Ái Nhi đưa Phong Trần về Luyến Phủ, cả hai trên đường về cũng không hề nói chuyện gì với nhau, nàng đưa tên này về phòng, sau đó về nơi ở của Luyến Hồng U để báo cáo.
Vừa vào phòng, Phong Trần đã ngồi lên giường tháo ra Ma Diện, lấy ra những món đồ mà đã mua được, một chiếc gương làm bằng hoàng đồng, một cuốn trục màu lục sắc. Cất đi cuốn trục, cầm lên gương đồng ngắm nghía một hồi, đưa tay nhỏ máu lên gương. Máu tươi nhỏ lên gương, từng giọt máu lăn trượt đi mà không hề có phản ứng gì, cảnh này làm cho Phong Trần hơi sững người, “không phải nhỏ máu lên pháp khí để nhận chủ sao? Sao lại không có phản ứng gì thế này?” Máu nhỏ lên lại không hề được gương đồng hấp thu. Tên này nhíu mày, một lát sau hắn vận dụng U lực truyền vào gương đồng, nhưng gương đồng vẫn nằm im. Lông mày hắn nhíu càng thêm sâu, “nếu không được vậy dùng hồn lực xem sao?”, không chờ đợi thêm, hồn lực tinh khiết tuôn ra, truyền vào gương đồng.
Lần này quả thật đã có phản ứng, chỉ thấy chiếc gương tỏa ra hoàng quang nhàn nhạt, dần dần lơ lửng lên không. Chưa kịp vui mừng, hoàng quang trên gương bất ngờ vụt tắt, chiếc gương đang lơ lửng cũng rơi “bụp...” xuống đất. Vẻ mặt đang dở dang cười được một nửa thì tắt ngấm. Tên này ánh mắt nghi ngờ nhìn về phía chiếc gương dưới đất, “thôi xong, quả này mất năm nghìn Ma đồng nhặt về đồng nát thật rồi!” Trong lòng cảm thán, nhưng vẫn tiến tới thu lại gương đồng.
Tâm trạng ban đầu khi về rất mong chờ, cứ tưởng mình nhặt được món hời, ai ngờ… mang theo tâm trạng không vui, hắn lựa chọn đi tắm. Vào nơi tắm, thả người ngâm mình trong bồn nước, tâm trạng cũng dần trở về bình thường. Đang thư giãn, bên ngoài lại có tiếng gõ cửa vang lên cùng với đó là một tiếng của thiếu nữ:
-Huyết công tử, thị tới mang cơm cho ngươi!
Vì bận mải, hắn cũng suýt quên mất không ăn cơm. Tuy tu sĩ sẽ không phải ăn cơm nhưng đó là với những tu sĩ cao cấp, còn một U sư như Phong Trần vẫn cần phải ăn cơm. Hắn từ bên trong vọng ra:
-A, ta biết rồi, chờ ta chút.
Nói xong hắn mặc vào y phục, ra mở cửa. Vừa mở ra, hắn đã thấy một nữ tử thân hình cao bằng hắn, trên thân khoác lam y ô sắc, trên tay còn bê một khay cơm. Chỉ thấy nàng này cúi đầu lên tiếng:
-Thị đến đưa cơm cho Huyết công tử.
Nghe xong hắn định đưa tay ra cầm lấy khay cơm, nhưng lại bị nữ hầu tránh né, nàng lại nói:
-Công tử để thị mang vào cho ngươi.
Phong Trần nghe vậy hơi khựng lại một chút, sau đó nghiêng người để nàng bê vào. Nữ hầu bê khay cơm đặt lên bàn, nhanh chóng bước ra khỏi phòng, lại tiếp tục:
-Một giờ sau thị sẽ quay lại dọn dẹp.
Chưa kịp để tên này nói gì, nữ hầu đã đi mất. Một loạt thao tác nhanh chóng chuẩn chỉnh, đúng quy trình, Phong Trần hoàn toàn chỉ đứng nhìn. Mà điểm hắn thấy nữ hầu này và Ái Nhi rất khác nhau, khi nói chuyện với hắn, Ái Nhi thái độ rất không tốt, nhưng nàng lại nói chuyện rất thoải mái tùy ý. Còn nữ hầu này lại ngược lại, thái độ rất chuẩn mực, cả quá trình làm việc không hề ngẩng đầu lên một chút nào. Theo suy đoán của Phong Trần, do Ái Nhi là nữ hầu của Luyến Hồng U nên chắc có sự ưu đãi đặc biệt với các nữ hầu khác. Trên thực tế thì đúng là như vậy, Ma tộc cường giả vi tôn, nhưng Luyến Hồng U lại cư xử người bên dưới hơi khác với Ma tộc bình thường một chút, nên Ái Nhi mới có thể cư xử như vậy.
