Bà chỉ thẳng tay vào mặt hắn, môi mấp máy vài lần nhưng không thốt nổi câu nào.
Bà biết rõ.....
Ngôn Bách là thiên tài.
Là niềm kiêu hãnh duy nhất của gia tộc.
Cũng là quân bài quan trọng nhất để bà giữ thể diện với cả dòng họ.
Nhưng bà còn hiểu hơn ai hết…
Đứa con trai này một khi đã điên lên.
Thì trời cũng không kéo nổi.
Cuối cùng, bà hít mạnh một hơi, sắc mặt khó coi đến cực điểm.
“Được.”
“Ngôn Bách, con giỏi lắm.”
Bà lạnh lùng ném lại một câu.
Sau đó xoay người bỏ đi.
“RẦM!”
Cửa phòng đóng mạnh đến mức khung cửa cũng rung lên.
Không gian lập tức chìm vào im lặng.
Chỉ còn tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ.
Ngôn Bách đứng quay lưng về phía tôi.
Không nhúc nhích.
Vai hắn hơi run lên rất khẽ.
Tôi nhìn bóng lưng cao lớn ấy...
Tự nhiên thấy đau lòng vô cớ.
Dù hắn có mạnh miệng thế nào…
Cãi nhau với mẹ ruột, chắc chắn cũng không dễ chịu.
Tên này…
Thật ra cô đơn hơn tôi nghĩ rất nhiều.
Tôi do dự một lúc.
Rồi lén lút bước tới phía sau hắn.
Vươn một ngón tay.
Chọt nhẹ vào lưng hắn.
“Này…”
“Đại ca.”
“Tuy mẹ cậu dữ thật…”
“Nhưng mà cậu đem chuyện thi đại học ra dọa bà ấy…”
“Tàn nhẫn quá đó.”
Ngôn Bách im lặng vài giây.
Rồi chậm rãi quay người lại.
Vẻ lạnh lùng hung dữ lúc nãy đã biến mất.
Chỉ còn lại sự mệt mỏi hiếm thấy trong đôi mắt đen sâu thẳm ấy.
Giây tiếp theo...
Hắn đột nhiên cúi xuống ôm c.h.ặ.t lấy tôi.
Tôi bị ôm bất ngờ đến mức suýt hét lên.
Ngôn Bách vùi mặt vào vai tôi.
Hít nhẹ mùi hương trên tóc tôi như một con ch.ó lớn tìm được chỗ dựa.
Giọng hắn khàn khàn vang lên bên tai tôi.
“Kệ bà ấy.”
“Nhà này lạnh c.h.ế.t đi được…”
“Chỉ có cậu là ấm thôi.”
Tim tôi mềm nhũn ngay tại chỗ.
Tên đáng ghét này...
Bình thường toàn dọa người.
Đến lúc yếu lòng lại đáng thương c.h.ế.t đi được.
Tôi lúng túng giơ tay lên.
Vỗ nhẹ nhẹ lên lưng hắn.
“Được rồi…”
“Được rồi…”
“Tớ cho cậu ôm.”
“Nhưng mà…”
Tôi ngập ngừng.
“Tớ đói rồi.”
Ngôn Bách bật cười khẽ.
Tiếng cười trầm thấp rung theo l.ồ.ng n.g.ự.c, truyền sang cả người tôi.
Hắn buông tôi ra.
Thuận tay b.úng lên trán tôi một cái.
“Đồ heo.”
“Trong đầu ngoài ăn ra còn gì nữa không?”
Tôi ôm trán phản đối:
“Con người phải ăn mới sống được chứ!”
Ngôn Bách nhếch môi.
Cuối cùng sắc mặt cũng dịu xuống đôi chút.
Hắn kéo tay tôi đi ra cửa.
“Đi xuống bếp.”
“Đại ca nấu mì cho cậu ăn.”
Trong căn bếp sáng choang của biệt thự nhà họ Ngôn, đại thiếu gia vừa bật lại mẹ ruột đến mức bà tức xanh mặt giờ lại đang đeo chiếc tạp dề màu hồng có hình thỏ trắng cực kỳ không hợp với khí chất, tay cầm đũa khuấy nồi mì tôm nghi ngút khói.
hằng nguyễn
Ngôn Bách đập hai quả trứng vào nồi, canh chuẩn đến mức lòng đào hoàn hảo, rồi gắp hết sang bát tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Ăn đi.” Hắn đặt bát xuống trước mặt tôi, giọng vẫn lười biếng như cũ. “Cậu hai quả, tôi một quả. Não cậu cần cứu chữa khẩn cấp hơn.”
Tôi ôm bát mì, húp một ngụm nước dùng nóng hổi, cả người lập tức ấm lên giữa tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa kính.
Ngồi đối diện tôi, Ngôn Bách cúi đầu ăn mì, mái tóc đen hơi rũ xuống che đi đôi mắt sắc lạnh thường ngày. Khói nóng lượn lờ quanh gương mặt hắn, khiến vẻ ngang ngược kia mềm đi vài phần.
Tôi bỗng thấy tim mình mềm nhũn.
Người này ở ngoài có thể là học bá đáng sợ nhất trường Nam Sơn, là thiên tài khiến giáo viên vừa yêu vừa sợ, là đứa con nổi loạn làm mẹ mình đau đầu.
Nhưng với tôi, hắn chỉ là Ngôn Bách.
Một Ngôn Bách sẽ đứng chắn trước mặt tôi khi người khác coi thường tôi.
Một Ngôn Bách sẽ đe dọa nộp giấy trắng chỉ để bảo vệ lòng tự trọng của tôi.
Một Ngôn Bách nấu mì cũng lén cho tôi phần nhiều hơn.
Tôi c.ắ.n đũa, nhỏ giọng gọi:
“Ngôn Bách này.”
“Hửm?”
Hắn ngẩng đầu lên, trong miệng còn ngậm nửa sợi mì.
Tôi nghiêm túc nói:
“Sau này nếu cậu bị đuổi khỏi nhà… tớ nuôi cậu nhé.”
Ngôn Bách khựng lại.
“Tớ còn chút tiền tiết kiệm.” Tôi càng nói càng hăng. “Cùng lắm tớ đi bán trà sữa nuôi cậu.”
Phụt.
Hắn bật cười thành tiếng, hiếm khi cười thật như vậy.
Tai hắn hơi đỏ lên, nhưng ngoài miệng vẫn cố tình châm chọc: