Con Dâu Nuôi Từ Bé: Đào Lý Khắp Thiên Hạ

Chương 590: Thiện Và Ác



 

Thành Quận vương và Trọng Hoa Quận chúa mang theo hậu lễ đến tận cửa thăm hỏi Sở Dật.

 

Cố Cảnh Vân ở Hàn Lâm viện chưa về, Lê Bảo Lộ liền đứng ra tiếp đón bọn họ.

 

“Sở Dật cũng là người kinh thành sao?” Trọng Hoa Quận chúa kinh ngạc hỏi.

 

“Đúng vậy, thúc phụ của cậu ta là Nghi chế ngũ phẩm của Lễ bộ, hiện đang phụng mệnh ra ngoài truyền chỉ, vì thế không có ở kinh thành. Thương thế của cậu ta không tiện di chuyển, cho nên phu thê chúng ta quyết định giữ cậu ta ở lại thêm hai ngày, đợi thúc phụ cậu ta trở về rồi đưa về cũng không muộn.”

 

Thành Quận vương và Trọng Hoa Quận chúa đều không phải kẻ ngốc, vừa nghe liền hiểu rõ, những ngày tháng của Sở Dật ở Sở gia e rằng không dễ sống, nhị thúc của cậu ta chưa về, cậu ta trở về e là không được chữa trị đàng hoàng.

 

Mà Tạ Nhất có thể trốn thoát được phần lớn là nhờ Sở Dật giúp đỡ, Thành Quận vương phủ và Tạ gia đều nợ Sở Dật một ân tình.

 

Cố Cảnh Vân lúc này truyền lời cho bọn họ chính là muốn bọn họ trả món nợ ân tình này, làm chỗ dựa cho Sở Dật, sắp xếp tốt đường lui cho cậu ta.

 

Thành Quận vương không khỏi mỉm cười, đều nói Cố Cảnh Vân thanh lãnh tự ngạo, ngay cả người thân bên nội cũng không để vào mắt, nhưng hiện tại xem ra lời đồn không hoàn toàn đúng sự thật, từ lúc hắn nhúng tay vào vụ án bọn buôn người bắt cóc cho đến hiện tại tính toán cho Sở Dật, rõ ràng là một người miệng cứng lòng mềm mà.

 

Lê Bảo Lộ dẫn hai người đến phòng khách gặp Sở Dật, đúng lúc Sở Dật vừa uống t.h.u.ố.c xong không lâu, cơn buồn ngủ kéo đến đang ngủ say sưa.

 

Nhưng Thành Quận vương và Trọng Hoa Quận chúa ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c và mùi m.á.u tanh tản ra trên người cậu ta, không khỏi động dung.

 

Trọng Hoa Quận chúa thấy sắc mặt cậu ta tái nhợt, thiếu niên mười tuổi tay chân đều bị nẹp gỗ, dang tay dang chân nằm trên giường không nhúc nhích, bà không khỏi đỏ hoe hốc mắt nói: “Bọn buôn người đáng ngàn đao băm vằn, sao lại ra tay tàn độc như vậy?”

 

Lê Bảo Lộ nhạt giọng nói: “Kẻ ra tay rất có chừng mực, tay chân tuy bị đ.á.n.h gãy nhưng đều có thể nối lại, chỉ cần tĩnh dưỡng cho tốt thì ảnh hưởng đối với tương lai không lớn, ngay cả vết thương trước n.g.ự.c tuy nhìn m.á.u thịt lẫn lộn, nhưng cũng không chí mạng. Chỉ là mất m.á.u quá nhiều, cậu ta không được cứu chữa kịp thời nên mới suýt mất mạng. Nếu đưa đến muộn một chút nữa, cậu ta đã không sống nổi rồi.”

 

Trọng Hoa Quận chúa nhận ra sự không vui trong ngữ khí của Lê Bảo Lộ, chỉ nghĩ rằng nàng vì sự tàn bạo của bọn buôn người, bà thương xót nhìn người trên giường, thấp giọng nói: “Cố phu nhân yên tâm, ta hiểu băn khoăn của ngài và Cố đại nhân, cậu ta đã là ân nhân của Nhất Nhất nhà chúng ta, vậy chúng ta nhất định sẽ chịu trách nhiệm đến cùng. Sau này toàn bộ t.h.u.ố.c men cậu ta dùng đều do Tạ phủ phụ trách, chuyện của Sở gia ta cũng sẽ nghĩ cách xử lý ổn thỏa thay cậu ta.”

 

Lê Bảo Lộ trước đó đã nhận được lời dặn dò của Cố Cảnh Vân, nghe vậy khẽ gật đầu, xoay người định dẫn bọn họ rời đi.

 

Thành Quận vương liền nhẹ giọng nói: “Ta sẽ ở lại đây đợi cậu ta tỉnh, các người cứ ra ngoài đi dạo trước đi.”

