Được Ngôn Tụng cảnh cáo xong, Trần Khả Nhất cũng không dám nhìn thẳng Ngôn Tụng nữa, lập tức xoay người hướng về phía sau lưng cậu.
Nước ấm tưới lên lưng Ngôn Tụng, bọt nước bắn tung toé lên quần áo Trần Khả Nhất.
Ngôn Tụng gần như ngày nào cũng tắm, trên người cậu rất sạch sẽ, lưng trắng nõn bóng loáng, đường cong cơ bắp có thể nhìn thấy rõ ràng.
Trần Khả Nhất cầm khăn tắm chà nhẹ nhàng lên lưng Ngôn Tụng, gần như muốn chăm chút từng tấc da thịt trên lưng cậu.
Cho đến khi Ngôn Tụng bật ra một tiếng “A”, Trần Khả Nhất mới hoàn hồn lại, vội vàng lấy khăn tắm khỏi lưng Ngôn Tụng.
“Sao… sao vậy?”
Giọng Ngôn Tụng không vui: “Anh đang cày ruộng trên lưng em đấy à… chà kiểu này ai chịu nổi!”
Lúc này Trần Khả Nhất mới phát hiện da lưng Ngôn Tụng đã bị anh chà đến hơi đỏ lên.
“Rất xin lỗi.” Anh vội nói.
Nhưng mà phần lưng xem như đã rửa xong rồi.
Sau đó Trần Khả Nhất lại nhỏ giọng hỏi: “Vậy anh… rửa phía trước nhé?”
Ngôn Tụng không nói gì.
Nhưng thái độ kia chính là đồng ý.
So với lưng, da phía trước càng yếu hơn, Trần Khả Nhất ném khăn tắm sang một bên, chuẩn bị dùng tay rửa giúp Ngôn Tụng.
Anh lấy sữa tắm bôi lên tay, rồi đối mặt với Ngôn Tụng.
Bôi từ chỗ cổ của Ngôn Tụng trở xuống.
Sữa tắm nhanh chóng trở thành bọt trắng xốp.
Hai người đứng rất gần, hai tay Trần Khả Nhất đặt ở cổ Ngôn Tụng, sau đó trượt lên bờ vai cậu, giống như tư thế ôm nhau.
Trần Khả Nhất còn đang đắm chìm trong việc phục vụ tắm rửa, nhưng Ngôn Tụng đối diện đã bắt đầu thở không đều.
Đến lúc Trần Khả Nhất phát hiện Ngôn Tụng có gì đó không ổn thì anh đã bôi đầy sữa tắm lên nửa thân trên của Ngôn Tụng.
Nhưng nửa th*n d*** thì bắt buộc anh phải ngồi xuống mới với tới được.
Thế là anh không do dự mà ngồi xổm xuống.
Rồi lập tức nhìn thấy phong cảnh hoàn toàn khác.
Ngay sau đó cơ thể Trần Khả Nhất dâng lên một trận hỗn loạn nóng bừng.
Anh vội nhắm hai mắt lại.
Chỉ dựa vào cảm giác để bôi sữa tắm lên nửa th*n d*** của Ngôn Tụng.
Mà đầu ngón tay anh lướt qua bất cứ chỗ nào trên da Ngôn Tụng đều khiến cậu run nhẹ một chút.
Nhưng hôm nay Trần Khả Nhất là mang nhiệm vụ tới.
Anh đứng dậy, không dám nhìn lung tung, chỉ dám nhìn chằm chằm trần nhà.
Nghĩ tới nhiệm vụ Tiểu Thất giao cho mình, mặt Trần Khả Nhất đỏ lên.
Ấp ủ trong lòng rất lâu, cuối cùng anh quyết định sống không còn gì để mất mà nói với trần nhà:
“Ngôn Tụng.”
“Em… ti em hồng quá.”
Với tính cách của Ngôn Tụng, còn tưởng sau câu đó, cậu sẽ lập tức đá anh ra khỏi phòng tắm.
