“Tần Dao, bây giờ có thể làm quen được rồi, tổng biên tập của Nguyệt san Đời sống phương Nam, ông ơi còn ông thì sao?
Khi người khác đã tự giới thiệu bản thân thì không được giấu giếm đâu nhé."
Tần Dao trêu chọc nói, cô cũng không quá để tâm đến ông cụ trước mắt này, cũng không có hứng thú ôm chân lớn, vì vậy cô nói chuyện vô cùng tùy tiện với đối phương.
Ông cụ:
“..."
“Chẳng lẽ ông chính là lão tăng quét r-ác trong Tàng Kinh Các?"
Viên Dung Cẩn đen mặt, lấy đâu ra cái đứa trẻ không nghiêm chỉnh như thế này, còn lão tăng quét r-ác nữa chứ, lén lút đọc bao nhiêu tiểu thuyết võ hiệp rồi không biết.
“Lão già tôi đây chỉ là một ông giáo làng bình thường thôi."
Viên Dung Cẩn nhàn nhạt nói, ông già rồi, cũng chẳng còn hứng thú gì với việc chơi nổi, ở trong trường danh tiếng không hiển hách, thầm lặng không ai biết đến—— đây là điều ông tự nhận.
Không có tiếng tăm gì ngược lại lại tốt, cả đời cứ bình bình lặng lặng trôi qua.
“Cái gì?
Ông là sinh viên đại học những năm hai mươi ba mươi sao?"
Tần Dao dùng một ánh mắt vô cùng ngưỡng mộ nhìn ông cụ học giả trước mắt này, điều này khiến cô không thể không ngưỡng mộ, vì một người thuộc thế hệ 10x như cô thật sự không có cơ hội gặp được mấy sinh viên đại học những năm hai mươi ba mươi.
Năm 2024 cách năm 1900 đã hơn một trăm năm rồi, một tiền bối như Viên Dung Cẩn thì đúng là một cuốn sách lịch sử sống.
Từng học tư thục thời phong kiến, từng học đại học thời Dân quốc, lại đang làm giảng viên đại học lúc này, cho dù danh tiếng không hiển hách thì người ta cũng được tiếp nhận một nền giáo d.ụ.c văn học chính thống, từ nhỏ đã học chữ Hán phồn thể, chưa từng trải qua sự đứt gãy văn hóa, tố chất văn học cực cao, công phu cổ văn lại càng mạnh mẽ.
Vốn dĩ Tần Dao còn chưa coi ông cụ này là gì, giờ thì thật lòng ngưỡng mộ trong giây lát, trước đây lấy đâu ra cơ hội gặp được bảo vật sống như vậy.
Cô muốn nghe một ông cụ như vậy kể về lịch sử, kể về những chuyện bát quái những năm hai mươi ba mươi, chẳng hạn như đã từng gặp những nhân vật nổi tiếng có thật trong lịch sử chưa.
Viên Dung Cẩn:
“Cái con bé này, trong đầu cháu chứa cái gì vậy?"
Viên Dung Cẩn nảy sinh thắc mắc, thầm nghĩ mình đã khiêm tốn rồi, còn chưa báo danh hiệu, chỉ nói mình là kẻ vô danh tiểu tốt, vậy mà Tần Dao trước mắt lại hoàn toàn không phản bác, thậm chí còn dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn ông, khiến ông có cảm giác như một cú đ-ấm đ-ánh vào bông gòn vậy.
Muốn khoe khoang một chút mà người ta không thèm hưởng ứng, còn chưa kịp khoe khoang thì người ta đã coi ông là người giỏi rồi.
Nhưng ông là giỏi thật chứ không phải giỏi giả, cái sự giỏi thực sự còn chưa thể hiện ra hết đâu.
Tần Dao chủ động nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Thầy ơi, thầy có thể kể cho con nghe những chuyện trước đây được không?
Hay là con viết cho thầy một cuốn tự truyện nhé?"
Viết tự truyện đối với Tần Dao mà nói đã là chuyện quen tay hay việc, lấy danh nghĩa viết tự truyện cho ông cụ, Tần Dao muốn tìm hiểu thêm về câu chuyện của những sinh viên đại học những năm hai mươi ba mươi.
Viên Dung Cẩn suýt nữa thì không thở nổi, viết tự truyện, ai cần cô viết tự truyện chứ, ông khi nào nói là muốn viết tự truyện đâu?
Ông chưa bao giờ nghĩ đến chuyện viết tự truyện cả.
Cái con bé này sao lại chẳng bao giờ làm theo lẽ thường thế nhỉ?
