Cố Nhân Tâm

Chương 3



Giọng của Vệ Tranh còn lạnh hơn cả tuyết mùa đông, ta theo âm thanh ngẩng đầu lên nhìn chàng rồi nở một nụ cười mê người: “Sao Tướng quân lại rảnh rỗi ghé chơi vậy? Là do vẫn còn chưa quên tình cũ với thiếp sao?”



“Chỉ đến nhắc nhở người đừng có ý đồ gì khác với A Phù thôi. Nếu không, ta không dám đảm bảo Hoàng hậu người có đột nhiên biến thành t.h.i t.h.ể hay không đâu.”



A Phù, gọi thân mật thật đấy.



Ta nhìn chàng, trong mắt không có ý cười, dựa lại gần kiếm của chàng hơn: “Vốn dĩ ta chẳng có ý gì đâu, nhưng thấy chàng quan tâm nàng ta đến vậy thì ta không vui.”



Tay ta nắm c.h.ặ.t lưỡi kiếm của chàng, m.á.u chảy dọc xuống theo cổ tay: “Chàng thật sự không muốn nàng ta c.h.ế.t à?”



Vệ Tranh rút thẳng thanh kiếm từ trong tay ta ra, lưỡi kiếm cắt gần hết nửa lòng bàn tay nhìn thấy cả xương. Tiếc quá, sau này không cầm cọ vẽ được nữa rồi.



Chàng nhìn mớ hỗn độn dưới đất rồi cười trào phúng ta: “Xem ra tâm trạng của Hoàng hậu nương nương không tốt thật.”



Ta vô thức lùi về sau vài bước, rồi lại ngẩng đầu lên cười: “Tiểu công t.ử của nhà họ Cố hình như vẫn chưa có vị hôn thê, có vẻ xứng đôi với Hạ Phù tiểu thư lắm đấy.”



Vẻ mặt chàng ngay lập tức thâm trầm lạ thường. Ta thấy vậy liền cười điên cuồng, thứ ta không có được thì ai cũng đừng mơ có được.



“Ngươi cho rằng ta không dám g.i.ế.c ngươi sao?!” Vệ Tranh đỏ mắt đưa tay ra nắm lấy cổ ta.



Nhưng chàng càng lại gần ta như vậy ta càng thích. Cho dù là hận thì ta cũng muốn trong mắt chàng có ta. Ta đưa tay còn lại lên muốn xoa mặt chàng lại bị chàng ghét bỏ tránh né, bàn tay siết cổ ta ngày càng c.h.ặ.t.



“Là chàng nuốt lời! Chàng đã nói đời này trừ ta ra sẽ không có ai khác!”



Chàng như bị câu nói đó kích thích, thả lỏng tay rồi đẩy ta sang một bên, những mảnh sứ vỡ cứa vào tay đau đến mức ta đổ mồ hôi lạnh.



“Lúc đó mắt ta mù rồi. Đây là lần cuối cùng ta cảnh cáo ngươi, đừng làm ta mất kiên nhẫn.”



“Ta cứ không đấy!”



Bóng lưng của chàng khuất vào màn đêm, chỉ để lại ta một mình như đang diễn vở kịch một người vậy. Không lâu sau Linh Lan tiến vào, không hỏi gì cả, chỉ đỡ ta dậy rồi giúp ta xử lí vết thương: “Tay người…”



“Chỉ bị phế thôi, chẳng có gì cả.”



Nàng ngước mắt lên nhìn thẳng vào mắt ta.



“Trong kinh thành này ta múa đẹp nhất, đã từng có không biết bao nhiêu người vì muốn xem mà phải suy nghĩ trăm phương nghìn kế vẫn chưa được như ý.”



“Nương nương…”



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Nhưng chàng lại không muốn nhìn thấy ta.”



Từ đầu đến cuối Linh Lan đều cúi thấp đầu, ánh sáng ngọc bích của cây trâm biến thành màu mực dưới ánh nến.



“Tối nay ngươi thấy được gì rồi?”