 

Trọng Hoa Quận chúa quả thực có chuyện muốn nói với Lê Bảo Lộ, trước đó tỷ đệ Khúc Duy Trinh đã cứu Nhất Nhất, bà còn chưa kịp đích thân nói lời cảm tạ với bọn họ.

 

Hai người ra khỏi phòng khách, đi thẳng ra hoa viên, bọn trẻ lúc này đều đang chơi đùa trong hoa viên.

 

Khúc Duy Trinh và Khúc Tĩnh Hấp đang dẫn An An chơi, Trọng Hoa Quận chúa đứng sau bụi hoa nhìn, cảm thán nói: “Cố đại nhân và Cố phu nhân quả không hổ là tiên sinh dạy dỗ học trò, dạy dỗ bọn trẻ thật tốt.”

 

“Lẽ nào Tạ tiểu thư được dạy dỗ không tốt sao?”

 

Trọng Hoa Quận chúa sửng sốt, lắc đầu nói: “Nhất Nhất đương nhiên là tốt, nhưng chung đụng với tỷ muội trong nhà vẫn sẽ có xích mích, giống như Khúc tiểu thư và Khúc thiếu gia yêu thương nhau như vậy quả thực hiếm thấy.”

 

Lê Bảo Lộ khựng lại một chút rồi nói: “Bọn chúng tốt không phải do chúng ta dạy dỗ tốt, mà là bản chất bọn chúng vốn đã rất tốt. Ban đầu ta và phu quân sở dĩ thu nhận tỷ đệ bọn chúng làm đệ t.ử chính là vì tình cảm thủ túc trước kia của bọn chúng.”

 

Trọng Hoa Quận chúa kinh ngạc, không ngờ Lê Bảo Lộ sẽ nói với bà những chuyện như vậy, suy cho cùng giao tình còn cạn, thực sự không tiện nói sâu.

 

Lê Bảo Lộ nói đến đây khựng lại, lắc đầu bật cười nói: “Sao ta lại nói đến chuyện này rồi, bỏ đi, Quận chúa muốn gặp tỷ đệ bọn chúng thì đi theo ta.”

 

Lê Bảo Lộ là muốn nhắc nhở Trọng Hoa Quận chúa về vấn đề giáo d.ụ.c của Tạ Nhất, thế nhưng các nàng không có giao tình gì, chủ đề có khả năng khiến người ta hiểu lầm này vẫn là không nên nhắc tới thì hơn.

 

Hơn nữa vấn đề của Tạ Nhất trong mắt một số người xem ra cũng không quá nghiêm trọng, suy cho cùng cô bé cũng chỉ là một tiểu cô nương mười một mười hai tuổi, sợ hãi đến mức không dám đi báo quan, không dám nói cho người khác biết chuyện bọn buôn người cũng là lẽ thường tình.

 

Nàng không muốn x.é to.ạc chuyện này ra nói, nói toạc ra Tạ Nhất cũng có lý do để thoái thác trách nhiệm, chỉ cần khóc một trận, tỏ ra yếu đuối một chút là đủ rồi, có khối người tìm cớ thay cô bé.

 

Nếu cô bé thực sự yếu đuối, cơn giận của Lê Bảo Lộ cũng không lớn đến vậy, nhưng nàng biết không phải, những quanh co uốn lượn trong lòng Lê Bảo Lộ có lẽ không bằng người khác, nhưng nàng nhìn người luôn chuẩn xác, Tạ Nhất có thông minh chín chắn đến đâu cũng chỉ mới mười một mười hai tuổi, trước mặt Lê Bảo Lộ vẫn chưa thể hoàn toàn che giấu tâm tư.

 

Nhưng đây đều chỉ là sự nghi ngờ của nàng, sự thật thế nào ngoài Tạ Nhất ra không ai biết. Mà nàng không thể vì sự nghi ngờ này mà đi nói với mẫu thân của Tạ Nhất rằng con gái bà không phải người tốt, bà phải giáo d.ụ.c lại cô bé...

 

Có một số chuyện định sẵn chỉ có thể chôn giấu dưới đáy lòng.

 

Tuy nhiên Trọng Hoa Quận chúa quả thực là một người rất không tồi, tuy thời gian chung đụng ngắn ngủi, nhưng có thể nhìn ra bà tâm địa lương thiện, chín chắn đoan trang, là một người rất có nguyên tắc.

 

Ở mấy phương diện này, bà và Tĩnh Di Quận chúa rất giống nhau.

 

Trọng Hoa Quận chúa đem lễ vật đã chuẩn bị từ sớm tặng cho Khúc Duy Trinh và Khúc Tĩnh Hấp, vì bọn họ trượng nghĩa ra tay, Trọng Hoa Quận chúa có ấn tượng rất tốt với hai người, hơn nữa qua một hồi trò chuyện phát hiện bọn họ ăn nói có chừng mực, rất có lễ phép, cộng thêm dung mạo lại thanh tú, Trọng Hoa Quận chúa thực sự khó mà không thích bọn họ.