Vốn dĩ ông nghe nói cô gái trẻ này tuổi còn nhỏ mà vừa làm nguyệt san, vừa mở buổi tọa đàm, còn tưởng cô chẳng qua chỉ là một kẻ khua môi múa mép, không có bản lĩnh thực sự gì, chỉ duy nhất là khẩu hiệu hô vang mới thu hút được sự chú ý của mọi người, khiến người ta phải để mắt tới.
Bây giờ xem ra, bộ não của cô không giống như người bình thường.
Đôi lông mày trắng như tuyết của Viên Dung Cẩn run run, vừa thấy ấm ức lại vừa thấy mới lạ:
“Tôi thấy cháu cũng có chút bản lĩnh, tôi và các giáo viên khác gần đây định mở một lớp học bồi dưỡng văn học, cháu có thể đến làm trợ lý cho tôi vài ngày được không, cũng chẳng làm mất bao nhiêu thời gian của cháu đâu."
“Được ạ."
Tần Dao không chút do dự đồng ý, cô chỉ muốn giao lưu nhiều hơn với những học giả lâu đời như thế này, xem có thể học hỏi được những kiến giải độc đáo từ họ, hoặc tìm hiểu về nền giáo d.ụ.c thực sự thời trước hay không.
Những thứ chưa biết luôn khiến người ta say mê.
Chương 134
“Đồng ý làm trợ lý lớp bồi dưỡng văn học cho Viên Dung Cẩn, Tần Dao trên đường về nhà lại thẫn thờ nghĩ, khó khăn lắm mới thanh thản được một lúc, lại tự chuốc thêm việc vào người.”
Nhưng chuyện này không phải không có ích lợi gì, ngược lại còn có thể mở rộng giới văn chương, biết đâu còn có thể gặp được những nhà văn lớn, nhà thơ lớn trong tương lai ở lớp bồi dưỡng này—— điều này không phải là không thể.
Rất nhiều nhà văn nhà thơ nổi tiếng vào những năm tám mươi chín mươi, lúc này đang đi học đại học, trong lúc người ta còn chưa nổi tiếng mà xây dựng mối quan hệ tốt thì việc nhờ người ta viết bản thảo cũng thuận tiện hơn nhiều, có lợi cho sự phát triển sau này, mở rộng nguồn lực nhân mạch.
Tần Dao biết những người cầm b.út lúc này không giống với những tác giả sau này, có lẽ đã trải qua sự biến động của những năm sáu mươi bảy mươi nên có rất nhiều nhà văn nhà thơ có lý tưởng không cần cơm ăn, những tác phẩm viết ra là vì chính mình, cũng không mong được xuất bản mà là hy vọng gửi cho bạn bè xem, giao lưu với bạn bè, vì vậy giữa các nhà văn qua lại thư từ rất mật thiết, mục đích viết sách rất đơn giản, không dựa vào cái này để kiếm tiền.
Nghĩ đến điểm này, Tần Dao không khỏi thấy hổ thẹn cho chính mình, ở cái xã hội hiệu quả hóa cao độ sau này, tất cả đều là vì để leo lên trên, chú trọng hiệu quả không lãng phí, tinh thần lại bị kìm nén đến cực điểm...
Cho dù người ta vì cân nhắc lợi hại mà cũng sẽ đưa ra những lựa chọn lợi ích hóa và hiệu quả hóa.
Giống như cô vậy, tham gia loại lớp bồi dưỡng văn học này chính là vì lợi ích, vì để mở rộng nhân mạch, còn chuyện kết giao bạn bè tâm đầu ý hợp gì đó thì dẹp đi cho xong.
Văn nhân coi thường nhau không phải là không có đạo lý nhất định, là con người thì khó tránh khỏi sẽ đố kỵ, sẽ so bì lẫn nhau, mà viết văn lại không giống như toán học, toán học có đáp án cố định, văn chương là một nghìn người thì có một nghìn Hamlet, không có tiêu chuẩn định lượng nào để đ-ánh giá, cũng không phân định được cao thấp.
Cho dù trong mắt người đời, phân định tác phẩm của ai tốt hơn, nhưng trong giới văn học thì không hẳn vậy, sở thích vốn có của tác giả lại càng khác biệt lớn, giữa nhau không phục nhau nhiều không đếm xuể.
Ngoài ra, những tác phẩm có thành tựu văn học cao thì lượng độc giả thường rất ít, những thứ được dân chúng săn đón thường là những loại sách thông tục, giống như cho dù danh tiếng của Lỗ Tấn có lẫy lừng đến mấy nhưng vào thời Dân quốc, thứ được dân chúng săn đón nhất, doanh số cao nhất vẫn là những cuốn sách thuộc phái Uyên Ương Hồ Điệp.