Trần Khả Nhất vì hành động không cẩn thận lúc nãy mà xin lỗi: “Rất xin lỗi, anh không chú ý.”
Ngôn Tụng lại nói với anh: “Quay qua đi.”
Trần Khả Nhất quay qua, sau đó liền cảm nhận được nước trong bồn tràn ra ngoài, Ngôn Tụng bước ra khỏi bồn tắm, tiếp đó mở cửa phòng tắm đi ra ngoài.
Lúc này Trần Khả Nhất mới chậm rãi xoay người lại.
Trong phòng tắm chỉ còn lại một mình anh.
Sau đó Trần Khả Nhất mới tự tắm rửa, rồi dọn dẹp sạch sẽ phòng tắm một lần nữa mới dám đi vào phòng ngủ.
Đợi anh trở lại phòng ngủ thì Ngôn Tụng đã tắt đèn lớn, chỉ chừa lại một chiếc đèn bàn.
Cùng sống trong một không gian, dùng cùng những đồ vật giống nhau, nhưng lúc này hai người lại mang tâm trạng hoàn toàn khác nhau.
Bởi vì vừa rồi bị Trần Khả Nhất chạm vào chỗ đó.
Trong ánh sáng đầy đủ của phòng tắm, hai người nhìn nhau, tình huống quá mức xấu hổ, Ngôn Tụng cảm thấy vô cùng thẹn, thậm chí cảm giác gương mặt mình như đang bốc cháy.
Cho nên cậu mới vội vã chạy ra.
Cậu thậm chí còn chẳng kịp mặc bộ quần áo sạch đã mang vào phòng tắm, mà quấn khăn tắm chạy ra ngoài trước.
Vào phòng ngủ rồi mới lấy một bộ đồ khác mặc vào, trước khi leo lên giường liền tắt đèn đi.
Còn Trần Khả Nhất thì nhớ lại những đoạn nhỏ trong mấy ngày nay hai người ở chung, và bắt đầu suy nghĩ.
Có phải Ngôn Tụng không thích bất kỳ tiếp xúc thân mật nào ngoài hôn môi?
Hay là với Ngôn Tụng, hôn môi chính là mức độ thân mật lớn nhất mà cậu có thể chấp nhận giữa người yêu?
Lúc này, Tiểu Thất xuất hiện.
【 Ký chủ, nhiệm vụ hôm nay của ngài còn chưa hoàn thành đâu. 】
Lần này đúng là nhiệm vụ có chút thất bại.
Không chỉ là “có chút thất bại”.
Là từ đầu đến cuối căn bản không có cơ hội hoàn thành!
Nhưng nếu bây giờ đột ngột nói ra câu đó, Ngôn Tụng tám phần sẽ nghĩ anh bị bệnh tâm thần.
Hơn nữa tình huống lúc này hoàn toàn không thích hợp.
Tiểu Thất: 【 Khó xử lắm đúng không? 】
Trần Khả Nhất: 【 Khó xử thật. 】
Tiểu Thất: 【 Không nói nổi đúng không? 】
Trần Khả Nhất: 【 Không nói nổi. 】
Tiểu Thất: 【 Tôi đã sớm báo một tin cho kí chủ rồi. Hiện tại nhiệm vụ không còn là bản thanh thủy nữa, mà là bản H. 】
Trần Khả Nhất hít một hơi lạnh: 【 Cái này quá H rồi! 】
Tiểu Thất đỡ trán: 【 Xét thấy mấy ngày trước ký chủ đều có thể hoàn thành nhiệm vụ đúng giờ đúng chỗ, cho nên tôi đã xin kéo dài thời gian giúp ký chủ. 】
【 Lần này thời hạn hoàn thành nhiệm vụ là đến trước mười hai giờ tối ngày mai. 】
“Thật không?” Trần Khả Nhất vừa mừng vừa bất ngờ.
Tiểu Thất: 【 Đã xét duyệt rồi. Chúc ký chủ sớm hoàn thành nhiệm vụ. 】
Nói xong liền biến mất.
Ngôn Tụng nằm trên giường quay lưng lại phía Trần Khả Nhất.
Trần Khả Nhất định đưa tay chạm nhẹ bả vai Ngôn Tụng, nhưng nhớ tới chuyện trong phòng tắm vừa nãy, anh lại thu tay về.
Anh biết giờ này Ngôn Tụng vẫn chưa ngủ, nhưng lại không biết phải mở miệng nói gì.
Nếu Ngôn Tụng thật sự không thích tiếp xúc tứ chi, Trần Khả Nhất nhất định sẽ tôn trọng cậu.
Cho nên tối nay Trần Khả Nhất không nói chuyện ôm nhau ngủ nữa, cũng không giống mọi ngày trước khi ngủ mà hôn Ngôn Tụng một trận nồng nhiệt.
