Sở Dật đầy đầu mồ hôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi, Đông Phong thấy thế dừng động tác trên tay lại, lấy một chiếc khăn tay vo tròn nhét vào miệng cậu bé, “Đừng c.ắ.n vào lưỡi.”
Hắn vừa bôi t.h.u.ố.c cho Sở Dật, vừa nhẹ giọng an ủi: “Vết thương của đệ đã bắt đầu khép miệng đóng vảy rồi, bôi t.h.u.ố.c thêm vài lần nữa sẽ không khó chịu như vậy nữa đâu.”
Đông Phong băng bó kỹ cho cậu bé, lúc này mới đắp chăn mỏng lên cho cậu bé, lấy chiếc khăn tay trong miệng cậu bé ra.
Sở Dật nặn ra một nụ cười nói: “Đa tạ Đông Phong ca ca.”
Đông Phong cười một tiếng, “Đệ không cần cảm tạ ta, ta cũng là phụng mệnh hành sự, đệ muốn cảm tạ thì cảm tạ lão gia thái thái nhà ta đi.”
Sở Dật vội vàng nói: “Vẫn chưa biết quý phủ là nơi nào, từ sau khi ta tỉnh táo lại liền bận rộn uống t.h.u.ố.c thay t.h.u.ố.c, còn chưa kịp cảm tạ gia chủ đâu.”
“Sở công t.ử đã là người kinh thành, lại là người đọc sách, vậy chắc chắn biết lão gia nhà ta,” Đông Phong kiêu ngạo nói: “Lão gia nhà ta chính là Trạng nguyên khoa trước, Thái phó do đương kim Thánh thượng đích thân phong.”
Mắt Sở Dật sáng lên, “Là Cố tiên sinh!”
Đông Phong hung hăng gật đầu, “Chính là lão gia nhà ta, nói ra vận khí của đệ cũng tốt, Tạ tiểu thư đệ giúp đỡ bỏ trốn gặp được Khúc tiểu thư và Khúc thiếu gia, được bọn họ đưa về Cố phủ, lão gia thái thái nhà ta lúc này mới hỏi đến chuyện bị bắt cóc. Mà tên của Tạ tiểu thư không tiện nói ra cho người ngoài biết, liền tùy tiện bịa ra một người để qua mặt Hình bộ, ai ngờ Hình bộ lại đưa đệ tới.”
Đông Phong chậc chậc lắc đầu nói: “Đệ không biết đâu, lúc đệ vừa được đưa tới tay chân đều bị đ.á.n.h gãy, trước n.g.ự.c bị đ.á.n.h đến m.á.u thịt be bét, nếu không phải mời Thái y tới, dùng t.h.u.ố.c tốt, đệ có thể thật sự không cứu sống được.”
Sở Dật sắc mặt đỏ bừng, mặt nóng ran thấp giọng nói: “Đa tạ lão gia thái thái, Sở Dật vĩnh sinh không quên ơn cứu mạng.”
Đông Phong nghe xong liền cười nói: “Lão gia nhà ta nói người cứu đệ là chính đệ, đệ muốn cảm tạ thì cảm tạ chính mình đi.”
Hắn thu dọn đồ đạc xong, liếc nhìn Sở Dật một cái nói: “Bên ngoài có một tiểu nha đầu tên là Thanh Lăng canh giữ, đệ nếu khát đói hoặc là có chuyện gì thì gọi nàng ấy, nếu nàng ấy không làm được sẽ ra phía trước tìm ta.”
Sở Dật đầy mặt cảm kích nói: “Đa tạ Đông Phong ca ca.”
Sở Dật do dự một chút vẫn gọi hắn lại hỏi, “Đông Phong ca ca, là Tạ tiểu thư bảo Cố tiên sinh bọn họ báo quan sao?”
Đông Phong nhướng mày.
Sở Dật sắc mặt ửng đỏ, cúi đầu nhỏ giọng nói, “Ta, ta vừa rồi nghe thấy lời Cố tiên sinh và Nam Phong ca ca nói rồi, ta cảm thấy đến phủ Thành Quận vương nói những lời đó như vậy không tốt, giống như, giống như...”
“Giống như đệ ỷ ơn đòi báo đáp có phải không?”
Sở Dật đỏ bừng mặt, nhưng vẫn ngẩng đầu kiên định nhìn hắn.