Linh Lan vừa đắp t.h.u.ố.c lên tay ta vừa đáp: “Nương nương đập vỡ bình sứ, không cẩn thận bị cắt trúng tay ạ.”



Ta dùng tay còn lại vuốt cằm nàng: “Ngươi lúc nào cũng thông minh như vậy.”

Ta định hôn cho Hạ Phù với Tam công t.ử nhà họ Cố, hắn ta không biết võ thuật, là một tên phế vật suốt ngày chỉ biết trêu hoa ghẹo nguyệt. Hạ Thống lĩnh chỉ có một người con gái nên từ nhỏ đến lớn luôn yêu chiều nàng ta, đến cả việc nàng ta muốn đến quân doanh cũng chiều theo.



Bây giờ ta làm như vậy, ông ta liền oán giận ngập trời, trong tay ông ta cũng nắm hơn nửa binh lực nên Thẩm Khiêm còn phải đi dỗ ngọt. Thẩm Khiêm chạy đến chất vấn tại sao ta lại làm như thế nhưng khi nhìn thấy tay ta có vết thương thì sự tức giận lúc đầu của hắn lại biến thành trào phúng.



Hắn nắm c.h.ặ.t bàn tay bị thương của ta, vết thương lại bị nứt ra, m.á.u từ từ nhiễm đỏ cả vải băng khiến ta không khỏi kinh ngạc. Hắn dùng sức rất mạnh để ta thấy đau hơn.



“Nàng phải biết rõ thân phận của mình, cho dù c.h.ế.t rồi thì nàng vẫn là người của nhà họ Thẩm.”



“Thần thiếp luôn nhớ rất rõ ràng.”



Hắn dùng tay dính m.á.u vuốt ve mặt ta để lại những vết m.á.u: “Sao nàng lại không ngoan chút nào vậy? Như vậy thì chúng ta mới quay về được như lúc trước.”



“Quay lại lúc trước? Vậy ngươi có thể làm cho người nhà họ Vệ sống lại không?”



Không thể. Mối quan hệ giữa ba người bọn ta đã sớm đứt đoạn rồi, chẳng thể quay lại nữa rồi.



“Sao nàng cứ nhất thiết phải như vậy chứ?” Thẩm Khiêm hỏi, không biết vì sao ta lại thấy mắt hắn ươn ướt. Nhưng tay ta rất đau, nên chỉ có thể làm cho hắn đau hơn thôi.



Ngày Hạ Phù gả ra ngoài Vệ Tranh đã đến chặn kiệu hoa, mang nàng ta chạy trốn đến biên quan. Sau đó thì vừa đúng vào Trung thu, Vệ Tranh tạo phản.



Nhớ đến Trung thu năm nào đó, vốn là ngày gia đình đoàn viên nhưng lúc đó ta lại cãi nhau với người trong nhà, đến ở Vệ phủ ở mãi. Ai cũng biết ta đến đó nhưng ai cũng không được nhắc đến vì nhà họ Lâm không được phép có người như vậy, ai cũng phải bảo vệ thanh danh của ta.



Sắc màu lộng lẫy của l.ồ.ng đèn phản chiếu vào mắt ta, nước mắt từ hốc mắt rơi xuống l.ồ.ng đèn, ngọn nến lập loè lúc sáng lúc tối. Một đôi tay mảnh khảnh nhẹ nhàng lau nước mắt cho ta, Vệ Tranh hỏi ta có muốn về nhà không.



Ta ngẩng đầu lên nhìn chàng, sau đó bổ nhào vào lòng chàng, bôi hết nước mắt nước mũi lên áo mà chàng vẫn chỉ nhẹ nhàng xoa xoa đầu ta, im lặng chờ ta giải toả cảm xúc.



Ta hỏi chàng: “Nếu một ngày cha gả ta cho người khác thì phải làm sao đây?”



“Vậy ta sẽ cướp dâu rồi đưa nàng đến một nơi thật xa.”



“Lỡ Hoàng đế bắt ta quay về thì sao?”