Anh chỉ nằm xuống, nhìn vào gáy Ngôn Tụng.
Không biết qua bao lâu, anh mở miệng: “Ngôn Tụng, tay em còn đau không?”
Nhưng Ngôn Tụng không biết là ngủ thật rồi, hay là giả vờ ngủ.
Cậu không trả lời.
Phòng ngủ liền rơi vào tĩnh lặng vô tận.
Ngày hôm sau Trần Khả Nhất không đi làm.
Vì cánh tay Ngôn Tụng bị thương, anh quyết định ở nhà chăm sóc cậu.
Nhưng hôm nay hình như tâm trạng Ngôn Tụng không tốt lắm.
Vì bị thương không vận động được, cậu ngủ một giấc đến tận giữa trưa.
Trong lúc đó, Trần Khả Nhất cứ đi vào phòng ngủ xem thử vài lần, sợ rằng vì nhiệm vụ chưa hoàn thành, Ngôn Tụng bị trừng phạt.
Đợi cậu tỉnh, câu đầu tiên Trần Khả Nhất ghé vào mép giường hỏi chính là: “Ngôn Tụng, hôm nay em có thấy chỗ nào cơ thể không thoải mái không?”
Tuy Trần Khả Nhất có làm bữa sáng, nhưng đến giờ này Ngôn Tụng là muốn ăn bữa trưa.
Trần Khả Nhất đứng phía sau hỏi: “Trưa nay em muốn ăn gì, anh làm cho.”
Ngôn Tụng lập tức đáp: “Không cần, em gọi đồ ăn ngoài.”
Nghe câu này xong, Trần Khả Nhất sững lại.
Bình thường Ngôn Tụng chỉ nói câu này khi anh đã chọc cậu tức giận…
Cậu sẽ không ăn cơm Trần Khả Nhất nấu.
Nhưng hai người bọn họ đã rất lâu không như vậy rồi.
Ngay sau đó, Trần Khả Nhất căng thẳng, anh cẩn thận mở miệng hỏi: “Ngôn Tụng, em giận anh sao?”
Đương nhiên Ngôn Tụng sẽ không nói cho anh biết chuyện tối qua mình cho anh thời gian 40 phút.
Trước khi ngủ, Trần Khả Nhất không ôm cậu, cũng không hôn cậu.
Cuối cùng chờ mãi mới nhận được một câu: “Tay em còn đau không?”
Đau.
Làm sao mà không đau cho được.
Rồi sao nữa?
Rồi chẳng có gì tiếp theo.
“…”
Cho nên Ngôn Tụng quyết định cả ngày hôm nay sẽ không nói chuyện với Trần Khả Nhất.
Buổi sáng, Trần Khả Nhất tỉnh dậy.
Ngôn Tụng tiếp tục ngủ.
Giữa trưa, Trần Khả Nhất nấu cơm.
Ngôn Tụng đặt đồ ăn ngoài.
Buổi chiều, Trần Khả Nhất vào phòng ngủ.
Ngôn Tụng đi ra phòng khách.
Trần Khả Nhất ra phòng khách.
Ngôn Tụng lại chạy vào phòng ngủ.
Kiểu né tránh rõ ràng như vậy, Trần Khả Nhất đương nhiên nhìn ra.
Thế là cả ngày anh đều tự hỏi: rốt cuộc mình làm gì khiến Ngôn Tụng không vui?
Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng mũi nhọn vẫn chỉ hướng về chuyện tắm rửa tối hôm qua.
Hai người cứ duy trì kiểu ở chung này cho tới buổi tối.
Buổi tối, Ngôn Tụng vẫn đặt đồ ăn ngoài.
Mà hôm nay Trần Khả Nhất không đi làm chính là để ở nhà chăm sóc Ngôn Tụng, nhưng với tình trạng hiện giờ, sự tồn tại của anh chẳng khác gì người vô hình.
Đến khi thấy bữa tối Ngôn Tụng gọi toàn món mà cậu không được ăn trong thời gian bị thương, Trần Khả Nhất quyết định phải nói chuyện.
Ngôn Tụng đặt đồ ăn lên bàn, mở nắp ra.
Cánh tay phải của cậu vẫn không tiện dùng đũa, nhưng sau vài bữa luyện tập, tay trái dùng thìa đã bắt đầu thuần thục.
Nhưng lần này, thức ăn trong thìa còn chưa kịp đưa lên miệng thì Trần Khả Nhất bất ngờ ngồi xuống cạnh.
Ngôn Tụng vì tay không vững, làm rơi thìa xuống bàn.