Đông Phong liền vỗ một cái lên đầu cậu bé, khẽ cười nói: “Tiểu t.ử, trên đời này người tốt nhiều, nhưng người không tốt cũng không ít, đừng nghĩ người ta quá tốt. Tóm lại lão gia nhà ta sẽ không hại đệ đâu.”
Nói xong cũng không để ý tới Sở Dật muốn nói lại thôi, xoay người liền đi.
Thái thái nhà hắn luôn mềm lòng, đối với trẻ con luôn khoan dung yêu thương, ngay cả nàng đều không thích Tạ Nhất, từ đó có thể thấy nàng không được yêu thích đến mức nào.
Lão gia nhà hắn nguyện ý giúp cậu bé nhúng tay vào là phúc khí của cậu bé, bằng không đã sớm phái bọn họ đến Sở trạch ở phường Thông Chính thông báo cho thẩm thẩm cậu bé tới đón người rồi, cớ gì còn giữ người lại trong nhà dưỡng thương?
Sở Dật có thể giúp Tạ Nhất xông ra khỏi ổ buôn người tự nhiên sẽ không phải là kẻ ngốc, cậu bé không những không ngốc, cậu bé còn rất thông minh.
Cậu bé thông minh nghe xong lời của Đông Phong, lại liên tưởng đến lời Cố Cảnh Vân và Nam Phong nói trước đó liền đoán ra Tạ Nhất không hề báo quan theo như bọn họ đã hẹn trước, chỉ sợ vẫn là người của Cố phủ phát hiện ra điểm bất thường mới báo quan.
Trong lòng Sở Dật phức tạp không nói nên lời, nhưng lại không kháng cự ý tốt của Cố Cảnh Vân nữa.
Cố tiên sinh đã vì cậu bé làm đến mức này rồi, lúc này cậu bé nếu từ chối ý tốt của hắn, chẳng phải là không biết tốt xấu sao?
Sở Dật nằm trên giường trầm tư, tính toán xem nhị thúc khi nào mới có thể trở về kinh thành, cậu bé nếu trở về Sở gia nên bàn giao sự kiện mất tích lần này như thế nào...
Dần dần, mí mắt Sở Dật trĩu nặng, cậu bé từ từ nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.
Cậu bé dường như lại trở về căn phòng nhỏ tối tăm đó, mười mấy đứa trẻ bọn họ dựa vào nhau hoảng sợ không thôi.
Bọn buôn người canh giữ ngoài cửa không hề đề phòng bọn chúng, ở ngoài cửa thảo luận lộ trình tiếp theo. Từ Bảo Định rẽ sang Thiên Tân, sau đó ngồi thuyền xuôi nam.
Một khi lên thuyền bọn chúng liền khó mà trốn thoát được nữa, cho dù có trốn ra được cũng rất khó trở về kinh thành nữa.
Mà Bảo Định cách kinh thành chỉ có một ngày đường, bọn chúng bỏ trốn còn có cơ hội về đến nhà, bằng không bỏ lỡ Bảo Định liền bỏ lỡ cơ hội cuối cùng này.
Trong đám trẻ con chỉ có cậu bé và Tạ Nhất mấy người là lớn nhất, còn mấy đứa khác đều đã bị dọa vỡ mật, hoàn toàn không dám trốn.
Nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có cậu bé và Tạ Nhất có thể liều một phen.
Bọn buôn người tổng cộng có bốn tên, trong đó có hai tên mỗi ngày đều phải ra ngoài, chỉ để lại hai tên trong viện canh giữ bọn chúng.
Sở Dật bị bắt sớm hơn Tạ Nhất hai ngày, lại tỏ ra rất ngoan ngoãn nghe lời, cho nên nghe ngóng được rất nhiều tin tức.
Vào ngày trước khi bọn chúng sắp rời khỏi Bảo Định, ông trời cuối cùng cũng thương xót bọn chúng một phen, trong hai tên ở lại có một tên đặc biệt thích uống rượu, mỗi lần ở lại trực hắn đều sẽ uống rượu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sở Dật biết, cho dù bọn chúng dùng kế trốn ra khỏi cái viện này cũng chưa chắc đã trốn ra khỏi Bảo Định. Mà cơ hội chỉ có một lần, cậu bé không dám đ.á.n.h cược, cho nên cơ hội chạy trốn phải nghiêng về một người.