Rời khỏi suy nghĩ vẩn vơ, tên này đóng cửa ngồi vào bàn, nhìn vào khay cơm. Phong Trần cũng hơi ngạc nhiên, hắn cứ nghĩ món ăn của Ma tộc phải rất kỳ lạ, không có mùi vị khó ăn thì lại là hình thù quái dị. Nhưng không, chúng cũng được bày biện giống với Nhân tộc, có cái ở đây thay vì là thịt động vật quen thuộc thì là những miếng thịt của Ma thú. Thấy vậy Phong Trần cũng cầm lên bỏ vào miệng, hắn lại một lần nữa được làm kinh ngạc, món ăn ở đây lại khá hợp khẩu vị với hắn, nhưng có điều thịt của Thú tộc hơi dai với hắn, nhưng tên này vẫn xử lý hết chỗ đồ ăn mà nữ hầu gái mang cho. Một lát sau nàng hầu gái kia lại quay lại để dọn dẹp, ăn xong hắn ngồi nghỉ ngơi.
Phong Trần lôi ra cuốn trục lục sắc, hắn mở ra cuốn trục, bên trên cuốn trục lại không có một cái gì. Kể cả Ma tự cũng không có, “hay là nó phải nhỏ máu giống nhận pháp khí?” Phong Trần thầm nghĩ. Nghĩ xong hắn lập tức nhỏ máu, lại một lần nữa không có gì xảy ra, gương mặt hắn tối sầm lại, tâm trạng vừa tốt lên nhờ tắm rửa và ăn uống bị việc này mà quét đi sạch sẽ. Lúc này hắn thực sự muốn ném cuốn trục trong tay đi, cảm giác một vạn Ma đồng như vừa bị ném qua ngoài cửa sổ, trong lòng âm thầm nhỏ máu.
Một lát sau, Phong Trần lấy lại tinh thần “lại thử lại bằng hồn lực và U lực xem sao!”, nghĩ xong hắn lại vận chuyển hồn lực truyền vào cuốn trục. Bất ngờ, một luồng sáng lóe lên, quang mang như chớp chui vào trong mi tâm Phong Trần. Một luồng thông tin được khắc họa trên linh hồn hắn, một lát sau tên này mở ra đôi mắt tro tàn. Ánh mắt hắn lại bị hoa đi, đầu cũng cảm thấy hơi đau nhức. Lắc lắc cái đầu cho bớt choáng váng, tìm lại trong ký ức, một luồng thông tin đã hiện ra. Theo truyền thừa trên cuốn trục thì đây là Chương Dương Phong Hậu Trận, do một trận sư đại năng tạo ra. Tuy đây là một trận pháp khá cao cấp nhưng chỉ là một phần mà thôi. Cũng không thể coi thường trận pháp này, dù là một tàn bản nhưng nó cũng đạt đến địa giai sơ cấp trận pháp.
Với trình độ trận pháp nhập môn như Phong Trần, hoàn toàn cũng không thể bày được trận này. Nhưng dùng trận này để tham khảo thì là rất tốt. “Xem ra trận này cũng có lai lịch không nhỏ.” Phong Trần không biết từ lúc nào mà mồ hôi đã vã ra như tắm, cổ họng đã trở nên khô khốc. Toan bước xuống khỏi giường uống nước, hắn suýt nữa thì ngã, ngồi uỵch xuống đất, cơ thể hắn cảm giác rã rời, như vừa mới chạy bộ năm cây số. “Địa giai trận pháp không thể đùa được!” Cảm thán xong, hắn vịn tay vào tường, men theo đó đi đến bàn uống nước.
-Tìm..., tìm... nó cho ta.
-Ai tìm được sẽ có trọng thưởng.
Một tên Quỷ tộc làn da màu hoàng thổ, chân tay cơ bắp cuồn cuộn. Trên mặt là một đôi mắt có đồng tử huyết hồng, răng nanh trong miệng lòi ra bên ngoài, trán còn có một chiếc hoàng giác mọc ra từ bên trái. Phía sau là một đám lính quỷ có hình dạng tương tự, nhưng trên trán lại không có sừng. Sau khi nghe tên Quỷ đầu lĩnh nói, toàn bộ đám quỷ kia hô lớn:
-Rõ!