 

Dưới gối Trọng Hoa Quận chúa chỉ có một mụn con gái, vì thế vô cùng cảm kích những người đã cứu cô bé, vì Sở Dật đang ở Cố gia, cũng vì Cố gia có ân với Tạ Nhất, cho nên Trọng Hoa Quận chúa cứ cách dăm ba bữa lại đến thăm một chuyến.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sở Dật vốn dĩ nói xong chỉ ở lại thêm hai ngày dưỡng thương cũng biến thành ở thêm hai ngày nữa, lại ở thêm hai ngày nữa...

 

Cuối cùng Sở Dật và tỷ đệ Khúc Duy Trinh trở thành bạn tốt, ngay cả An An cũng đặc biệt thích chơi với Sở Dật ca ca đang nằm trên giường, Cố Cảnh Vân không còn nhắc đến chuyện đưa cậu ta về Sở gia nữa.

 

Mà Sở gia vậy mà vẫn luôn không biết đại thiếu gia mất tích của nhà bọn họ đang ở ngay trong Cố phủ tại kinh thành.

 

Trong lúc dùng dằng, bệnh của Tạ Nhất cuối cùng cũng khỏi hẳn, mang theo khuôn mặt hơi tái nhợt đến thăm Sở Dật.

 

Nhìn thấy Sở Dật, nước mắt Tạ Nhất liền từng giọt từng giọt rơi xuống, “Xin lỗi, hại huynh phải chịu nhiều đau khổ như vậy.”

 

Sở Dật mỉm cười nói: “Chuyện này sao có thể trách muội, người đ.á.n.h ta là bọn buôn người, đâu phải là muội, muội cần gì phải ôm lỗi lầm của bọn chúng vào người mình?”

 

“Nhưng nếu không phải vì yểm trợ ta, huynh cũng không đến mức bị bắt, không đến mức bị đ.á.n.h thành ra thế này...”

 

Sở Dật khẽ lắc đầu, “Chúng ta đã nói từ sớm rồi, bất luận là ai đụng phải muội đều phải yểm trợ muội chạy trốn, đã hứa hẹn thì phải nỗ lực hoàn thành.”

 

Tạ Nhất siết c.h.ặ.t chiếc khăn tay, trong mắt xẹt qua tia áy náy. Cô bé có chút lo lắng lướt nhìn Sở Dật, Khúc Duy Trinh và Lê Bảo Lộ, bọn họ đã nói chuyện của cô bé cho cậu ta biết chưa? Có phải cậu ta đã hiểu lầm gì đó nên mới nói những lời này để sỉ nhục cô bé, hay là cái gì cũng không biết, câu nói này hoàn toàn chỉ là vô tình?

 

Tạ Nhất ngay từ đầu vẫn luôn ghi nhớ lời hứa của mình, cho nên sau khi chạy ra khỏi ngõ hẻm cô bé liền chạy về phía nha môn, chỉ là trên đường phát hiện có người canh giữ con đường lớn dẫn đến nha môn, cô bé căn bản không dám đi đường nhỏ để thăm dò nữa.

 

Ở trên đường lớn cô bé còn có thể mượn đám đông che giấu thân hình để chạy trốn, đi vào đường nhỏ cô bé sẽ không chạy thoát được.

 

Cho nên cô bé chỉ đành từ bỏ ý định báo quan, lén lút trốn trong một ngõ hẻm trong thành chờ trời sáng, trời vừa sáng cô bé liền làm cho bản thân trở nên nhếch nhác, đi theo sau hai người lớn trà trộn ra khỏi thành.

 

Lúc đó cô bé nghĩ đợi về đến kinh thành sẽ báo quan, cô bé thực sự muốn báo quan.

 

Nhưng cô bé không cẩn thận đụng phải xe ngựa của Cố gia, nhìn thấy Khúc Duy Trinh ăn mặc bình thường nhưng lại ngồi ngay ngắn như một vị tiểu thư trong xe ngựa, khoảnh khắc đó lý trí quay về, cô bé cuối cùng cũng nhớ ra thân phận của mình.

 

Cô bé là đích trưởng nữ của Tạ phủ, mẫu thân cô bé là nữ nhi tông thất, là Trọng Hoa Quận chúa, tuy cữu cữu cô bé không được sủng ái, thế lực của Quận vương phủ cũng sa sút, nhưng cô bé vẫn là hậu nhân của thế gia và huân quý.

 

Một khi thông tin cô bé bị bắt cóc truyền ra ngoài, vậy thì cả đời này cô bé đừng hòng gả vào một gia đình t.ử tế.

