sau đó bay thẳng lên thiên không, ngự trị ngay tại trung tâm cơn bão biên bức. Vừa bay lên đến nơi, tốc độ dao động của nó tăng mạnh, huyết quang càng thêm thẫm màu.
Biên bức trong cơn bão như hóa điên, cánh đập mạnh hơn, đôi mắt căm thù, đỏ ngầu. Tiếng kêu gào càng thêm to lớn, động tác vỗ cánh càng thêm điên cuồng, cơn lốc càng thêm cuồng bạo. Đang trong lúc chìm trong ảo cảnh, bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa, tiếng Ái Nhi vọng vào bên trong:
-Huyết Dị, Huyết Dị! Luyến nữ tìm ngươi!
Nghe tiếng Ái Nhi gọi, tiếng gọi làm hắn bừng tỉnh rời khỏi ảo cảnh đó, mở mắt ra, lại quay lại thực tại. Phong Trần vừa rời khỏi ảo cảnh, hơi thở vẫn còn gấp gáp, khuôn mặt vẫn còn vẻ mơ hồ, hơi thất thần nhìn xuống Biên Huyết Kiếm. Nhìn ra cửa, lại lắc lắc cái đầu cho tỉnh táo, tên này bước ra mở cửa. Nhìn thấy Phong Trần, cô nàng hầu gái lên tiếng:
-Ngươi làm cái gì vậy? Sao lâu vậy?
Hắn đang định trả lời, chưa kịp nói đã nghe Ái Nhi nói tiếp:
-Thôi được rồi, không quan trọng, ngươi đi theo ta đến gặp Luyến nữ.
Nghe Ái Nhi gấp gáp như vậy, Phong Trần không biết Luyến Hồng U có chuyện gì. Nhưng không kịp nghĩ, hắn đã được Ái Nhi kéo đi. Cả hai băng qua hàng loạt căn phòng, cuối cùng bước chân ngừng lại tại một căn phòng. Nhìn quanh thì thấy trước phòng là một sân vườn, trong sân có khá nhiều loài hoa cỏ, nhìn thì hắn không nhận ra bất cứ loài nào. Nhưng chúng đều tỏa mùi rất thơm. Ái Nhi đến trước cửa, nói vọng vào:
-Luyến nữ, thị đã đưa Huyết Dị đến.
Bên trong truyền ra một thanh âm nhẹ nhàng.
-Ừm…, dẫn vào đi.
Nghe vậy, Phong Trần cùng Ái Nhi đẩy cửa bước vào, tên này bước vào, đã thấy Luyến Hồng U đang ngồi bên bàn uống nước, sau lưng nàng còn có một thân ảnh mặc hắc y che mặt. Ái Nhi tự động bước ra sau lưng nàng, chỉ thấy Luyến Hồng U lên tiếng:
-Chào Huyết công tử, không biết mấy hôm trước đi tham quan Bảo Thương Hội, ngươi có hài lòng không?
Thấy Luyến Hồng U nhìn mình rồi nhếch môi nở nụ cười nhàn nhạt, Phong Trần cũng cố rặn ra một nụ cười đáp lễ, nói:
-Cảm ơn Luyến nữ đã quan tâm, ta rất hài lòng với chuyến đi đó.
Nghe vậy nàng gật gật đầu, nhấp một ngụm trà rồi lên tiếng:
-Chắc hẳn công tử đã biết ta gọi ngươi đến vì chuyện gì rồi chứ?
Phong Trần gật đầu, khi bị Ái Nhi kéo đi, trên đường tên này đã đoán ra mục đích của nàng gọi hắn. Chỉ thấy nàng tiếp tục:
-Lần này ta gọi công tử đến đây là giúp ta tìm một loại dược liệu.
-Công tử yên tâm, đi cùng ngươi là thuộc hạ của ta. Tình hình cụ thể hãy trao đổi với cấp dưới của ta.
Vừa nói nàng vừa phất tay ra hiệu, bóng đen sau lưng nhanh như quỷ mị xuất hiện ngay trước mặt Phong Trần, điều này làm hắn hơi hoảng hồn mà lùi lại một bước. Luyến Hồng U nói:
-Đây là thuộc hạ của ta, nàng sẽ đi cùng ngươi trong nhiệm vụ này.
Tên này nghe vậy, lại lùi xa ra hai bước nữa, đưa mắt không kiêng nể gì mà đánh giá. Sau khi đánh giá một hồi, Phong Trần hướng về nàng nghi hoặc hỏi:
-Chỉ có một vị đi cùng ta thôi sao?