Bọn chúng như ong vỡ tổ mà tản ra. Chỉ thấy nơi đây dưới chân là hoàng sa khô bỏng, giữa biển cát là một rừng đá dung nham to lớn mọc lên. Nhiệt độ ở đây có thể trực tiếp làm nứt đá thông thường. Phân công cho thuộc hạ, tên Quỷ tộc đầu lĩnh cũng lựa chọn một hướng mà bay đi, hắn dùng mắt liên tục quét tới quét lui, không chừa một ngóc ngách nào.
“Phốc...”, “xèo...” một ngụm máu tươi bị phun lên phiến đá dung nham, ngay lập tức hơi nước bốc lên, vết máu nhanh chóng bị khô lại. Bên trong một hốc đá dung nham, một thân ảnh khoác thanh y hiện ra. Nhìn kỹ y phục của thân ảnh này bị rướm máu nhuộm đỏ từng mảng, vết thương cùng máu và y phục đã quấn vào nhau. Nhìn lên trên thì đây là một nữ tử nhân loại, nàng ta dùng tay phải ôm lấy vai trái, ngẩng đầu lên, tiên huyết vương trên đôi môi tái nhợt, nếu Phong Trần nhìn thấy thì ngay lập tức nhận ra đây là sư tôn của mình.
Y Thần dựa tay trái lên vách đá, nàng ngồi xuống, phất tay một cái, một kết giới tạm thời đã được tạo ra. Theo lồng ngực phập phồng, hơi thở của Y Thần cũng trở nên yếu ớt, những vết thương liên tục rỉ máu, máu ra đến đâu lại bị nhiệt độ làm khô đến đó. Máu cùng mồ hôi hòa vào với nhau làm cho tình trạng vết thương lại càng thêm tồi tệ, cơ thể của nàng đang run lên, gai ốc cũng nổi lên vì lạnh, đôi môi tái nhợt cũng bập vào nhau. Mí mắt như đeo chì, bất kể lúc nào cũng có thể nhắm lại, chân mày càng lúc nhíu càng sâu.
Nàng tựa người vào vách đá, vận chuyển lượng U lực ít ỏi còn lại nhằm trị thương. Nhưng điều này càng làm cho tình hình thêm phần tệ hại, U lực tưởng chừng như giúp nàng hồi phục được phần nào. Nhưng việc không có thuốc lại làm cho việc sử dụng U lực để kéo dài sức tàn. Nhìn thấy kết giới bên ngoài đang dần dần tiêu biến, Y Thần không hề để ý, nàng vẫn tiếp tục nhắm mắt trị thương, đúng lúc này hai tên lính quỷ lên tiếng:
-Khốn kiếp, nhân loại này chạy cũng nhanh thật.
-Loáng cái đã không thấy đâu.
Tên còn lại gật đầu, nói:
-Thôi nhanh lên, tìm đi, về còn nhận thưởng.
Tiếng của cả hai tiến gần, Y Thần ngay lập tức ngừng trị thương, nàng thu liễm khí tức, càng lúc bước chân càng tiến gần. Bất ngờ một tên lính quỷ vung thẳng lưỡi rìu vào hốc đá, kết giới làm rìu nảy lại, ngay lập tức hai chiếc châm cắm thẳng vào đầu hai tên Quỷ tộc, nhất kích tất sát. Đang đi tìm người, cảm nhận được sinh mệnh của hai tên lính quỷ bên dưới đã biến mất, tên Quỷ đầu lĩnh quay đầu lại, nhìn về hướng biến mất, “vụt...” như một mũi tên hắn xé gió mà lao đến, tiện thể ra lệnh “về hướng cột đá cao nhất phía đông”. Tất cả lính quỷ nhận được lệnh, như kiến tìm được mật, lính quỷ theo hướng chỉ dẫn lao tới.
Biết mình đã bị bại lộ, Bách Bộ Phục Sinh Thuật triển khai, Y Thần lao thẳng về phía cột đá cao nhất. Cảm giác kiệt sức, đau nhức đồng loạt kéo tới, những bước chân nặng nề dẫm trên hoàng sa, mí mắt lúc mở lúc sụp khiến nàng không nhìn rõ đường.
Trên đường chạy nàng như con thú bị thương mà chạy trốn, thỉnh thoảng lại bị chặn lại bởi vài tên lính quỷ, cố hết sức nàng mới có thể thoát thân. Nhưng lúc này chiến đấu làm U lực cạn kiệt, bước chân như đang bị cát vàng nuốt chửng, nàng gục xuống, ý thức được kéo chìm vào bóng tối vô tận. Thủ lĩnh hoàng giác lúc này cũng đã bay tới bên trên, đưa mắt nhìn xuống dưới, nhìn nàng như một cái xác. Hắn đang định hạ xuống, một cảm giác lạnh gáy khiến hắn phải quay lại đằng sau.