Thấy vậy…
Ngôn Tụng định hỏi: “Anh muốn làm gì?” Nhưng rồi nhớ ra hôm nay mình quyết định không nói chuyện với anh, thế là cậu nuốt lời lại.
Cậu chuẩn bị đứng lên.
Dù sao cậu cũng chẳng còn muốn ăn nữa.
Trần Khả Nhất nhận ra Ngôn Tụng muốn đứng dậy.
Anh kéo ghế đối diện lại, ngồi sát vào, hai tay đặt lên thành ghế của Ngôn Tụng, chặn cậu giữa hai chiếc ghế.
Ngôn Tụng nhìn anh bằng ánh mắt đầy nghi vấn, vẫn không nói gì.
Trần Khả Nhất nói: “Chúng ta nói chuyện đi.”
Nghe vậy, cơn giận đè nén cả ngày của Ngôn Tụng lập tức bùng nổ.
“Nói chuyện gì?”
Lần này Ngôn Tụng không còn trầm mặc nữa.
Vì nếu cậu không nói, cậu cảm thấy lá phổi mình thật sự sẽ nổ tung.
“Là nói tối qua anh vì sao không ôm em!”
“Hay nói tối qua vì sao anh không hôn em!”
“Hoặc là nói anh bắt đầu thay lòng đổi dạ!”
Ngay lúc này, không biết ai chạm vào điện thoại của Ngôn Tụng, video đầu tiên lập tức phát lên:
“Đàn ông buổi tối ngủ không ôm bạn, đó là dấu hiệu anh ta không yêu bạn, mau chia tay!”
“Đàn ông buổi tối ngủ không hôn bạn, đó là dấu hiệu anh ta không yêu bạn, mau chia tay!”
“Nếu anh ta không ôm, cũng không hôn? Vậy chúc mừng, anh ta bắt đầu thay lòng đổi dạ rồi, mau chia tay!”
Video phát xong một lần, không ngờ lại phát lặp lại lần hai.
Trong phòng lúc này chỉ còn tiếng video vang lên đầy buồn cười.
Ngôn Tụng lập tức ấn tắt máy.
Không gian lại rơi vào yên lặng.
Vốn dĩ, Trần Khả Nhất bị mấy câu bộc phát của Ngôn Tụng làm cho như người máy đứng hình tại chỗ. Nhưng khi nãy nghe tiếng video kia, anh bỗng thấy buồn cười không nhịn được.
Khóe miệng của Trần Khả Nhất đang muốn cong lên.
Ngôn Tụng đột nhiên cảnh cáo: “Không cho cười!”
Anh quả thật còn hiểu biết Ngôn Tụng quá ít.
Hiện tại cậu giống như một đứa trẻ đang giận dỗi.
Nghe theo lời Ngôn Tụng, Trần Khả Nhất lập tức hạ khóe miệng xuống.
Nhưng ngay lúc đó anh cũng âm thầm thở phào một hơi.
“Cho nên… em là vì mấy chuyện này mà giận anh sao?” Trần Khả Nhất nghiêm túc hỏi.
Ngôn Tụng liếc anh một cái: “Hiện tại anh không cần nói chuyện.”
Ngay giây tiếp theo, Trần Khả Nhất bất ngờ cúi xuống hôn Ngôn Tụng.
Nụ hôn này không mang theo bất kỳ suy nghĩ phức tạp nào.
Chỉ vì anh cảm thấy Ngôn Tụng thật sự quá đáng yêu.
Cho nên anh không hề do dự mà hôn xuống.
Hôn xong, Trần Khả Nhất hỏi: “Vậy bây giờ anh nói chuyện được chưa?”
Ngôn Tụng bị nụ hôn bất ngờ này làm cho không kịp phản ứng, hơi thở cũng loạn lên, cúi đầu xuống dưới.
Trần Khả Nhất nắm tay Ngôn Tụng, nói: “Tối qua lúc tắm… em bỏ đi ngay.”
“Anh nghĩ em không muốn thân mật với anh.”
Nghe đến đây, Ngôn Tụng ngẩng đầu lên.
“Trần Khả Nhất.”
Ở chung lâu như vậy, Ngôn Tụng thật sự rất ít khi gọi đầy đủ tên anh.
Nhưng lúc này cậu lại đột nhiên rất muốn gọi.
“Đôi khi em thật sự nghĩ rằng anh là đồ ngốc.” Ngôn Tụng nói: “Suy nghĩ của anh đúng là khó hiểu.”
Bị mắng như vậy nhưng Trần Khả Nhất chẳng buồn chút nào.
Ngược lại, anh còn rất vui.
Bởi vì mỗi khi Ngôn Tụng mắng anh ngốc, đều là lúc anh hiểu lầm cậu.
Trần Khả Nhất hôn nhẹ lên ngón tay Ngôn Tụng, rồi nhìn cậu nói: “Anh thích em.”