Cho nên Trần Khả Nhất còn định tranh thủ trước khi bị đá ra ngoài mà xin lỗi.
Nhưng điều anh nhìn thấy lại là một gương mặt, đôi tai, cổ, thậm chí toàn thân Ngôn Tụng đều đỏ bừng.
“Hướng xuống.” Ngôn Tụng hơi thở hỗn loạn, nói chuyện cũng mang theo chút run.
“Cái gì?” Trần Khả Nhất không hiểu.
“Sữa tắm.” Ngôn Tụng nhìn anh.
“A… được.” Trần Khả Nhất lập tức làm theo.
Chờ đến khi Trần Khả Nhất rửa sạch chút bọt trắng cuối cùng trên người Ngôn Tụng.
Hai người nhìn vào mắt nhau, ánh mắt ám muội như muốn bốc cháy.
Không biết ai là người chủ động trước, hai người liền nhào vào nhau.
Từ khoảnh khắc thân thể dán vào nhau, nụ hôn này đã định trước là không bình thường.
Nó đầy cảm xúc hỗn loạn, d*c v*ng hỗn loạn.
Tiếng th* d*c nặng nề vang vọng trong phòng tắm.
Bởi vì cánh tay của Ngôn Tụng, Trần Khả Nhất vẫn còn giữ lại được một chút tỉnh táo.
Trong lúc hai người đang hôn đến mức gần như dán sát, anh mở miệng: “Vào phòng ngủ đi.”
Ngôn Tụng chỉ nhẹ c*n m*t đầu lưỡi anh, dùng hành động để tỏ ý đồng ý.
Từ lúc bắt đầu tắm đến giờ, Ngôn Tụng hoàn toàn không mặc gì, còn trên người Trần Khả Nhất vẫn còn nguyên một bộ quần áo.
Trong lòng Ngôn Tụng có chút không cân bằng, ngã xuống giường trước rồi nói: “Anh cởi… c** q**n áo ra.”
Vì vừa rồi giúp Ngôn Tụng tắm mà bị nước bắn lên, giờ quần áo Trần Khả Nhất cũng gần như ướt sạch.
Hiện tại Trần Khả Nhất hoàn toàn bị Ngôn Tụng khống chế, cậu nói gì anh cũng ngoan ngoãn làm theo.
Ngôn Tụng nằm trên giường, dùng ánh mắt mê ly nhìn Trần Khả Nhất.
Quần áo trên người Trần Khả Nhất một bị anh cởi xuống từng chiếc một.
Cho đến khi không còn gì che chắn.
Tuy anh không đến phòng gym, nhưng lượng công việc vận động mỗi ngày cũng đủ để giữ cho dáng anh rất tốt.
Đường cong cơ bắp rõ ràng, thân hình cân đối, đặc biệt là cái eo thon rắn chắc kia, nhìn một cái đã biết rất có lực.
Xuống thêm chút nữa…
Cũng là cảnh tượng Ngôn Tụng chưa bao giờ được thấy, ánh mắt cậu theo bản năng rơi xuống nơi đó của anh. Bởi vì quá kinh ngạc, đồng tử của Ngôn Tụng giãn ra.
Lúc này Trần Khả Nhất cúi người xuống.
Hôn lên mắt Ngôn Tụng.
Sau đó hôn dọc xuống dưới, gương mặt, sống mũi, môi… không bỏ sót chỗ nào.
Không còn bất cứ khoảng cách nào, da kề da, càng khiến cả hai trở nên lớn mật hơn.
Một tay Trần Khả Nhất ôm lấy cổ Ngôn Tụng, lòng bàn tay không ngừng v**t v* chỗ da thịt đó.
Vết chai trên ngón tay do công việc lâu ngày ma sát lên da khiến cảm giác càng thêm khiến người ta khó lòng chịu nổi.
Ngay sau đó, Ngôn Tụng bật ra một tiếng rên.
Có lẽ tiếng rên đau kia khiến Trần Khả Nhất chú ý, giây tiếp theo anh lập tức đưa tay xuống dưới, rồi bất ngờ nắm lấy Ngôn Tụng nhỏ.
