Mười năm kể từ ngày rời khỏi kinh thành Trường An náo nhiệt và những âm mưu quyền lực đỏ m.á.u, bóng dáng của vị y sĩ thanh tao Lục T.ử Hàn đã trở thành một huyền thoại đẹp đẽ lan truyền khắp các nẻo đường viễn xứ. Người ta nói rằng, có một vị y sĩ mang theo một con lừa nhỏ chất đầy d.ư.ợ.c liệu, đôi tay tuy không còn cầm được kiếm sắc để sát phạt nhưng lại mang hơi ấm của thần tiên để cứu rỗi nhân gian.
Một buổi chiều hoàng hôn nhuộm đỏ những dãy núi trùng điệp vùng Vân Nam, Lục T.ử Hàn dắt con lừa nhỏ thong dong bước trên con đường mòn dẫn vào một ngôi làng hẻo lánh của người dân tộc thiểu số. Gương mặt hắn giờ đây đã nhuốm màu sương gió, đôi mắt từng chứa đựng sự u uất vì tình yêu không trọn vẹn nay trở nên tĩnh lặng và bao dung như mặt hồ mùa thu. Hắn không còn mặc gấm vóc lụa là, mà chỉ vận một bộ áo vải thô màu xám, đơn sơ nhưng sạch sẽ.
Trên lưng con lừa là hai chiếc sọt tre nặng trĩu những loại linh chi, cỏ tuyết và d.ư.ợ.c liệu quý mà hắn vừa hái được trên đỉnh núi cao quanh năm mây phủ. Đối với Lục T.ử Hàn, mỗi gốc t.h.u.ố.c hái được không chỉ là một mạng người được cứu, mà còn là một lần hắn gột rửa đi những ký ức đau buồn về quá khứ Thẩm gia và những ngày tháng tranh đấu mệt mỏi ở kinh đô.
Khi đi ngang qua một quán trà nhỏ ven đường, bước chân Lục T.ử Hàn bỗng khựng lại. Hắn nhìn thấy một nữ t.ử vận trang phục dân dã đang loay hoay bên một gốc cây đại thụ. Nàng không chú ý đến khách qua đường, mà đang dồn hết sự tập trung vào một chú chim nhỏ bị gãy cánh đang rên rỉ yếu ớt trên lòng bàn tay. Cách nàng nhẹ nhàng dùng những mẩu lá t.h.u.ố.c nhai nát để đắp lên vết thương, cách nàng thì thầm dỗ dành sinh linh nhỏ bé ấy khiến Lục T.ử Hàn chợt thoáng thấy hình bóng của Thẩm Nhược Vi năm xưa.
Nhưng nàng không phải là Thẩm Nhược Vi. Nàng mang vẻ đẹp của núi rừng, phóng khoáng và thuần khiết, không vướng bận chút bụi trần hay gánh nặng của huyết mạch Thánh nữ.
"Vị cô nương này, lá t.h.u.ố.c đó tính hàn quá mạnh, tuy cầm được m.á.u nhưng sẽ làm chân chú chim này bị hoại t.ử khi trời về đêm." - Lục T.ử Hàn nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói trầm ấm xua tan sự yên lặng của rừng già.
Nữ t.ử ngước nhìn hắn, đôi mắt sáng rực như ánh sao. Nàng không hề sợ hãi người lạ, mà chỉ lo lắng nhìn chú chim: "Vậy sao? Ta chỉ biết đây là cỏ cầm m.á.u tốt nhất trong vùng.” - Bỗng nàng như nghĩ ra điều gì, ngầng phắt đầu nhìn Lục T.ử Hàn với vẻ mặt cầu cứu, đối mắt nàng sáng sực như trăng như sao: “Vị công t.ử này, huynh cũng là y sĩ sao? Xin hãy cứu lấy nó!"