Chỉ cần có một người trốn ra ngoài báo quan, bọn chúng liền có khả năng được cứu.
Sở Dật rất muốn tự mình làm người này, bởi vì cậu bé cảm thấy mình thông minh vững vàng, thúc thúc cậu bé lại là quan, đến nha môn cũng có thể có chỗ dựa nhất định. Nhưng thấy các bạn nhỏ vừa nghi ngờ, vừa mong mỏi nhìn chằm chằm cậu bé, cậu bé chỉ có thể ở lại làm người chỉ huy.
Cuối cùng chọn Tạ Nhất là bởi vì gan nàng khá lớn, hơn nữa thân phận của nàng hiển hách.
Ngoại sanh nữ của Thành Quận vương, đích trưởng nữ của Tạ thị, chỉ nghe thôi đã thấy rất lợi hại rồi.
Mà Tạ Nhất cũng thông minh, cũng dũng cảm, nàng vỗ n.g.ự.c tỏ vẻ chỉ cần nàng trốn ra ngoài liền báo quan, dẫn quan sai tới cứu bọn chúng.
Cho nên một phòng trẻ con, bất luận nhát gan hay to gan, đều giúp nàng cùng nhau trốn ra ngoài.
Bọn chúng cũng ra khỏi viện, cố gắng hết sức chạy ra ngoài, có thể chạy được đứa nào hay đứa nấy, nếu nhìn thấy bọn buôn người đuổi theo Tạ Nhất, vậy thì phải hy sinh bản thân bảo vệ Tạ Nhất.
Sở Dật biết, giống như một đám người bọn chúng toàn bộ chạy ra ngoài, bọn buôn người cho dù bắt bọn chúng về cũng sẽ không g.i.ế.c bọn chúng, cùng lắm là bỏ đói hai bữa, sau đó lôi kẻ cầm đầu ra đ.á.n.h đập tàn nhẫn một trận để g.i.ế.c gà dọa khỉ.
Sở Dật lúc đứng ra đã nghĩ đến hậu quả này rồi, cho nên cậu bé hy vọng mình có thể trốn thoát.
Cậu bé liều mạng chạy ra ngoài ngõ, cứ đi theo phía sau Tạ Nhất.
Đáng tiếc vận khí của bọn chúng không tốt lắm, đối mặt chạm trán hai tên buôn người khác trở về, Sở Dật hết cách, lúc này mới yểm trợ Tạ Nhất bỏ trốn, cậu bé dẫn hai tên kia đi.
Cuối cùng những đứa trẻ trốn ra ngoài toàn bộ bị bắt về, ngoại trừ Tạ Nhất.
Bọn chúng cầu cứu những người xung quanh, thế nhưng không ai nguyện ý để ý tới bọn chúng, Sở Dật trơ mắt nhìn một người bạn nhỏ sáu tuổi đã trốn vào trong một hộ gia đình, lại bị chủ hộ xách ra ném cho bọn buôn người...
Xem kìa, đây chính là nguyên nhân cậu bé cảm thấy bọn chúng không trốn thoát được, những người xung quanh đây tuy sẽ không giúp bọn buôn người bắt người, nhưng cũng sẽ không giúp bọn chúng che giấu.
Mà lực lượng của bọn chúng quá chênh lệch, muốn từ trong tay bọn buôn người cao to vạm vỡ, hung ác tàn nhẫn trốn ra ngoài quá khó rồi.
Đám Sở Dật bị ném lại vào phòng tối, mãi đến chạng vạng tối Tạ Nhất đều không bị bắt về, Sở Dật thở phào nhẹ nhõm một hơi lớn, cảm thấy bọn chúng có lẽ được cứu rồi.
Bọn buôn người không tìm thấy Tạ Nhất, bắt đầu áp giải bọn chúng chuyển dời địa điểm, sau đó mới thẩm vấn sự kiện bỏ trốn lần này.
Sở Dật không dám để các bạn nhỏ đứng ra, chỉ có thể tự mình đứng ra nhận hết mọi chuyện, sau đó liền là một đêm t.r.a t.ấ.n.
Cậu bé dường như ở trong cơ thể mình, dường như lại lơ lửng trên trời, chỉ cảm thấy gậy vừa giáng xuống, chỗ bắp chân liền truyền đến một tiếng rắc, sau đó cơn đau dữ dội ập tới, cậu bé bịch một tiếng liền ngã xuống đất...
