Tan học buổi sáng, tôi đang thu dọn sách vở thì ngoài hành lang bỗng truyền đến tiếng ồn ào.
“Mau tránh ra!”
“Đánh nhau rồi!”
“Là đám lớp thể d.ụ.c với người trường nghề bên cạnh!”
Cả lớp lập tức nhốn nháo.
Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì Ngôn Bách vốn đang ngủ đã mở mắt.
Ánh mắt hắn lạnh hẳn đi.
Không còn dáng vẻ lười biếng cà lơ phất phơ như bình thường nữa.
Một nam sinh chạy vào lớp, thở hồng hộc:
“Anh Bách! Đám bên kia chặn người của mình ở sân sau!”
Ngôn Bách đứng dậy.
Hắn tiện tay cầm hộp sữa dâu cuối cùng trên bàn tôi, hút một ngụm rồi mới chậm rãi bước ra ngoài.
Đi ngang qua tôi, hắn gõ nhẹ lên đầu tôi:
“Ngồi yên trong lớp.”
“Tôi quay lại mà thấy cậu chạy lung tung…”
Hắn cúi xuống, ghé sát tai tôi, giọng thấp thấp đầy uy h.i.ế.p:
“Tôi sẽ bắt cậu chép một trăm lần bảng tuần hoàn hóa học.”
Tôi sợ đến mức lập tức ngồi thẳng lưng:
“Em tuyệt đối không đi!”
Ngôn Bách khẽ cười.
Rồi xoay người rời đi.
Cả lớp cũng lục tục kéo nhau ra xem náo nhiệt.
Tôi ngồi một mình trong lớp chưa đến ba giây…
Sau đó lén lút đứng dậy.
Xin lỗi nhé bảng tuần hoàn.
Nhưng lòng tò mò của tôi mạnh hơn nhiều.
Sân sau trường lúc này đông nghịt người.
Hai bên đứng đối diện nhau, khí thế căng như dây đàn.
Tôi chen chúc trong đám đông, vừa ló đầu ra đã thấy Ngôn Bách đứng giữa sân.
Áo đồng phục khoác hờ trên vai, một tay đút túi quần, tay còn lại vẫn cầm hộp sữa dâu chưa uống hết.
Đối diện hắn là một tên đầu húi cua cao gần mét chín.
Tên kia nhếch mép:
“Mày là Ngôn Bách?”
Ngôn Bách lười biếng “ừ” một tiếng.
“Nghe nói mày giỏi lắm?”
“Cũng tạm.”
“Nghe nói mày đ.á.n.h nhau dữ lắm?”
Ngôn Bách suy nghĩ hai giây rồi thành thật đáp:
“Chủ yếu do bọn nó yếu.”
Đám người phía sau lập tức bật cười.
Tên đầu húi cua tức đến tím mặt, xông lên trước:
“Con mẹ m......”
Hắn còn chưa kịp chạm vào Ngôn Bách thì....
“Bốp!”
Hộp sữa dâu trong tay Ngôn Bách đập thẳng vào mặt hắn.
Tất cả mọi người: “…”
Tôi: “…”
Ngôn Bách chậc một tiếng đầy tiếc nuối:
“Lãng phí thật.”
“Đó là vị dâu tây mới.”
Ngay giây tiếp theo, hắn trực tiếp đạp tên kia lùi về sau mấy bước.
Tiếng hét ch.ói tai vang lên khắp sân.
Tôi sợ đến đứng hình.
Đây là lần đầu tiên tôi tận mắt thấy Ngôn Bách đ.á.n.h nhau.
Nhanh.
hằng nguyễn
Chuẩn.
Tàn nhẫn.
Nhưng cũng đẹp trai đến phạm quy.
Mấy người phía đối diện cùng lúc lao lên.
Ngôn Bách nghiêng đầu tránh cú đ.ấ.m, thuận tay túm cổ áo đối phương quật xuống đất. Động tác dứt khoát đến mức giống phim hành động hơn là đ.á.n.h nhau học đường.
Xung quanh liên tục vang lên tiếng hít khí lạnh.
“Đệt…”
“Không hổ là Ngôn Bách…”
“Đám kia xong đời rồi…”
Tôi nhìn đến ngây người.
Cho đến khi
Một tên phía sau bất ngờ cầm gậy lao về phía Ngôn Bách.
Tôi hoảng hốt hét lên:
“Ngôn Bách! Phía sau!”
Hắn quay đầu.
Ánh mắt lập tức chạm thẳng vào tôi giữa biển người.
Chỉ một giây phân tâm ấy thôi, cây gậy đã sượt qua cánh tay hắn.
Tôi sợ đến tim ngừng đập.
Ngôn Bách cau mày.
Không phải vì đau.
Mà vì hắn phát hiện...
Tôi đang khóc.
Hắn đứng im hai giây.
Sau đó đột nhiên mất sạch hứng thú đ.á.n.h nhau.
Ngôn Bách đá văng cây gậy sang một bên, lạnh lùng liếc đám người đối diện:
“Biến.”
“Trước khi tôi thật sự nổi nóng.”
Đám kia nhìn nhau vài giây rồi thật sự kéo nhau bỏ đi.
Ngôn Bách lại như không thấy vẻ mặt tuyệt vọng của tôi, hắn đưa tay ra, những ngón tay thon dài với khớp xương rõ ràng trực tiếp giật lấy miếng băng cá nhân Hello Kitty trên tay tôi.