Lục T.ử Hàn ngồi xuống bên cạnh nàng, mở chiếc túi nhỏ đeo bên hông, lấy ra một chút bột t.h.u.ố.c màu vàng nhạt, loại t.h.u.ố.c mà năm xưa Thẩm Nhược Vi từng dùng để cứu hắn trong hầm ngầm phủ Thượng thư. Hắn tỉ mỉ băng bó lại vết thương cho chú chim, đôi bàn tay từng bị tàn phá bởi chất độc nay tuy hơi run rẩy nhưng vẫn vô cùng khéo léo và chính xác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Tên ta là Mộc Lan, gia đình ta mấy đời đều làm nghề hái t.h.u.ố.c ở vùng núi này." - Thiếu nữ lạ mặt ấy vừa chăm chú theo dõi từng động tác tay của Lục T.ử Hàn vừa mỉm cười, nụ cười nàng tỏa nắng khiến trái tim vốn đã đóng băng của Lục T.ử Hàn bỗng chốc cảm thấy một luồng hơi ấm lạ kỳ - "Còn huynh? Huynh từ đâu đến và định đi đâu?"
Lục T.ử Hàn nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang nhạt dần: "Ta là Lục T.ử Hàn, một kẻ bộ hành tìm t.h.u.ố.c và cũng là kẻ đang đi tìm câu trả lời cho chính mình. Ta đi từ kinh thành xa xôi, qua sa mạc phía Tây, và giờ dừng chân ở đây."
Đêm đó, bên bếp lửa bập bùng trong ngôi nhà sàn đơn sơ của Mộc Lan, Lục T.ử Hàn đã lần đầu tiên kể về những chuyến phiêu lưu của mình, về vị Nhiếp chính vương uy dũng và vị Nhiếp Chính Vương phi trí tuệ phương Nam. Mộc Lan lắng nghe bằng tất cả sự sùng bái và tò mò, nhưng nàng không hỏi về quyền lực, nàng chỉ hỏi: "Họ có hạnh phúc không?"
Lục T.ử Hàn mỉm cười, một nụ cười thanh thản thực sự: "Có, họ rất hạnh phúc. Vì họ đã tìm thấy nơi thuộc về trái tim mình."
Mộc Lan nhìn hắn, đôi mắt ẩn chứa sự đồng cảm sâu sắc: "Vậy còn huynh? Huynh đã tìm thấy nó chưa?"
T.ử Hàn im lặng, hắn nhìn vào đôi bàn tay mình, rồi nhìn sang nữ t.ử hiền hậu trước mặt. Hắn chợt nhận ra rằng, sự cứu rỗi không nằm ở việc hắn cứu được bao nhiêu người, mà nằm ở việc hắn có dám để bản thân mình được hạnh phúc thêm một lần nữa hay không. Tình yêu hắn dành cho Nhược Vi muội muội đã hóa thành một mảnh ký ức đẹp đẽ được cất kỹ trong tim, nhưng cuộc đời phía trước vẫn còn dài, và sương gió biên thùy dường như đã tìm thấy một bến đỗ bình yên.
Kể từ ngày đó, làng nhỏ vùng Vân Nam không còn chỉ có một y nữ Mộc Lan, mà có thêm một vị thần y họ Lục. Họ cùng nhau đi rừng hái t.h.u.ố.c, cùng nhau dùng kiến thức y lý của Thẩm gia và kinh nghiệm dân gian để chữa bệnh cho dân nghèo. Lục T.ử Hàn không còn là vị công t.ử cô độc của chốn kinh thành hoa lệ ngày nào, hắn đã trở thành một phần của núi rừng, một phần của sự sống đang nảy nở mỗi ngày.
Trong những đêm trăng sáng, hắn vẫn thường nhìn về phía phương Nam xa xôi, thầm chúc phúc cho đôi phu thê nọ, rồi quay lại nắm lấy bàn tay ấm áp của Mộc Lan. Hắn hiểu rằng, mỗi người đều có một con đường riêng để đi tìm sự tự do, và con đường của hắn cuối cùng đã dẫn đến nơi có nụ cười của nàng y nữ vùng sơn cước này.