Chàng yên lặng rất lâu, lâu đến mức ta đã cho rằng chàng sẽ không trả lời. Cũng phải, là ta đang hỏi chuyện vô lý thôi, làm sao cãi được mệnh lệnh của Hoàng đế cơ chứ.
“Vậy thì lật đổ triều chính.”
“Cái gì?”
Ta kinh ngạc nhìn chàng, sợ bản thân đã nghe nhầm chữ nào đó.
“Ta không muốn nhìn chàng làm loạn thần tặc t.ử đâu.”
Hôm đó gió lớn nhưng từng chữ đều được khắc ghi rõ ràng vào đầu ta. Không quan tâm đến sau này, chỉ có một khoảnh khắc đó thôi. Chàng đã nói, ta tin rồi. Vậy thì ta tình nguyện làm bất cứ chuyện gì cùng chàng, cho dù là c.h.ế.t đi.
Ngày Vệ Tranh đưa Hạ Phù đi, ta đứng ngay góc tường thành. Tận mắt nhìn chàng cưỡi ngựa chạy đi, màu đỏ váy cưới của Hạ Phù hoà vào sắc hoàng hôn phía trước cứ như giữa hai người họ chẳng còn chỗ cho kẻ khác nữa.
Rõ ràng đã biết trước kết cục nhưng gió thổi qua vẫn thấy mặt lạnh buốt.
“Nương nương, nên hồi cung rồi.” Linh Lan khoác thêm áo cho ta, nhìn theo hướng Vệ Tranh rời đi không biết đang suy nghĩ điều gì.
“Người trong cung ít quá, có chút yên tĩnh. Ngươi đi nói với Lễ bộ, tới lúc tuyển tú rồi.”
Trong cung đông người cũng náo nhiệt hơn một chút. Thẩm Khiêm cũng từng có vài đứa con nhưng chúng đều đã c.h.ế.t yểu rồi. Hắn nổi trận lôi đình, ra lệnh điều tra. Người đầu tiên hắn hỏi đến là ta.
“Là nàng làm?”
“Không.”
Lúc Quý phi m.a.n.g t.h.a.i ta vẫn luôn bế môn không ra ngoài. Hắn cũng chẳng cho ta đi thăm, đồ gì cũng không cho ta gửi sang đó. Hắn đã đề phòng đến vậy rồi nhưng cuối cùng vẫn không giữ được đứa bé.
“Lâm Nguyệt Liễu!”
“Ta nói rồi, ta không làm!”
Hắn bị ta hét đến mức ngây ra, ngón tay hơi cuộn lại. Ta nhìn hắn, châm chọc: “Cho dù là ta thật thì ngươi phế được ta à? Ngươi dám phế ta không?”
Ta cười lạnh: “Có thời gian hỏi thì không bằng ngươi đi thắp thêm hương cho Bồ Tát đi. Nói không chừng là do tay ngươi dính nhiều m.á.u tanh quá nên ông trời mới trừng phạt con ngươi đấy.”
“Lâm Nguyệt Liễu!” Trán Thẩm Khiêm nổi cả gân xanh, phẫn nộ tột cùng khi bị chọc vào chỗ đau.
“Phụt.” Ta bật cười, khoanh tay trước n.g.ự.c, kiêu ngạo đáp: “Bệ hạ, người doạ thần thiếp rồi.”
Cuối cùng Thẩm Khiêm nhục nhã rời đi, còn tiện tay đập vỡ bình hoa trước cửa cung ta nữa. Từ trước đến nay ta vẫn không hề để tâm. Một đứa trẻ thì là do ngoài ý muốn, đến hai, ba đứa rồi mà còn nói là ngoài ý muốn thì ai tin chứ.
“Linh Lan.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Có nô tỳ.”
“Ngươi xuất cung một chuyến, tiểu thiếu gia nhà họ Diệp mắc bệnh nên dạo gần đây nhà họ Diệp mua không ít Xuyên Ngọc Tử. Ngươi truyền tin này ra ngoài đi, bổn cung sợ có vài người không biết.”
“Vâng.”