Ngôn Tụng rút ngón tay ra khỏi tay anh: “Em không thích đồ ngốc.”
“Anh sẽ trở nên thông minh hơn.” Trần Khả Nhất đảm bảo: “Lần sau anh nhất định…”
Lời còn chưa nói xong thì Ngôn Tụng đã chủ động hôn anh.
Thì nụ hôn lần này của Ngôn Tụng lại giống như củi khô gặp lửa mạnh.
Hai người cuốn lấy nhau, môi răng dây dưa, chẳng phân rõ ai với ai.
Cho đến khi hai người quá mức cuồng nhiệt, quên luôn vết thương trên tay Ngôn Tụng, đụng vào cậu đau đến mức phát ra tiếng “A” một cái.
Trần Khả Nhất thở gấp, lập tức tách ra.
“Xin lỗi, xin lỗi.” Anh luống cuống: “Anh làm em đau.”
Vì đau đớn mà hai người đều bị kéo khỏi trạng thái mập mờ.
Ngôn Tụng cắn răng: “Anh lần sau… nhẹ chút.”
Trần Khả Nhất đã học băng bó, áy náy nói: “Để anh giúp em băng lại lần nữa.”
Ngôn Tụng bán tín bán nghi: “Anh biết làm?”
“Yên tâm, giao cho anh.”
Không những biết làm, mà Trần Khả Nhất còn quấn băng rất ra dáng, kết quả làm ra không thua gì bác sĩ chuyên nghiệp.
Đồ ăn ngoài đã nguội, Trần Khả Nhất đi nấu cho Ngôn Tụng ăn.
Lần này để cậu không phải dùng tay, Trần Khả Nhất nói: “Anh thật sự rất muốn đút em.”
Thật ra Ngôn Tụng chỉ là không vượt qua được cái rào tâm lý kia.
Nhưng ngay sau đó nghĩ lại người trước mặt chính là bạn trai mình…
Cậu cảm thấy ngại cũng chẳng cần nữa, liền đồng ý.
Bữa cơm này ăn rất thuận lợi. Bởi vì Trần Khả Nhất luôn hiểu khẩu vị của Ngôn Tụng, cậu chưa cần nói, anh đã biết tiếp theo cậu muốn ăn gì.
Ăn xong, Trần Khả Nhất còn giúp Ngôn Tụng lau miệng.
Sau khi dọn dẹp xong từ phòng bếp đi ra, lại đúng lúc y như hôm qua, gặp Ngôn Tụng đang cầm quần áo chuẩn bị vào phòng tắm.
Hai người nhìn nhau.
Sau đó ăn ý đồng thanh nói:
“Anh giúp em tắm.”
“Anh giúp em tắm.”
“…”
“Anh đi mở nước trước.” Trần Khả Nhất nói.
Nhưng không ngờ…
Cống bồn tắm lại nghẹt.
“Nếu không… hôm nay tắm vòi sen đi?” Trần Khả Nhất nhìn Ngôn Tụng đang đứng trước cửa phòng tắm.
Ngôn Tụng làm bộ bình tĩnh, treo quần áo lên giá.
Lãnh đạm nói một tiếng: “Ừm.”
Hôm nay nhiệt độ trong phòng tắm còn cao hơn hôm qua.
Khi Trần Khả Nhất chỉnh xong độ ấm vòi sen, anh nói: “Nước chỉnh xong rồi, em có thể c** q**n áo.”
Nói xong, anh tự giác quay mặt đi.
Nhưng lại nghĩ hình như hành vi này hơi thừa…
Nghe tiếng quần áo rơi lác đác trên mặt đất, rồi tiếng bước chân, Trần Khả Nhất cảm giác được Ngôn Tụng lại gần.
Anh hỏi: “Vậy… anh quay lại nhé?”
“Ừm.”
Tắm vòi sen và ngâm bồn tắm là hai cảm giác khác nhau.
Khác biệt ở chỗ…
Giờ phút này, Trần Khả Nhất có thể nhìn thấy toàn bộ cơ thể Ngôn Tụng.
Hai người đứng rất gần nhau.
Thân hình Ngôn Tụng cân đối hoàn mỹ, đường cong cơ bắp rõ ràng, xương quai xanh sâu có thể nuôi cá, chỗ bị chạm hôm qua hiện lên như hai hạt đậu đỏ trong suốt, nhìn rõ cơ bụng, tiếp theo…
Ngôn Tụng ho hai tiếng: “Nhìn xuống dưới nữa xem, em móc mắt anh đấy!”
Tác giả có chuyện nói:
Tác giả: “Chỉ nghĩ tới chương sau phải viết gì là tôi muốn cười chết [kính râm]”