Bố mẹ tôi bảo: “Lên cấp ba nhớ tránh xa Ngôn Bách.”
Nghe đồn hắn đ.á.n.h nhau như cơm bữa, bài kiểm tra toàn nộp giấy trắng, giáo viên nhìn thấy cũng chỉ biết lắc đầu. Thế mà đến kỳ khảo sát tháng, tôi ôm bài kiểm tra bốn điểm, khóc sướt mướt với hắn:
“Hu hu, Ngôn Bách ơi, tớ dốt quá… sau này chắc chỉ đi bán vé số thôi. Cậu có đi cùng tớ không?”
Hắn đang nằm dài ngủ trên bàn, nghe vậy chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
Hôm sau trả bài.
Kẻ luôn đứng bét lớp ấy lại đường hoàng đạt 300 trên 300 trong kỳ thi, trực tiếp leo lên top đầu khối.
Cả lớp sốc đến câm nín.
Còn hắn thì chống cằm, lười biếng liếc xuống tôi đang há hốc miệng dưới cuối lớp, khóe môi bị thương khẽ nhếch lên:
“Trong tương lai của cậu không có bán vé số.”
“Anh đây nuôi cậu cả đời.”
“Điều kiện duy nhất là ngoan ngoãn uống sữa dâu cho anh.”
Tôi tên là Tô Miên Miên.
Giới tính nữ.
Sở thích: tự do.
Đặc điểm nổi bật: người ta bảo tôi như cá gặp nước.
Cho đến ngày tôi chuyển vào lớp 12 của trường Nam Dương cái lớp nổi tiếng toàn thành phố vì tụ tập đủ loại học sinh cá biệt.
Lúc ấy tôi mới hiểu…
Cá gặp nước cái gì.
Rõ ràng là cá nằm trên thớt.
Sáng đầu tiên đi học, thầy chủ nhiệm dẫn tôi vào lớp. Cả phòng học im phăng phắc.
Không phải vì tôi đẹp.
Mà vì… hết chỗ ngồi rồi.
Chỉ còn duy nhất một bàn trống trong góc cuối lớp, sát cửa sổ.
Vấn đề nằm ở chỗ, người ngồi cạnh cái bàn ấy đang ngủ.
Và không ai dám bén mảng lại gần.
Thầy chủ nhiệm ho khan, giọng run run:
“Tô Miên Miên, em… tạm thời ngồi ở đó nhé.”
“Nhớ đi nhẹ, nói khẽ, cười duyên.”
“Đừng làm phiền bạn học ngủ.”
Tôi: “…”
Tôi ôm cặp đi xuống cuối lớp như một chiến sĩ cảm t.ử.
Bạn cùng bàn mới của tôi mặc đồng phục không cài cúc, bên trong là áo thun đen. Tóc tai rối bù che gần nửa khuôn mặt, khí chất lạnh đến mức tôi cảm thấy nhiệt độ quanh mình tụt xuống âm độ.
Tôi vừa ngồi xuống.
Ghế phát ra một tiếng “két”.
Tim tôi cũng “két” theo.
May mà hắn vẫn ngủ.
Tôi thở phào, cúi đầu lấy sách. Ai ngờ quyển Toán trượt tay, rơi “bộp” đúng vào chân hắn.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi thề mình nghe thấy tiếng hít khí lạnh của cả lớp.
Một bạn nữ bàn trên còn quay xuống nhìn tôi bằng ánh mắt:
“Nam mô A Di Đà Phật, chúc thí chủ lên đường bình an.”