Xuyên Ngọc Tử, vốn được đun với nước nóng làm t.h.u.ố.c nhưng nếu cho phụ nữ có t.h.a.i dùng thì không cần nhiều, mỗi ngày một ít, trong vòng ba tháng thôi người lớn còn không chắc giữ được mạng, nói gì đến đứa bé. Nghiêm trọng hơn là thái y thông thường chẳng thể tra ra điều gì bất thường.
Nhưng có bức tường nào không lọt gió đâu. Ta lúc nào cũng chú ý nhất cử nhất động của mọi người trong cung này mà.
Lúc lời đồn nhà họ Diệp mưu hại hoàng tự truyền ra khắp kinh thành ta còn đang đùa với chú mèo Linh Lan ôm về. Nó thè cái lưỡi be bé ra l.i.ế.m lên vết thương trong lòng bàn tay ta.
Không ít quan lại mượn cớ này buộc tội nhà họ Diệp nhưng bọn họ vẫn cứng miệng nói rằng chỉ là t.h.u.ố.c để trị bệnh cho đứa bé. Nhà họ Diệp có gốc rễ cứng cáp trên triều, tuy không bằng nhà họ Lâm nhưng vẫn là trung thần của họ Thẩm, là ch.ó dữ đi c.ắ.n người giúp họ Thẩm.
Nếu như không phải bất đắc dĩ, Thẩm Khiêm sẽ không động vào họ đâu. Cuối cùng thì vụ việc chỉ đến đó thôi nhưng không sao, người xem kịch như ta chỉ cần kịch tàn rồi vỗ tay là được.
Ngày hôm đó, Thẩm Khiêm đến cung ta ngồi cả buổi trưa mà chẳng nói gì. Ta biết, hắn chỉ cần một nơi để nghỉ ngơi mà thôi. Hắn hận ta ghét ta, nhưng trong thiên hạ này, trừ cung của ta ra thì hắn chẳng còn nào yên tâm nghỉ ngơi cả.
Ta đi qua chỉnh lại vương miện cho hắn, vuốt ve mặt hắn: “Bệ hạ, chàng sẽ có những đứa trẻ khác thôi.”
Hắn ngẩng mắt lên nhìn ta, ánh mắt kinh sợ như vừa trốn thoát khỏi thích khách vậy.
“Bệ hạ, chúng ta sinh một đứa đi.”
“Ngươi… ngươi nói gì?” Ánh mắt Thẩm Khiêm khẽ động, hắn vô thức nuốt một ngụm nước bọt.
Ta nỗ lực dỗ dành hắn: “Khiêm ca ca, Liễu nhi muốn có một đứa bé.”
Tất cả những việc tuỳ tính của ta đều là cơ sở để hắn cho rằng trong lòng ta có quỷ. Hắn nói đúng, chỉ cần ta nhượng bộ thôi thì hắn sẽ rất thích ý.
“Ngươi…”
“Suỵt!” Ta hôn nhẹ lên khoé môi hắn, “Khiêm ca ca, lúc trước chàng nói ta muốn gì chàng cũng sẽ cho.”
Ánh mắt hắn thâm trầm, nhìn ta một lúc lâu mới đáp: “Được.”
Khi nằm dưới thân hắn, ta nghĩ Vệ Tranh có xem Hạ Phù thành ta như vậy không. Thẩm Khiêm khóc rồi, hắn vùi mặt vào hõm cổ ta rơi nước mắt, thủ thỉ: “Tiểu Nguyệt nhi, chúng ta quay lại giống lúc trước được không?”
Tiểu Nguyệt nhi, lâu lắm rồi ta mới nghe được cái tên này từ miệng hắn.
Năm đó, sau khi quay về từ Vệ phủ ta đã bị cấm túc. Ta vừa khóc vừa nháo, cha chỉ nói rằng muốn tốt cho ta. Cô mẫu có ghé thăm hai lần. Bà ấy tiều tuỵ hơn nhiều trong kí ức ta, nước mắt như ngọc trai ầng ậng trong đôi mắt tuyệt vọng. Lúc đó ta nghĩ đến một từ, có lẽ là c.h.ế.t tâm.