 

Mà với tính cách của tổ mẫu, trở về Tạ gia e rằng cô bé phải làm bạn với thanh đăng cổ phật cả đời, cô bé không muốn sống những ngày tháng như vậy, thế là lý trí quay về khiến cô bé theo bản năng không nhắc đến chuyện bị bắt cóc.

 

Mà Khúc Duy Trinh bọn họ tuổi còn quá nhỏ, chỉ nghĩ rằng có người đang truy đuổi cô bé, không hề nghĩ sâu xa.

 

Cô bé nơm nớp lo sợ đi theo bọn họ về kinh thành, trong lòng lên kế hoạch đợi đến kinh thành sẽ làm thế nào để âm thầm thông báo cho người nhà, sau đó tìm một lý do để lấp l.i.ế.m chuyện cô bé mất tích rồi lại xuất hiện.

 

Nhưng chưa đợi cô bé nghĩ ra cách thì đã đụng phải Lê Bảo Lộ, đôi mắt của người đó dường như có thể nhìn thấu tất cả, chỉ một cái liếc mắt cô bé đã cảm thấy những tâm tư nhỏ nhặt trong lòng mình hoàn toàn không có chỗ che giấu.

 

Dưới uy áp của nàng, cô bé chỉ có thể nói một nửa giấu một nửa, những chuyện xảy ra sau đó đã không còn nằm trong tầm kiểm soát của cô bé nữa.

 

Lúc này nhìn Sở Dật thê t.h.ả.m, trong lòng Tạ Nhất không phải không áy náy, nhưng trong lòng càng nhiều hơn là sự hoảng sợ, hoảng sợ Sở Dật và những người khác hiểu lầm con người cô bé.

 

Nhưng cả phòng người, dường như ngoài cô bé ra, những người khác đều không nghĩ nhiều, mẫu thân cô bé là Trọng Hoa Quận chúa còn khen ngợi cậu ta: “Tấm lòng thật tốt, đứa trẻ ngoan!”

 

Lê Bảo Lộ thu hồi ánh mắt, mỉm cười với Trọng Hoa Quận chúa nói: “Nhân phẩm không tồi chứ, cho nên phu quân ta mới giữ cậu ta ở lại lâu như vậy.”

 

Trọng Hoa Quận chúa cười nói: “Có thể lọt vào mắt Cố tiên sinh là phúc khí của cậu ta.”

 

Chung đụng với Lê Bảo Lộ một thời gian, Trọng Hoa Quận chúa đã đổi giọng gọi Cố Cảnh Vân là Cố tiên sinh, gọi Lê Bảo Lộ là Lê tiên sinh rồi.

 

Lê Bảo Lộ cảm nhận được sự tôn trọng của bà. Người kính ta một thước ta kính người một trượng, Lê Bảo Lộ đối với Trọng Hoa Quận chúa cũng thêm hai phần kính trọng.

 

Thấy giữa lông mày Sở Dật lộ vẻ mệt mỏi, Lê Bảo Lộ liền đứng dậy dẫn mọi người rời đi, để Khúc Tĩnh Hấp ở lại chăm sóc cậu ta.

 

Gần đây đều là Khúc Tĩnh Hấp chăm sóc Sở Dật, mọi người đều đã quen rồi.

 

Trọng Hoa Quận chúa quay đầu nhìn một cái, cười với Lê Bảo Lộ: “Đệ t.ử này của Lê tiên sinh thu nhận thật tốt, không kiêu ngạo không nóng nảy, thông minh lanh lợi, nếu không phải Nhất Nhất lớn hơn cậu ta vài tuổi, ta đều muốn kết mối Tần Tấn chi hảo với nhà các người.”

 

Lê Bảo Lộ mỉm cười, “Chúng ta thích rồi, bọn trẻ chưa chắc đã vừa mắt. Hôn nhân là chuyện đại sự, vẫn nên để bọn chúng tự mình lựa chọn thì hơn.”

 

“Ta đúng là lần đầu tiên nghe thấy lý lẽ như vậy, chuyện đại sự hôn nhân chẳng phải nên nghe theo phụ mẫu trưởng bối sao? Ngài và Cố tiên sinh là lão sư của bọn chúng, sư phụ cũng như phụ thân, do các người làm chủ cũng là lẽ đương nhiên.”

 

Lê Bảo Lộ lắc đầu, “Chúng ta vừa mắt thì có ích gì, thê t.ử của bọn chúng, phu quân của bọn chúng là sống cùng bọn chúng, chúng ta có thích đi nữa lẽ nào còn có thể sống thay bọn chúng sao? Cho nên chuyện hôn nhân sau này vẫn phải xem ý bọn chúng, ta và tiên sinh của bọn chúng nhiều nhất cũng chỉ giúp bọn chúng xem xét một chút, chỉ cần nhân phẩm qua ải là được.”