Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Văn Thập Niên

Chương 201



 

“Cố Trình gật đầu, đang định trực tiếp đi ra ngoài thì sực nhớ đến chiếc áo len chui đầu trên người, anh kéo cổ áo một cái, quay về phòng thay bộ quân phục cũ rồi mới đi ra cửa.”

 

“Không cần đãi đằng đặc biệt đâu, ăn uống giản dị là được rồi."

 

Chị hai Cố nói xong lại thấy có gì đó không đúng, “Để cậu ấy đi mua, cậu ấy có biết mua bao nhiêu không?

 

Để anh rể đi cùng cậu ấy đi."

 

Cố Trình thản nhiên nói:

 

“Không cần đâu, để em nấu cơm, em biết nên mua cái gì, không cần bà già chị phải lo lắng."

 

Cố Thanh trợn tròn mắt:

 

“Thằng ranh con, cậu bảo ai là bà già hả?"

 

“Bà già em nói chính là chị đấy."

 

Cố Trình sải bước ra khỏi cửa, anh rể hai đuổi theo phía sau để đi cùng em vợ đi mua thịt.

 

Thành Thành được đặt ngồi trên giường trúc, chơi cùng hai em Thụy Thụy và Minh Minh, đứa trẻ này vừa nhút nhát vừa ngoan ngoãn nghe lời, khiến Tần Dao cực kỳ yêu quý, tại sao Minh Minh nhà cô lại không có tính cách này nhỉ?

 

Minh Minh là kiểu người mới gặp đã quen, bò đến bên cạnh anh họ lớn, ú ớ khua tay múa chân nói chuyện với anh.

 

Tội nghiệp bé Thành Thành không hiểu em đang nói gì, vẫn phải nhẫn nhịn sự xấu hổ mà nói chuyện với em, “Em trai, Minh Minh, hi hi……"

 

Sự hưởng ứng của cậu bé khiến Minh Minh nhỏ rất vui mừng, “kẻ nói nhiều" nhỏ này cứ nhắm lấy anh họ lớn mà nói không ngừng, cảnh tượng cứ như đang trêu chọc gái nhà lành vậy.

 

Cố Thanh không nỡ nhìn thẳng:

 

“Thành Thành, con chơi với các em đi nhé."

 

Nói xong, chị cùng Tần Dao chuyển sang chủ đề khác, không muốn nhìn con trai thêm một giây nào nữa.

 

Lần này chị hai Cố đến mang theo không ít đồ tốt, có nhân sâm, nhung hươu và một loại r-ượu dưỡng sinh, loại r-ượu này mang đến để bồi bổ c-ơ th-ể cho em trai, nhưng theo tình hình hiện tại thì có vẻ không cần thiết lắm.

 

Em trai chị sau khi kết hôn càng sống càng trẻ ra……

 

Chị hai Cố từng là phi công, giờ đang dẫn dắt đội nhảy dù, đã trải qua rất nhiều chuyện kích thích, Tần Dao nghe mà thấy rất thú vị.

 

“Chuyện khó quên nhất á?

 

Em nói chuyện khó quên nhất á…… chính là một thành viên trong đội của chị nhảy dù…… cậu ta……"

 

Tần Dao tò mò hỏi:

 

“Cậu ta làm sao ạ?"

 

“Em có biết loại hố xí lộ thiên ở nông thôn không?"

 

Tần Dao:

 

“????"

 

“Đúng, cậu ta rơi thẳng vào trong đó luôn, bao nhiêu người chúng chị phải vớt mãi mới vớt được cậu ta ra."

 

Mỗi lần nhớ lại chuyện này, chị hai Cố lại thấy cạn lời, chuyện này có lẽ chị sẽ nhớ cả đời mất.

 

Tần Dao:

 

“……"

 

“Em biết viết sách à?

 

Còn là một đại tác giả nữa?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Có thể cho chị xem những thứ em viết không?"

 

Tần Dao mang bản thảo của mình ra cho Cố Thanh xem, Cố Thanh xem mà thấy rất say sưa.

 

Chị nói đùa một nửa:

 

“Hay là em cũng viết cho chị một cuốn tự truyện đi?"

 

Tần Dao thản nhiên nói:

 

“Được thôi, chị hai muốn viết như thế nào ạ?"

 

Để Tần Dao tự dưng bịa ra một câu chuyện thì hơi khó, phải tra cứu rất nhiều tài liệu, nhưng nếu chỉ là viết một bộ truyện sảng văn lấy nhân vật chính dựa trên trải nghiệm của chị hai thì không khó chút nào.

 

Giống như nhảy dù, hàng không vũ trụ, vào thời điểm này đang là chủ đề nóng hổi, quốc tế đang diễn ra cuộc chạy đua không gian sôi nổi, trong nước cũng có rất nhiều người quan tâm đến cuộc chạy đua không gian, sau khi khôi phục thi đại học, rất nhiều người tích cực đăng ký vào chuyên ngành hàng không vũ trụ, niềm khao khát của trẻ em lúc này đối với hàng không và khám phá không gian còn lớn hơn cả trẻ em thời sau này nhiều.

