Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Văn Thập Niên

Chương 297



 

Tần Dao cười nói:

 

“Bà cụ à, cứ để cháu gái bà học tốt kiến thức trong sách vở đã, đừng làm khó cô ấy quá."

 

“Thời gian là con d.a.o mổ lợn, chúng ta già rồi, bọn trẻ còn trẻ trung, chính là lúc đang tận hưởng tuổi thơ vui vẻ."

 

“Hừ, cô chính là sợ phiền phức, không muốn nhận đồ đệ."

 

Bà cụ Cát cũng không ép buộc nữa, có lẽ là vừa rồi Tần Dao khen bà có thiên phú viết lách đã khiến bà vui lòng, hoặc là bà cũng tự biết rõ cháu gái mình thật sự không hứng thú với việc viết văn.

 

Ngay cả trong nhật ký của cháu gái bà, bà nội đã không biết bị “ngã" bao nhiêu lần rồi...

 

Lại còn ngày nào cũng cùng bạn chơi cầu lông, nếu không phải cháu trai cả nói ra thì bà còn chẳng biết đâu.

 

Cái nhật ký này đúng là đáng ăn đòn mà.

 

Ăn cơm cùng mẹ con Bạch Thu Linh và Khương Hạo, Khương Tuyết, năm người, Tần Dao vốn còn định nghe ngóng về người bạn cùng phòng cực phẩm của Bạch Thu Linh để ăn dưa, sau đó lại nghĩ đến hàng xóm của mình, những chuyện r-ác r-ưởi này cũng chẳng buồn tán gẫu, ăn dưa có ngon đến mấy cũng không bằng sự nghiệp sướng hơn.

 

Sự đắc ý trong sự nghiệp, đặc biệt là sự thành công của buổi tọa đàm vừa rồi, khiến Tần Dao như đang trôi lơ lửng trên chín tầng mây, cảm giác thành tựu bùng nổ, đâu còn bận tâm đến những thứ khác.

 

Bây giờ cô đối với Bạch Thu Linh cũng không còn quá để tâm nữa, trước đây còn định dựa hơi Bạch Thu Linh khởi nghiệp để hưởng sái, giờ nhìn lại, thay vì đứng ngoài nhìn người khác trở thành đại gia thì thà tự mình làm chủ cuộc đời, tự mình trở thành đại gia còn hơn.

 

Thời cơ tốt như vậy, trước tiên cứ kiếm lấy mục tiêu nhỏ là một trăm triệu cái đã.

 

Tần Dao không tin mình sẽ kém hơn Bạch Thu Linh, cô còn có bàn tay vàng trong người, cái hệ thống độ thiện cảm này, lúc trước khi còn nhạy cảm thì không thể dùng bừa bãi, sợ bị người ta nghi ngờ chuyện thần thánh ma quỷ, xã hội lại càng không có mấy cơ hội kiếm tiền, đợi đến sau này kinh tế thị trường, chỉ riêng cái kỹ năng “nhìn xuyên thấu" này thôi cũng đủ để cô ngồi vững trên đài câu cá, kiếm được số tiền không đếm xuể.

 

Sau khi ăn cơm xong với mẹ con Bạch Thu Linh, Tần Dao chào tạm biệt rồi đi về, không hiểu sao Bạch Thu Linh lại cảm thấy hơi hụt hẫng.

 

Kiếp này cuối cùng cũng trở thành sinh viên đại học, cho dù miệng không nói ra nhưng trong lòng vẫn có một sự cao ngạo của sinh viên đại học.

 

Nhưng Tần Dao dường như không mấy để tâm đến cái thân phận sinh viên đại học này—— Bạch Thu Linh lại không biết, Tần Dao xuyên về từ thời đại phổ cập đại học, căn bản không có bất kỳ tín ngưỡng nào về bằng cấp.

 

Bạn bè xung quanh cô phần lớn là thạc sĩ, tiến sĩ, cũng chính vì vậy mới không có sự sùng bái bằng cấp quá mức, đúng là rừng lớn rồi chim gì cũng có, Tần Dao đã gặp quá nhiều những thạc sĩ tiến sĩ kỳ quặc, hiểu rõ rằng trên đời này có rất nhiều người cho dù có đọc bao nhiêu sách đi chăng nữa thì vẫn là kẻ ngốc, không thể giao tiếp được về phương diện cuộc sống và cách đối nhân xử thế, đã hết ảo tưởng rồi, huống chi là một đống thạc sĩ tiến sĩ hữu danh vô thực.

 

Khuôn viên trường đại học rộng lớn, nhiều người đạp xe đi lại, Tần Dao đương nhiên không có xe đạp, cô gọi người đến đón ở ngoài cổng trường, tự mình thong thả đi ra khỏi trường.

