Tôi dáng người gầy, mười ngón tay thon dài. Da lại trắng, khớp tay chỉ cần va nhẹ hay dính nước lạnh là đỏ lên.
Nghĩ tới lời Lương Thanh, tôi hơi hoảng nên không trả lời Cố Dật, tắt điện thoại đi ngủ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Cố Dật đã nhắn thêm mấy tin.
【Ngủ rồi à?】
【Hôm nay ngủ sớm thế.】
【Tốt đấy, ngủ sớm dậy sớm.】
【Chào buổi sáng.】
【Dậy chưa?】
Tôi nhìn màn hình mà thấy hơi kỳ.
Nếu Cố Dật thật sự là gay thì sau này tôi phải đối mặt với anh ta thế nào?
Một thằng gay mà còn có bạn gái.
Cả ngày tôi không trả lời tin nhắn. Tan học đi bộ về ký túc thì vừa xuống dưới lầu đã thấy Cố Dật đứng chặn ngay trước mặt.
“Sao không trả lời tin nhắn?”
Hình như anh ta vừa xuống xe, chạy từ cổng trường vào nên tóc trên đỉnh đầu hơi rối vì gió.
“Không... không thấy.”
Anh ta không hỏi thêm, vẻ căng thẳng trên mặt dịu xuống, còn mỉm cười với tôi.
“Hôm nay thứ Sáu. Đi ăn cơm không? Muốn ăn gì?”
“Vờ lờ Hạ Hoài! Sao mày...”
Lương Thanh xuất hiện đúng lúc, không biết từ đâu lao tới đứng cạnh tôi.
Cậu ta ghé sát tai tôi thì thầm.
“Vãi thật Hạ Hoài, sao mày quen được anh đẹp trai này vậy?”
Cố Dật nhìn thấy Lương Thanh áp sát tôi thì nhíu mày, kéo tay tôi lại.
“Đi thôi. Tôi đói rồi.”
Lương Thanh trố mắt.
“Hai người đi ăn cơm à!”
Biểu cảm của cậu ta rõ ràng là đang hỏi hai người thân tới mức đó luôn à.
Cố Dật kéo tôi sang phía mình.
“Tôi cả ngày chưa ăn gì, sắp tụt đường huyết rồi.”
Nếu là trước đây tôi chắc chắn lập tức dẫn anh ta đi ăn. Nhưng bây giờ thì khác, khuynh hướng giới tính của anh ta còn cần kiểm chứng, nên tôi đứng về phía Lương Thanh.
“Bạn cùng phòng tôi mới thất tình. Hôm nay tôi muốn ở lại với cậu ấy, không đi với cậu.”
Lương Thanh đúng là vừa thất tình. Qua ứng dụng phát hiện anh top của cậu ta cắm sừng nên đang buồn thối ruột.