Sở Dật “xoát” một cái mở bừng mắt, đầy đầu mồ hôi nhìn màn trướng trên đỉnh đầu, hồi lâu mới nhớ ra nơi mình đang ở.
Cậu bé bây giờ đã an toàn rồi, cậu bé không ở trong tay bọn buôn người nữa. Cậu bé đang ở trong nhà Cố tiên sinh, vị đại tài t.ử Cố tiên sinh được người ta tôn sùng vô cùng kia, qua mấy ngày nữa liền có thể về nhà rồi...
Sở Dật ở trong lòng an ủi bản thân, thế nhưng vẫn nhịn không được thấp giọng khóc lên, từng giọt nước mắt trượt xuống gò má rơi trên gối, nếu phụ thân và mẫu thân còn sống, nếu bọn họ còn sống, lúc này cậu bé hẳn là đang ở nhà trị thương mới phải, chứ không nên tiếp tục ở lại Cố phủ...
Trên tay Sở Dật kẹp nẹp gỗ, ngay cả trở mình cũng không thể, chỉ có thể nằm thẳng đơ trên giường, mặc cho nước mắt trượt xuống bên mặt, ngay cả lau cũng không thể lau.
Khúc Duy Trinh bưng khay đứng ngoài cửa, nghe thấy tiếng khóc vụn vặt truyền ra từ bên trong, do dự một chút vẫn không đi vào.
Nàng ngồi trên lan can, nghe thấy tiếng khóc bên trong dần dần ngừng lại, một lúc lâu sau mới đẩy cửa đi vào.
Sở Dật vừa mới nín khóc giật nảy mình, trừng đôi mắt sưng đỏ quay đầu lại nhìn.
Khúc Duy Trinh dường như không nhìn thấy mắt cậu bé cười hỏi: “Đệ bụng đói chưa, có muốn dùng chút cơm không?”
Sở Dật sắc mặt đỏ lên, mất tự nhiên quay đầu đi, “Tỷ để đó đi, lát nữa ta sẽ dùng, tỷ là Thanh Lăng tỷ tỷ đi?”
“Không phải, ta tên là Khúc Duy Trinh, Thanh Lăng tỷ tỷ ra phía trước dẫn tiểu sư muội của ta đi chơi rồi.” Khúc Duy Trinh đặt khay lên bàn, trực tiếp tiến lên giúp cậu bé kê gối tựa sau lưng, để cậu bé ngồi thẳng người lên, “Vẫn là để ta đút cho đệ đi, tay đệ bây giờ không tiện.”
Sở Dật vội vàng lắc đầu, “Chuyện này sao được, Khúc tiểu thư vẫn là gọi Đông Phong ca ca tới đi.”
Cậu bé vừa nghe Khúc Duy Trinh xưng tên liền biết nàng chính là đệ t.ử của Cố thái thái mà Đông Phong nói, nào dám để nàng đút cơm.
Khúc Duy Trinh nghiêng đầu suy nghĩ một chút, thấy cậu bé thật sự mất tự nhiên, liền đặt bát sang một bên nói: “Vậy đệ đợi nhé, ta đi gọi đệ đệ ta tới.”
Đông Phong đang bận, mà An An ầm ĩ đòi Thanh Lăng dẫn nó ra hoa viên chơi, chính vì không có ai chăm sóc Sở Dật, Khúc Duy Trinh mới tới.
Bây giờ cậu bé băn khoăn nam nữ hữu biệt, Khúc Duy Trinh cũng không muốn làm khó cậu bé, trực tiếp đi thư phòng xách đệ đệ đang cắm đầu khổ đọc qua, bảo cậu bé đút cơm cho Sở Dật, nàng thì ngồi một bên giám sát.
Ba người đều đi học ở thư viện, tuy là thư viện khác nhau, nhưng vẫn rất có chủ đề để nói. Ba người rất nhanh liền nói chuyện hợp rơ, Khúc Tĩnh Hấp và Sở Dật hận gặp nhau quá muộn, nhịn không được trực tiếp lấy sách giáo khoa ra thảo luận.
Khúc Duy Trinh thấy thế khẽ mỉm cười, đứng dậy lặng lẽ rời đi.