Công Lược Thất Bại, Ta Bị Vai Ác Cầm Tù

Chương 4



Hiện tại Bùi Tịch chỉ là một đứa trẻ lang thang cơ nhỡ.

Theo đúng kịch bản của những bộ truyện cứu rỗi mà ta từng đọc, lúc này ta nên xuất hiện trước mặt hắn, mang đến hơi ấm, giúp hắn trút giận, ở bên cạnh làm bạn để dần dần chiếm lấy lòng tin của hắn...

Thế nhưng...

nhìn vào cái dấu gạch đánh dấu chiều cao ta vừa vạch trên tường, nhìn đôi bàn tay mập mạp như củ sen, cộng thêm việc đi nhanh một chút là sẽ vấp ngã...

mọi dấu hiệu đều đang nhắc nhở ta rằng: Ta hiện giờ chỉ là một "hạt đậu nhỏ" còn thấp bé hơn cả Bùi Tịch.

Đừng nói đến chuyện mang lại hơi ấm này nọ, chỉ cần ta có thể vững vàng đi hết con phố dài này mà không bị ngã, ta đã muốn vỗ tay tự khen ngợi chính mình rồi.

Ta không ngừng gào thét gọi hệ thống trong lòng, nhưng cái thứ ấy sau khi ném ta vào đây thì đã lặn mất tăm.

Ta cũng thử vận dụng linh lực của mình, nhưng luồng linh quang đó yếu ớt đến mức có cũng như không.

"..." Tâm trạng thật sự rất phức tạp.

Ta lén lút nấp nơi góc tường quan sát Bùi Tịch suốt mấy ngày, phát hiện hắn sống thật sự rất thảm.

Ta dẫu sao cũng là tiểu tinh linh hóa thành từ hoa cỏ, không ăn uống gì cũng không sao, nhưng Bùi Tịch lúc này chỉ là một đứa trẻ phàm trần.

Hắn không có tiền, cũng chẳng có bạn bè.

Khó khăn lắm mới được người qua đường tốt bụng cho chút đồ ăn hay vài đồng bạc lẻ thì lại bị kẻ khác cướp mất.

Có thể nói bất cứ ai cũng có thể ức h**p hắn.

Với tư cách là một người trưởng thành, ta không đành lòng đứng nhìn chuyện đó xảy ra.

Ta định xông ra ngăn cản, nhưng cứ bò dậy là lại ngã, đi được vài bước lại vấp.

Cứ thế lặp đi lặp lại cho tới khi bò đến trước mặt hắn thì chẳng biết ai trông thảm hại hơn ai.

Ta nằm bò dưới đất, cùng hắn đang tựa lưng vào tường mắt to trừng mắt nhỏ.

Từ tận đáy lòng, ta vẫn có chút sợ hãi hắn.

Dẫu sao ta cũng đã từng ch·ết dưới tay hắn hai lần.

Dù hiện giờ hắn chỉ là một đứa trẻ, nhưng tương lai hắn vẫn sẽ trở thành Ma Tôn.

Bùi Tịch không thèm để ý đến ta.

Ngay khi hắn loạng choạng đứng dậy định rời đi, ta đã liều mạng kéo lấy ống quần hắn.

Chạm phải ánh mắt hắn nhìn sang, ta theo bản năng nuốt nước bọt: "Ca ca?" Giọng nói trẻ con non nớt, ngọt ngào khiến chính ta cũng phải giật mình.

Ở cái chốn rách nát này ta chẳng tìm đâu ra nổi một tấm gương.

Ta chỉ biết mình là một đứa trẻ đi đứng còn chưa vững, nhưng cụ thể trông ra sao, bao nhiêu tuổi thì ta hoàn toàn mù tịt.