Dưới ánh mắt kinh hoàng của toàn thể lớp 12
Đại ca khét tiếng trường Nam Dương bình tĩnh xé vỏ bọc.
Sau đó dán thẳng con mèo màu hồng phấn lên vết thương nơi khóe miệng mình.
Khí chất côn đồ lập tức biến thành… hệ điều hành thiếu nhi.
Cả lớp: “…”
Tôi: “…”
Ngôn Bách thì như chẳng thấy có gì bất thường, hắn nghiêng người ghé sát lại gần tôi.
Mùi bạc hà nhàn nhạt trên người hắn lập tức tràn vào ch.óp mũi.
Hắn cúi xuống bên tai tôi, giọng khàn thấp:
“Thu phí bảo kê.”
“Từ hôm nay, số sữa dâu trong cặp cậu là của tôi.”
Tôi ngơ ngác ôm c.h.ặ.t cặp sách:
“Ơ… nhưng tớ chỉ có hai hộp thôi mà?”
“Vậy mai mang bốn hộp.”
Hắn tỉnh bơ ra lệnh.
Nói xong liền kéo áo trùm lên đầu, nằm xuống ngủ tiếp, còn không quên bỏ lại một câu:
“Đừng làm ồn.”
“Nếu không tôi sẽ cho cậu biết thế nào là phong thủy trừ tà.”
Tôi ngồi c.h.ế.t trân tại chỗ.
Đầu óc chỉ còn lại duy nhất một suy nghĩ...
Tên này bị điên thật rồi.
Tiết đầu tiên là giờ Toán.
Thầy dạy Toán nổi tiếng là “sát thủ đầu hói” bước vào lớp, xoay người viết lên bảng một bài tích phân dài như sớ Táo Quân.
“Ai giải được bài này, cộng hai điểm kiểm tra mười lăm phút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Không ai giải được thì cả lớp chép phạt năm mươi lần.”
Cả lớp lập tức im re.
Tôi nhìn đống ký hiệu trên bảng, cảm thấy các con số đang nhảy điệu cha cha cha trước mắt mình.
Toán học và tôi vốn là hai đường thẳng song song.
Mãi mãi không thuộc về nhau.
Đúng lúc ấy....
Một mẩu giấy bay “vèo” sang bàn tôi.
Là từ phía Ngôn Bách.
Chuẩn xác hơn là từ phía “cục t.h.u.ố.c nổ đang ngủ”.
Hắn vẫn trùm áo nằm im, chỉ có cánh tay thò ra ngoài, tiện tay ném giấy như thể sau lưng có mắt.
Tôi lén mở ra.
Bên trong là nét chữ rồng bay phượng múa, hơi nguệch ngoạc nhưng cực kỳ sắc nét.
“Đề sai.”
“Dòng thứ ba thừa dấu cộng.”
Tôi trợn tròn mắt.
Theo bản năng, tôi run run giơ tay:
“Thưa...thưa thầy… hình như đề có lỗi ạ…”
Thầy Toán cau mày quay lại nhìn bảng.
Mấy giây sau...
Mặt ông đỏ bừng.
“À… ừm…”
“Đúng là sai thật.”
Ông ho khan một tiếng:
“Tô Miên Miên phát hiện lỗi đề, cộng hai điểm.”
Cả lớp lập tức quay xuống nhìn tôi như nhìn thiên tài giấu mặt.
Còn tôi thì lén lút quay sang bên cạnh.
Ngôn Bách vẫn ngủ ngon lành.
Miếng băng Hello Kitty màu hồng trên mặt hắn khẽ phập phồng theo nhịp thở.
Không hiểu sao…
Trông đáng yêu một cách kỳ lạ.
Tôi chống cằm nhìn hắn.
Trong đầu chậm rãi hiện lên một suy nghĩ cực kỳ nghiêm túc...
Hình như cuộc sống ở “vườn thú Nam Dương” cũng không tệ như tôi tưởng.
Sau sự kiện “nhắc bài cứu cả lớp”, tôi đã dành nguyên một đêm để suy nghĩ về nhân sinh.
Một tên ngày nào cũng ngủ gật, đ.á.n.h nhau như cơm bữa…
Tại sao lại có thể liếc mắt một cái đã nhìn ra lỗi sai trong đề Toán của giáo viên?
Tôi tổng kết ra hai khả năng.
Một: hắn quay cóp.
Hai: hắn là thiên tài xuyên không mang theo hệ thống học bá.
Tôi nghiêng về vế thứ hai hơn.
Bởi vì nhìn cái mặt Ngôn Bách lúc này xem.
Có chỗ nào giống học sinh chăm ngoan không?
Sáng hôm sau tôi tới lớp từ sớm, tay xách nách mang bốn hộp sữa dâu như đang đi cúng tổ tiên.
Ngôn Bách đã ngồi ở chỗ từ bao giờ.
Hắn gác chân lên ghế, một tay chơi game trên điện thoại.
Miếng băng Hello Kitty màu hồng vẫn dán chễm chệ nơi khóe môi, vừa buồn cười vừa cực kỳ nổi bật.
Thấy tôi tới, hắn không ngẩng đầu.
Chỉ nhếch môi:
“Đến rồi à?”
“Sữa của tôi đâu?”
Tôi lập tức đặt bốn hộp lên bàn, xếp ngay ngắn thành một hàng.