Dù hiện tại mang hình hài một đứa trẻ, nhưng linh hồn ta thực chất là một nhân viên văn phòng đã ngoài hai mươi tuổi, nên khi cất tiếng gọi "ca ca", ta vẫn cảm thấy có chút ngượng ngùng.
Nhưng mặt dày mãi rồi cũng quen, ta cũng chẳng còn để tâm mấy nữa.
Ta nhanh chóng lập ra kế hoạch mới cho mình.
Còn tình cảm nào bền chặt hơn tình nghĩa thanh mai trúc mã, thanh thuần không chút tạp niệm cơ chứ?
Ta chỉ cần ở bên cạnh hắn từ khi còn nhỏ, chứng kiến hắn trưởng thành, như vậy sau này dù hắn có nhập ma thì chắc hẳn trong lòng vẫn sẽ dành cho ta một sự tin tưởng nhất định...
phải không?
Thế giới này yêu ma thần thú đầy rẫy, tuổi thọ cũng dài vô kể.
Một khi đã có được lòng tin, độ hảo cảm chắc chắn có thể từ từ bồi đắp...
đúng chứ?
Cũng chẳng trách ta thiếu tự tin như vậy, chủ yếu là vì ta chưa từng thấy ai có lòng đa nghi nặng nề như Bùi Tịch.
4 Thế là ở lần công lược thứ ba này, ỷ vào việc mình là một "cục bột nhỏ" còn chưa cao bằng hắn, ta đã bám dính lấy hắn một cách đầy lý lẽ.
Ban đầu thái độ của hắn đối với ta cũng rất lạnh lùng, thậm chí khi ta gọi hắn là ca ca lần thứ hai, hắn đã bóp lấy cổ ta.
Ánh mắt đó ta vẫn nhớ rất rõ, nó tuyệt nhiên không phải là ánh mắt của một đứa trẻ, khiến ta sợ đến mức ngây người ra.
Đến khi phản ứng lại được, ta không kìm được mà bắt đầu òa khóc, khóc đến mức hụt hơi, khóc đến mức tất cả mọi người xung quanh đều hiếu kỳ nhìn hắn...
Cuối cùng hắn cũng buông ta ra.
Dù sao ở thời đại này cũng chẳng ai biết ta là ai, ta chẳng cần mặt mũi nữa đâu.
Thấy hắn định rời đi, ta trực tiếp ôm chặt lấy đùi hắn không buông, liên tục gọi "ca ca".
Chỉ cần ta mặt dày, hắn sẽ không tài nào cắt đuôi được ta.
Bùi Tịch không bận tâm đến những lời chỉ trỏ xung quanh, chỉ lạnh lùng nhìn ta.
Một lúc lâu sau, khi đám người xem náo nhiệt thấy chán mà tản đi hết, ta mới dám ngước đầu lên nhìn hắn.
"Khóc tiếp đi." Ta: "..." Khóc mãi cũng mệt lắm chứ bộ, lát nữa mà kiệt linh lực, ta biến trở về nguyên hình thì tính sao?
"Vẫn chưa chịu buông tay?" Ta theo bản năng ôm chặt lấy đùi hắn lắc đầu, nhưng dưới cái nhìn sắc lạnh của hắn, ta vẫn rụt rè buông ra: "Ca ca." Hắn không nhìn ta nữa, nhưng cũng không còn ngăn cản cách xưng hô này.
Thấy hắn xoay người định rời đi, ta vội vàng lạch bạch chạy theo.
Hắn biết ta đang bám đuôi, tuy không đứng lại đợi nhưng cũng chẳng đuổi ta đi.
Dù cũng là một đứa trẻ nhưng hắn cao hơn ta không ít, bước chân cũng nhanh hơn nhiều.