Cướp Nụ Hôn Giữa Đêm

Chương 5



Nhưng trên đường tới căng tin, cậu ta cứ gõ đầu tôi liên tục.

“Mày ngu à. Tao không cần mày ở lại. Trai đẹp thế này quen biết mày, mày phải giữ quan hệ tốt với hắn. Đợi hắn chia tay thì giới thiệu cho tao, vết thương lòng của tao tự khắc lành!”

Đang ăn cơm, Lương Thanh lại cau mày.

“Sao tao cảm giác hắn vừa nãy trừng tao?”

Đầu tôi vẫn đang nghĩ về cái bài kiểm tra tối qua nên nói thẳng.

“Tối qua anh ta nhắn tin xong đúng là khen tay tao đẹp.”

Lương Thanh không bất ngờ, còn nghiêm túc khuyên tôi.

“Yêu con trai cũng không tệ đâu. Mày có thể chấp nhận lời theo đuổi của hắn.”

“Nhưng hắn có người yêu rồi, chắc không phải đang theo đuổi tôi.”

“Có người yêu mà ngày nào cũng nhắn chào buổi sáng, chúc ngủ ngon cho mày?”

Tôi giải thích.

“Có lẽ hắn chỉ xem tôi là anh em. Vì hắn nói thêm bạn thêm đường.”

Lương Thanh nhai cơm đầy miệng, dừng đũa, mắt chớp chớp.

“Mày có biết câu này còn nửa sau không. Thêm người yêu là thêm nhà.”

Thế là từ hôm đó, mỗi lần Cố Dật rủ tôi đi đâu tôi đều né.

Mỗi thứ Sáu tôi đều dùng chung một lý do.

【Bạn cùng phòng tôi thất tình chưa hồi phục.】

Cố Dật bắt đầu sốt ruột.

【Cậu với thằng bạn cùng phòng đó thân lắm à?】

Tôi trả lời.

【Khá thân, cậu ấy tốt lắm.】

Rất lâu sau anh ta mới nhắn lại một câu.

【Hôm nay ra ăn một lần đi. Bạn gái tôi muốn gặp cậu. Để đứa bạn thất tình của cậu cho bạn cùng phòng khác ở lại với nó, được không?】

Anh ta nói muốn dẫn bạn gái đến gặp tôi.

Nghe vậy tôi lập tức yên tâm.

Không ai dẫn người yêu chính thức đi gặp đối tượng mập mờ cả.

Nếu Cố Dật thật sự có ý gì với tôi thì phải giấu mới đúng, sao lại để tôi gặp bạn gái.

Tối hôm đó anh ta và bạn gái đến trường tìm tôi.

Hai người đứng từ xa, Lương Thanh bên cạnh đã nhìn thấy trước.

“Trời ơi bạn gái hắn đẹp thật đấy!”

“Ơ mà sao Cố Dật cứ trừng tao vậy? Lại trừng nữa à?”

“Người ta bảo mối quan hệ thân thiết đều bắt đầu từ cái nhìn không thuận mắt. Nếu hắn không có bạn gái, tao còn nghi hắn để ý tao luôn ấy.”

Tôi liếc nhìn. Ánh mắt Cố Dật đúng là hơi sát khí.

Tôi vội vẫy tay bảo Lương Thanh về ký túc.

Ăn cơm với Cố Dật và bạn gái anh ta, ba người nói chuyện rất vui.

Sau bữa đó, tôi hoàn toàn gạt bỏ mấy suy nghĩ lung tung trong đầu.

Hai người họ rõ ràng rất tốt với nhau.

Đúng là tôi không thể chỉ vì cái bài kiểm tra kỳ quặc của Lương Thanh mà nghi ngờ khuynh hướng của người ta.

Sau hôm đó tôi và Cố Dật lại thân như trước, thậm chí còn thân hơn.

Cố Dật thường xuyên đến trường tìm tôi, đôi khi còn mua đồ ăn cho tôi khiến Lương Thanh ghen tị muốn khóc.

Gần đây tôi mê bóng rổ, nhưng kỹ thuật khá tệ nên Cố Dật thường đến trường dạy tôi.

Anh ta chơi rất giỏi.

Đánh bóng vừa đẹp trai vừa gọn gàng, thu hút một đám con gái đứng xem.

Uống nhiều nước quá, tôi bảo anh ta tự ném bóng một lúc rồi chạy đi vệ sinh.

Ra khỏi nhà vệ sinh thì thấy Lương Thanh đang lén lút đứng ngoài lưới bao quanh sân.

Thấy tôi, cậu ta kéo tôi sang một bên.

“Tao thấy Cố Dật có gì đó không ổn.”

Tôi đầy dấu hỏi.

“Không ổn chỗ nào?”

“Mày thấy thằng thẳng nào kéo tất trắng cao thế chưa?”

“Hả?”

Lương Thanh chăm chú nhìn bóng lưng Cố Dật đang ném bóng.

“Không ổn. Quá không ổn. Hắn rõ ràng có bạn gái mà gay radar của tao kêu inh ỏi thế này. Không khoa học.”

“Radar của mày nhận tín hiệu sai rồi.”

Tôi lườm cậu ta.

“Nếu tao chưa từng thấy hắn với bạn gái thân thiết thì tao đã tin mày rồi.”