“Vâng nhớ chưa,” bên cạnh một công thức tích phân bị khoanh đỏ ch.ói, hắn còn ghi chú thêm, “chỗ này áp dụng công thức B, không phải công thức A. Đừng có râu ông nọ cắm cằm bà kia, nhìn là muốn tăng huyết áp.”
Tôi ôm cuốn sổ, đầu ngón tay khẽ run lên.
Rốt cuộc hắn đã thức bao nhiêu đêm để làm thứ này vậy?
Trong lúc tôi ngủ gục trên bàn học, chắc hắn vẫn ngồi dưới ánh đèn, vừa cau mày vừa kiên nhẫn tổng hợp lại toàn bộ những lỗi sai ngớ ngẩn của tôi thành một hệ thống logic rõ ràng.
Tên này ngoài miệng thì suốt ngày chê tôi ngu.
Nhưng lại âm thầm kéo tôi từng chút một về phía trước.
Tôi lật tiếp vài trang.
Rồi trái tim bỗng khựng lại.
Ở mép giấy, xen giữa những công thức toán học chi chít, có vài dòng chữ nhỏ viết bằng b.út chì rất nhạt, như thể lúc viết hắn vô thức ghi ra, hoặc cố tình để tôi không nhìn thấy.
Trang mười lăm, góc dưới cùng:
“Hôm nay cô ấy buộc tóc đuôi ngựa cao. Cái gáy trắng quá, muốn c.ắ.n một cái, nhưng sợ cô ấy khóc.”
Tai tôi nóng bừng.
Tôi lật sang trang khác.
Trang ba mươi hai:
“Miên Miên lại bị thằng lớp bên bắt chuyện. Đã cảnh cáo nó rồi.”
“Vì sao cô ấy cười với ai cũng ngọt thế nhỉ?”
“Muốn giấu đi làm của riêng.”
Tim tôi đập loạn xạ.
Trang năm mươi:
“Hôm nay cô ấy ngủ gục lên tay mình, còn chảy nước miếng.”
“Bẩn c.h.ế.t đi được.”
“…nhưng đáng yêu quá.”
“Thôi khỏi lau áo vậy.”
Tôi c.ắ.n môi, mặt nóng đến mức chắc có thể luộc chín trứng.
Rồi tôi lật đến trang cuối cùng.
Nét chữ của Ngôn Bách ở đây không còn cợt nhả nữa.
Mà nghiêm túc đến lạ.
“Đại học Kinh Tế.”
“Nhất định phải cùng đi.”
“Nếu cô ấy không đỗ…”
“Mình sẽ học lại một năm cùng cô ấy.”
“Không thể để con thỏ ngốc này tự lăn ra xã hội được.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Cổ họng nghẹn lại.
Hóa ra trong lúc tôi còn lo sợ mình không xứng đứng cạnh hắn…
Thì hắn đã sớm tính đến chuyện ở lại vì tôi rồi.
Tôi ngẩng đầu lên.
Đúng lúc bắt gặp ánh mắt Ngôn Bách đang nhìn chằm chằm về phía mình.
Bị phát hiện, hắn khựng lại một giây.
Vành tai đỏ lên cực kỳ khả nghi.
Ngay sau đó hắn lập tức nhào tới giật cuốn sổ.
“Đọc phần toán thôi!” hắn gằn giọng. “Ai cho cậu đọc mấy thứ linh tinh bên lề hả?”
“Không cho!”
Tôi ôm c.h.ặ.t cuốn sổ vào n.g.ự.c như bảo bối.
Nước mắt còn chưa khô mà miệng đã toe toét cười.
“Tớ đọc hết rồi.”
“…”
“Cậu còn ghi muốn c.ắ.n tớ.”
“…”
“Cậu còn bảo tớ đáng yêu.”
Ngôn Bách nghẹn họng.
Hiếm lắm tôi mới thấy đại ca Ngôn bị dồn đến mức không nói nổi như vậy.
Hắn quay phắt mặt nhìn ra cửa sổ, cố giữ giọng lạnh tanh:
“Viết nhảm thôi.”
“Cậu đừng có tự tưởng tượng.”
“Không biết đâu.” Tôi lau nước mắt, cười hì hì. “Giấy trắng mực đen rõ ràng.”
Tôi hít sâu một hơi.
Trong lòng như có ngọn lửa được đốt bùng lên.
“Ngôn Bách.”
“Hử?”
“Vì cuốn bí kíp này…” Tôi siết c.h.ặ.t cuốn sổ. “Tớ nhất định sẽ liều mạng với môn toán.”
“Đại học Kinh Tế chờ đấy.”
“Bà cố nội Tô Miên Miên tới đây!”
Ngôn Bách quay lại nhìn tôi.
Ánh mắt hắn dịu xuống đến mức như tan chảy.
Hắn giơ tay nhéo nhẹ lên má tôi, đúng cái chỗ hắn từng ghi là muốn c.ắ.n.
“Ừ.”
“Cố lên đi bà cố nội.”
“Đỗ đại học Kinh Tế…” hắn nhếch môi cười xấu xa, “…tôi cho cậu c.ắ.n lại một cái.”