Nhìn tên này không kiêng nể gì mà đánh giá thuộc hạ của mình, sau khi nàng nghe được câu hỏi của Phong Trần, nàng hơi ngẩn người vì bất ngờ nhưng rất nhanh đã mỉm cười và nói:
-Không phải, đây là dẫn đội của lần này, còn năm vị nữa sẽ đi cùng, tổng cộng tất cả có sáu, tính cả ngươi là bảy.
-Công tử còn gì thắc mắc nữa?
Phong Trần thấy vậy, hắn lắc đầu tỏ vẻ đã hết, Luyến Hồng U lên tiếng:
-Vậy nhờ công tử.
Nói xong nàng ra hiệu cho cả ba rời đi. Rời đi không lâu, trong phòng phát ra một tiếng kêu đau đớn. Luyến Hồng U trong phòng tay phải chống lên bàn, tay trái ôm lấy lồng ngực, sắc mặt trở nên trắng bệch, mồ hôi liên tục đổ ra trên trán, nàng cố gắng di chuyển tới giường, ngồi lên vận chuyển công pháp bắt đầu trị thương.
Đi theo thân ảnh mặc hắc y và Ái Nhi, đến cửa sau của Luyến Phủ, chỉ nghe Ái Nhi lên tiếng:
-Được rồi ta chỉ tiễn ngươi tới đây thôi, còn lại nhớ tự bảo trọng.
Cô nàng hầu gái nói vậy, Phong Trần thấy rất ấm lòng, nữ tử mặc hắc y tiến lên ra ngoài. Hắn nhìn Ái Nhi một chút, sau đó cũng bước theo nữ tử kia mà không nói gì. Đứng trước cửa là một cỗ xe, phía trước là hai con ma thú được dùng để kéo xe. Phong Trần theo chân bước lên xe. Mở cửa bước vào, sau lớp mặt nạ, tên này rất kinh ngạc, nhìn từ bên ngoài, chiếc xe kéo này chỉ lớn cỡ một chiếc kiệu tám người khiêng mà thôi. Nhưng bên trong lại là một khung cảnh hoàn toàn khác, trong này không gian được mở rộng gấp mấy lần, có thể ngang với phòng của hắn tại Luyến Phủ.
Bên trong dường như có đầy đủ tiện nghi của một phòng tiếp khách, một bàn trà, vài chiếc ghế, trông vô cùng đầy đủ. Phong Trần nhìn xung quanh một lượt, cuối cùng chú ý trong này trên bàn trà, ngồi ngay ngắn là năm thân ảnh mặc hắc y. Nhìn thấy có một tên U sư bước vào, lông mày của năm người hơi chút nhướng lên, nhưng rất nhanh lại bình thường trở lại. Hắn bước vào chưa kịp lên tiếng thì đằng sau đã có giọng nói vang lên:
-Mời Huyết công tử ngồi.
Quay lại thì thấy nữ tử hắc y trong phòng Luyến Hồng U đã ra hiệu cho hắn ngồi xuống bàn trà. Rồi nàng cũng từ từ tiến đến bàn mà ngồi xuống, thấy vậy hắn cũng đi tới và ngồi vào ghế còn lại. Chỉ nghe nữ tử vừa lên tiếng nói tiếp:
-Chào Huyết Dị công tử, ta xin tự giới thiệu, ta tên Âm Nhất.
-Là dẫn đội lần này trong nhiệm vụ lần này và đây là những vị đồng hành cùng với ngươi trong chặng đường tới.
Qua lời giới thiệu của Âm Nhất, Phong Trần cơ bản đã nắm rõ sơ bộ về sáu vị này. Mấy nữ tử này là thuộc hạ do Luyến Hồng U bồi dưỡng, gọi là Âm Thị, tổ chức này giúp Luyến Hồng U làm việc. Những nữ tử xuất hiện tại đây đều là những nhân tố đầu tiên tạo thành tổ chức, lần lượt có tên từ Nhất đến Thất, họ đều có tu vi là U Tông cảnh, vị có tu vi cao nhất là Âm Nhất U Tông trung kỳ. Nghe xong giới thiệu, tất cả hướng ánh mắt vào Phong Trần, tên này bị nhìn chằm chằm, tuy hơi mất tự nhiên nhưng vẫn bình tĩnh đáp:
-Vậy đến lượt ta giới thiệu, ta tên Huyết Dị, là thuộc hạ mới nhận của Luyến nữ, tu vi U sư sơ kỳ.
Nghe thấy tu vi của hắn là U sư mà lại còn là sơ kỳ, Âm Thị ngoại trừ Âm Nhất và Phong Trần ở đây, tất cả đều kinh ngạc đứng dậy, đồng thanh cao giọng:
-Cái gì?