Ngôn Tụng không nhịn được cắn mạnh lên đầu lưỡi Trần Khả Nhất.
Tiếng tim đập và tiếng th* d*c hòa vào nhau, nhiệt độ trong phòng ngủ tăng vọt.
Trần Khả Nhất nói: “Thử một chút không?”
Không đợi Ngôn Tụng trả lời.
Anh tiếp tục nói: “Anh có thể… ở dưới.”
Ngay sau đó, một cú xoay người, hai người đổi vị trí.
Ngôn Tụng ở trên, Trần Khả Nhất ở dưới.
Ngôn Tụng thậm chí còn chưa ổn định thân thể đã bị đổi sang vị trí mới.
Lúc này cậu mới phát hiện đèn trong phòng ngủ vẫn còn mở, lập tức cảm thấy xấu hổ đến mức muốn chôn mặt xuống.
“Đèn… tắt đèn đi.”
Bên đầu giường có công tắc, Trần Khả Nhất lập tức đưa tay tắt đèn.
“… Như vậy được chưa?”
Tay Trần Khả Nhất nhẹ nhàng xoa hai cái, rồi lại hỏi: “Muốn… thử xem không?”
Sau đó vì trọng tâm cơ thể không vững, Ngôn Tụng liền ngã xuống người Trần Khả Nhất.
Giọng nói của cậu run lên: “Tay em… không chống được.”
Rồi nói tiếp với Trần Khả Nhất: “Anh ở trên.”
Trần Khả Nhất biết rõ cái cớ “đau tay” chỉ là lý do Ngôn Tụng đưa ra.
Anh hiểu rất rõ, lần đầu tiên hai người con trai làm thật sự sẽ rất đau, rất đau.
Nhưng anh nguyện ý chịu hết thảy thống khổ đó.
Bởi vì đối phương là Ngôn Tụng.
Nếu để Ngôn Tụng phải chịu loại đau đớn đó… anh không muốn.
“Anh không muốn em…” Lời của Trần Khả Nhất còn chưa nói hết.
Ngôn Tụng đã trượt xuống khỏi người anh, trực tiếp nằm úp trên giường, nói một câu cực ngắn: “Đừng lề mề.”
Trước giờ Trần Khả Nhất chỉ xem qua vài tri thức phổ cập trên mạng, chứ bản thân chưa từng thật sự làm.
Ngay sau đó, anh chợt nhớ ra một vấn đề.
Trong nhà không có bsc!
Không chỉ không có cái đó.
Mọi thứ dùng hỗ trợ khác… cũng hoàn toàn không có.
Lần đầu tiên của hai người đến quá bất ngờ.
Không ai chuẩn bị gì cả.
Thế là Trần Khả Nhất lập tức nói ngừng.
“Trong nhà… không có bcs.”
Đây là lần đầu anh nói từ đó ra miệng, chính anh cũng cảm thấy khó nói đến đỏ mặt.
Nghe thấy từ này, đầu óc Ngôn Tụng lập tức tỉnh táo hơn rất nhiều, sau đó xấu hổ kèm theo khó hiểu mà nói: “Em… mẹ nó em không mang thai được đâu.”
Ý chính là…dùng hay không dùng cũng chẳng sao.
“Không dùng… em sẽ bị thương.” Trần Khả Nhất nhớ lại tri thức mình đọc trước đó.
“Nếu không… để lần sau đi.”
Ngôn Tụng vốn mơ mơ màng màng, nhưng vừa nghe câu đó, đầu óc lập tức tỉnh táo hoàn toàn.
Cậu thở ra một hơi, xoay người đẩy Trần Khả Nhất khỏi người mình, kéo chăn lên đắp lên người, nhắm mắt nói thẳng: “Ngủ đi!”
Nhìn động tác lưu loát gọn gàng đó, Trần Khả Nhất biết, Ngôn Tụng đã giận.
Thực ra không chỉ Ngôn Tụng.