 

“Em... em... em thật sự có thể viết sao?"

 

Chị hai Cố vô cùng chấn kinh, từ nhỏ đến lớn chị cũng đã gặp qua không ít người có học thức, danh nhân trong sách giáo khoa cũng không ít, nhưng chị chưa bao giờ thấy kiểu người nào nói có thể viết là thực sự viết được như thế này.

 

Chương 102 - Lần cập nhật thứ nhất:

 

“Ngoài những bài viết tuyên truyền theo yêu cầu ở trên, Tần Dao đã một thời gian rồi không viết tiểu thuyết.

 

Những đề tài có thể viết vào thập niên 70 không nhiều, rất nhiều chủ đề không được chạm tới, để tránh rắc rối, Tần Dao xưa nay luôn tuân thủ nguyên tắc “không biết rõ thì không chạm vào", phải tìm hiểu thật sâu sắc cô mới viết.

 

Còn về những thứ khác muốn viết, tốt nhất là để dành đến thập niên 80 hãy viết.”

 

Nếu không được nghe những trải nghiệm thực tế của chị hai Cố, cô sẽ không bao giờ nghĩ đến việc viết nội dung liên quan đến bay lượn và nhảy dù, nhưng những điều này đã khơi dậy hứng thú của cô.

 

Đối với một người sáng tác mà nói, điều kiêng kỵ nhất là viết theo lối mòn cũ rích, cô khao khát một luồng không khí mới mẻ, cho dù viết ra để g-iết thời gian cũng là một niềm vui.

 

“Chị hai, đợi hai ngày nữa em sẽ viết một bản thảo đầu tiên cho chị xem nhé, lát nữa chúng mình ăn cơm xong rồi nói chuyện tiếp ạ."

 

Tần Dao chủ động thăm dò thông tin từ Cố Thanh, có những trải nghiệm thực tế của một nhân vật có thật như chị hai Cố làm bảo chứng, sẽ có lợi trong việc thông qua “kiểm duyệt".

 

“Được."

 

Cố Thanh gật đầu, chị vừa ngạc nhiên vừa có chút hoảng sợ, nghĩ đến mấy người đàn ông họ Cố trong nhà, bao gồm cả ông nội chị vẫn còn sống, ông nội chị cùng mấy ông chú bác khác trong nhà, ngày nào cũng lải nhải về những trải nghiệm huy hoàng ngày cũ……

 

Tuy nhiên, người đầu tiên trong nhà có một “cuốn tự truyện chính thức" lại là người mới bước sang tuổi ba mươi chưa đến bốn mươi như chị sao?

 

Không biết em dâu viết ra sẽ có hiệu quả như thế nào.

 

Trong lòng Cố Thanh thấy hổ thẹn, từ “khiêm tốn" lan tỏa trong lòng, cảm thấy quá khứ của mình hoàn toàn không đáng để nhắc tới, thôi thì cứ khiêm tốn một chút vậy, “Em dâu à, không cần viết tự truyện cho chị đâu, cứ lấy cho chị một cái hóa danh, viết thành một câu chuyện là được rồi."

 

Mặc dù chị rất thích làm tổ tông cho người ta, nhưng dù sao cũng chỉ là một “người phụ nữ trẻ tuổi" mới bước qua ngưỡng cửa ba mươi được vài năm, ở cái tuổi này của chị vẫn chưa đến lúc viết tự truyện, đợi đến cái tuổi có thể có tự truyện thì ít ra cũng phải ngoài năm mươi chứ?

 

“Vâng ạ."

 

Tần Dao mỉm cười nhẹ nhàng, đối với cô điều này chẳng có gì khác biệt cả, viết thành câu chuyện thì còn có nhiều không gian để tưởng tượng hơn.

 

Trong lúc Tần Dao và chị hai Cố trò chuyện, cánh đàn ông đã xách thịt về rồi, Cố Trình dẫn anh rể vào bếp nấu nướng làm cơm, mùi vị cũng không tệ.

 

Tần Dao chưa bao giờ chê anh nấu dở, đều lấy việc “khích lệ" làm chính, người đàn ông sẵn sàng vào bếp là người đàn ông tốt, cô chỉ ăn chứ không kêu ca.

 

Cũng chính vì như thế, kỹ năng nấu nướng của Cố Trình trong vòng hai năm ngắn ngủi đã tiến bộ vượt bậc, đằng sau đó có một người vợ hiền luôn âm thầm ủng hộ anh.

 

Chị hai Cố ăn món ăn do em trai mình nấu thì vô cùng ngạc nhiên, lại thấy Cố Trình thuần thục bế hai đứa con trai lên, vẻ mặt càng kinh ngạc hơn nữa.

 

Thế này thì khác xa so với anh cả Cố Hưng rồi!

 

“Chị cũng không ngờ được em trai chị sau khi kết hôn lại có thể trở thành một người đàn ông yêu gia đình như thế này, kỹ năng nấu nướng còn giỏi hơn cả anh rể em nữa……"