Các nàng ánh mắt lộ vẻ nghi ngờ nhìn lấy nhau, cuối cùng tất cả dồn về cả hai đang ngồi. Âm Nhất ra hiệu cho cả năm tỷ muội của mình ngồi xuống, nàng lên tiếng:
-Các muội cứ bình tĩnh, nếu Luyến nữ đã để cho Huyết công tử đi với chúng ta trong nhiệm vụ này, nàng ắt có dụng ý riêng.
Nghe vậy cả năm nữ tử lại đưa mắt nhìn nhau, nữ tử tên Âm Tam đang định lên tiếng, lại bị Âm Nhất ngăn lại. Nhìn thấy năm vị muội muội đã bình tĩnh, Âm Nhất tiếp tục:
-Nếu Luyến nữ đã cho công tử đi cùng chúng ta, thiết nghĩ ngươi cũng đã biết sơ qua về vấn đề của nàng.
-Bây giờ ta sẽ nói cụ thể về nhiệm vụ.
Ngồi nghe Âm Nhất nói về nhiệm vụ, Phong Trần đã nắm rõ, thứ mà Luyến Hồng U muốn lấy là hoa của Bách Mộng U Hồn Lan. Một loại dược liệu chữa trị linh hồn, loài này chỉ tồn tại ở Bách Mộng Vông Lâm, nơi này cách Lục Thành một trăm hai mươi dặm về phía tây bắc. Trong rừng này tồn tại chủ yếu là loài cây tên Bách Mộng Vông, loài cây này bình thường lá của chúng là một loại dược liệu giúp tu sĩ an thần rất tốt. Nhưng khi chúng nở hoa thì lại là một loại độc dược cực mạnh, khiến thần trí chìm vào mộng ảo. Mà muốn lấy được hoa của Bách Mộng U Hồn Lan thì phải lấy trong lúc nó nở thì mới có dược hiệu lớn nhất.
Trớ trêu thay thời gian nở hoa của cả hai đều cùng một thời gian, Bách Mộng Vông nở hoa trong bảy ngày, trong bảy ngày này toàn bộ khu rừng chìm trong mê vụ. Ngày thứ ba hoa Bách Mộng Vông nở thì hoa của Bách Mộng U Hồn Lan cũng nở, thời gian nở chỉ kéo dài trong bảy giờ đồng hồ, nếu qua bảy giờ không hái, nó sẽ héo và không còn dược hiệu.
Mà cách thức hái hoa và bảo quản cũng rất đặc biệt, hoa không được dùng tay hái mà dùng hồn lực để hái, hái xong cần một vật chứa chuyên dụng để giữ cho hoa tươi nguyên vẹn, từ đó mới hoàn thành khai thác hoa. Hắn còn tìm hiểu được một điều nữa, tuy loài hoa này bảy năm mới ra hoa một lần, thời gian nở cũng ngắn nhưng hạt của nó thì lại có khá nhiều, nhưng dường như không ai có thể để nó mọc thành cây. Nghe nói chỉ khi cây mẹ chết mới có thể để hạt nảy mầm, nhưng tỉ lệ nảy mầm cũng thấp đến đáng thương. Nên không ai dám đánh cược vào cái tỉ lệ một phần vạn này mà bứng cây lên, mà lấy được cây về cũng chưa chắc nó đã sống được. Vì vậy Bách Mộng U Hồn Lan vẫn luôn ở đó, những kẻ có ý đồ muốn đào cây lên thì đều bị các thế lực liên quan tiêu diệt.
Nghe xong đống thông tin này, Phong Trần đầu óc cứ xoay vòng vòng. Lại có một thắc mắc, hắn hướng về Âm Nhất hỏi:
-Vậy tại sao các đại thế lực như Luyến Phủ lại không độc chiếm?
Nghe câu hỏi của hắn, Âm Nhất chỉ nhàn nhạt trả lời:
-Vì nó không đáng.
Phong Trần hơi chút ngẩn người, nàng lại tiếp tục:
-Tuy Bách Mộng U Hồn Lan này khá hiếm, nhưng nó chỉ có tác dụng với cường giả cảnh giới U Tông trở xuống mà thôi.
-Với nếu các thế lực lớn nhúng tay vào, liệu các thế lực cùng đẳng cấp có chịu ngồi yên hay không.
Nhận được câu trả lời, Phong Trần cũng phải gật gật đầu, trong lòng thầm cảm khái: “Đúng là quy tắc ngầm, không cần nói cũng tự động làm theo!”