Đổi là ai khác, đang k*ch t*nh như thế mà bị câu “để lần sau” dập tắt, cũng sẽ tuột hết cảm xúc.
Trần Khả Nhất cũng nằm xuống, nhưng lần này nằm ngay bên đối mặt Ngôn Tụng, không để cậu quay lưng về phía mình.
Thấy Ngôn Tụng nhắm mắt, hoàn toàn không có dấu hiệu muốn đáp lại bất kỳ điều gì từ anh.
Trần Khả Nhất nhẹ giọng nói: “Anh… có thể giúp em.”
Ngôn Tụng đang giận, muốn quay mặt đi từ chối.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Trần Khả Nhất đã hành động.
Đôi mắt nhắm của Ngôn Tụng lập tức mở ra.
Lời sắp nói đến miệng, cậu chỉ có thể bị ép nuốt trở lại.
Bởi vì giờ phút này, từ miệng cậu chỉ phát ra được tiếng th* d*c.
Để phục vụ Ngôn Tụng tốt hơn, Trần Khả Nhất dịch người xuống dưới một chút, rồi nhịn không được hỏi: “Thoải mái không?”
Lúc nói câu này, giọng anh cũng bắt đầu mất tự nhiên.
Bởi cảnh tượng trước mắt thật sự quá khiến người ta khát khô môi lưỡi.
“Ưm.” Không rõ là trả lời, hay là phản ứng không kiềm được.
“Vậy… như thế này thì sao?” Trần Khả Nhất giống như một đứa bé muốn được khen, bàn tay còn lại đặt lên trên, tiếp tục hỏi.
Ngôn Tụng nhắm mắt, đầu choáng váng, tim đập loạn, nghe anh hỏi như vậy, cậu cảm thấy mình sắp tức đến chết.
Thế là mở miệng: “Anh… câm miệng.”
Trần Khả Nhất lập tức im lặng, chỉ chuyên tâm vào việc phục vụ.
Đây cũng là lần đầu tiên anh làm chuyện này cho người khác, rất mới lạ.
Lực và tốc độ đều không có kinh nghiệm để kiểm soát.
Nhìn gương mặt Ngôn Tụng toàn là hưởng thụ, Trần Khả Nhất thậm chí còn vui hơn cậu.
Cho đến khi phản ứng không giống bình thường bắt đầu xuất hiện.
Tiếp theo…
Pháo hoa bùng nổ, bắn thẳng lên trời.
Vì khoảng cách quá gần, một ít pháo hoa trực tiếp rơi lên mặt Trần Khả Nhất.
Anh đưa tay chạm vào.
Ngôn Tụng còn đang chìm trong dư vị, mở mắt ra liền nhìn thấy cảnh Trần Khả Nhất đưa ngón tay dính “pháo hoa” lên miệng nếm.
“Anh… làm gì vậy?” Ngôn Tụng sợ đến mức nói lắp.
Nếm xong, Trần Khả Nhất chỉ nói hai chữ:
“Ngọt.”
Nghe xong câu đó, Ngôn Tụng lập tức đưa tay tát anh một cái.
Nhưng lực nhẹ đến mức như đang gãi ngứa.
Trần Khả Nhất còn cảm thấy hưởng thụ.
Ngôn Tụng định rút tay về, lại bị Trần Khả Nhất nắm lấy, kéo tới cạnh mũi, còn ngửi một cái.
Sau đó nói tiếp:
“Thơm.”
Lúc này Ngôn Tụng chỉ cảm thấy chắc chắc Trần Khả Nhất trúng tà rồi.
Anh có thể nói ra những lời như vậy.
Điên rồi.
Nhất định là điên rồi.
Ngôn Tụng không phải loại người ích kỷ.
Sau khi bản thân xong rồi, cũng không quên Trần Khả Nhất.
Cậu nói: “Em… cũng có thể giúp anh.”
Nhưng Trần Khả Nhất lắc đầu từ chối: “Không cần.”
Bởi vì ngay từ giây đầu tiên anh chạm vào Ngôn Tụng…