 

Lúc này hai bên đường trường học cây cối cao v.út, những tán lá xanh um tùm lao lên tận trời xanh, vào mùa hè đây là chiếc ô che nắng tốt nhất, chỉ có vào những ngày mưa giông sấm sét thì đi dưới tán cây này mới thấy hãi hùng trong lòng.

 

Lá rụng chất thành từng đống ở ven đường, ông cụ quét r-ác vứt cái chổi tre và sọt r-ác sang một bên, đống lá rụng lại bị những cơn gió tinh nghịch cuốn lên, phát ra những tiếng xào xạc như trêu đùa.

 

Một ông cụ ngã ngay trước mặt Tần Dao, ông cụ này ăn mặc vô cùng giản dị, là trang phục của những cụ già bình thường nhất, mái tóc đã bạc trắng nhưng khung xương trông vẫn vô cùng cứng cáp, chiều cao đủ một mét tám, trên khuôn mặt đã xuất hiện đồi mồi dường như vẫn toát ra vẻ đẹp trai phong độ lúc trẻ.

 

Tần Dao giật mình kinh ngạc:

 

“Đây là một ông cụ quét r-ác sao?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhìn không giống lắm, lẽ nào là một giáo sư già trong trường?

 

Dù là ông cụ quét r-ác hay là giáo sư già trong trường thì Tần Dao cũng tiến lên đỡ một tay, ông cụ này trông không giống như một người quét r-ác, trong đôi mắt toát ra một sự thông thái của người có học, lẽ nào là một người chưa được phục hồi danh dự?

 

Nhưng từ sau khi khôi phục kỳ thi đại học, rất nhiều giáo sư già có xuất thân không tốt đều đã được trọng dụng trở lại, chắc không đến mức rơi vào cảnh khốn cùng đi quét r-ác đâu.

 

“Ông ơi, ông không sao chứ?"

 

Tần Dao đỡ ông cụ này dậy.

 

“Cảm ơn cháu nhé, đồng chí."

 

Đôi mắt ông cụ đó vẩn đục, khóe mắt đầy nếp nhăn, cộng thêm mái tóc hoa râm, hiện rõ tuổi tác, ông ngáp một cái, “Cái thân già này của tôi không sao, chỉ là không động đậy được nữa, nhưng cái sân này vẫn phải quét, cháu có thể giúp tôi quét hết đống lá rụng này được không?"

 

Tần Dao nhìn ông với vẻ mặt kỳ quái, cô nghi ngờ ông cụ trước mặt đang ăn vạ, vả lại ông cũng không giống một người quét r-ác.

 

Ông cụ đối diện với vẻ mặt của Tần Dao, ông cũng ngơ ngác không hiểu gì, người này chẳng giống như đang chê bai, cũng chẳng giống như ngu ngốc, ngược lại còn để lộ ra một ánh mắt kỳ kỳ quái quái, giống như người ngồi dưới khán đài xem kịch vậy.

 

“Sao thế, cháu chê tôi là kẻ quét r-ác à?"

 

Tần Dao lắc đầu:

 

“Không, cháu chỉ đang nghĩ đến mấy câu chuyện ngụ ngôn, dường như trước mắt xuất hiện một vị thần sông, hỏi cháu rằng, người đồng chí thành thật ơi, cái rìu cháu đ-ánh rơi là rìu vàng, rìu bạc hay là cái rìu sắt bình thường?"

 

Ông cụ bị lời này của cô làm cho nghẹn lời, cả đời này ông sống bấy nhiêu năm, đây là lần đầu tiên gặp phải người nói chuyện như thế này.

 

“Nữ đồng chí à, ý cháu là sao?"

 

Tần Dao:

 

“Ý của cháu là ông không phải người quét r-ác, nếu ngày nào cũng quét r-ác thì tay ông sẽ không giống như hiện tại, hơn nữa trên người ông có mùi mực thơm, không phải người suốt ngày đắm mình trong sách vở thì không có cái mùi này đâu."

 

“Tất nhiên, ông cũng có thể nói ông là người nhặt đồng nát, chuyên nhặt những cuốn sách mà sinh viên, giáo viên không cần nữa."

 

Ông cụ sững sờ trong chốc lát, bị sự không theo lẽ thường của Tần Dao làm cho hồ đồ.

 

Tần Dao ra đòn trước:

 

“Ông ơi, ông là giáo viên trong trường phải không, hay là giáo sư già trước đây?"

 

“Có phải ông vừa nghe buổi tọa đàm của cháu không?"

 

Ông cụ:

 

“Không nghe, cháu tưởng cháu là ai chứ?"