“Bi ai quá, đến cả Cố Trình cũng bắt đầu hèn mọn cầu tình rồi, còn anh thì sao?
Còn có thể bàn điều kiện nữa không?”
“Tiểu Tần, cô ghét bỏ cậu ta lắm sao?
Sao lại theo đuổi tận nửa năm mới đồng ý thế?"
Tần Dao:
“Lần đầu gặp mặt tôi đã thích anh ấy rồi."
“Dao Dao, em không cần phải nể mặt anh quá đâu."
Cố Trình bên cạnh cười hừ một tiếng, anh vô cùng dịu dàng nhìn Tần Dao, anh luôn cảm thấy Tần Dao vì giữ thể diện cho anh nên mới chịu thiệt thòi cho bản thân, lần đầu gặp mặt đã thích anh sao?
Giả dối quá đi.
“Em không nói dối đâu, em vừa nhìn thấy anh là đã rung động rồi, nếu không em cũng chẳng dây dưa với anh làm gì."
Cố Trình:
“Không phải em vì muốn anh xách hành lý giúp em sao?"
“Không phải."
Cố Trình kỳ lạ nhìn cô:
“Vậy sao xem mắt em lại từ chối anh."
Tần Dao:
“Em tưởng anh chê em b-éo nên muốn cho anh biết mặt."
“Anh chê em hồi nào chứ?"
“Thì cứ coi như ngày đầu gặp mặt đi, anh có phải chê em không?
Em vừa nhìn đã thích anh rồi, còn anh thì cực kỳ ghét bỏ em!"
Cố Trình kêu oan:
“Anh không có."
“Anh có."
……
Về quá trình yêu đương của họ đúng là một mớ hỗn độn, mặc dù đã qua một năm rồi nhưng đều cảm thấy đối phương ban đầu không vừa mắt mình, vì thế mà canh cánh trong lòng.
Trước đây chưa có người ngoài ở đó, bây giờ có người ngoài là Trác Lượng ở đây, đúng lúc lôi anh ta ra phân xử.
Cố Trình bảo Trác Lượng ngồi ở giữa:
“Cái tên cậu chẳng phải đã trải qua bao nhiêu chuyện, trong lòng có một cái cân sao?
Cậu đến phân xử xem, tôi với cô ấy, rốt cuộc ai quan tâm đến ai hơn."
“Người phụ nữ này nhận của tôi ba tháng thư tình mà không thèm hé răng lấy một lời."
Trác Lượng quay đầu nhìn Tần Dao, nghe phản phương phát biểu.
Tần Dao:
“Tại sao anh lại nghĩ mấy bài thơ anh viết có thể theo đuổi được em?"
“Nếu không phải ban đầu em thích anh thì hai đứa mình căn bản chẳng có phần sau đâu!"
Trác Lượng nhìn Cố Trình, tò mò rốt cuộc hai người họ là tình hình gì.
Cố Trình:
“Là tôi ném mẩu phấn trước."
Tần Dao:
“……
Anh đó là giúp người làm vui."
“Dao Dao, anh không phải hạng người thích lo chuyện bao đồng đâu, nếu không phải vì thích em thì anh đã chẳng ném rồi."
“Anh là đồ l.ừ.a đ.ả.o lớn!"
Tần Dao đến giờ vẫn không chịu tin, cô vẫn cảm thấy là mình thích Cố Trình trước, lúc đó Cố Trình căn bản không hề có chút hảo cảm nào với cô cả, l.ừ.a đ.ả.o l.ừ.a đ.ả.o l.ừ.a đ.ả.o!
“Lúc đó anh căn bản không hề có chút hảo cảm nào với em cả!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cố Trình:
“Ai nói vậy, anh rất thích em."
Tần Dao nhìn vào mắt anh, cô nắm lấy cổ tay Cố Trình, muốn kiểm tra lại mức độ hảo cảm của anh một lần nữa, tâm niệm khẽ động nhưng cuối cùng vẫn buông xuống.
Cái hệ thống hảo cảm này hố ch-ết đi được, đáng hận là không có biểu đồ hình sin mức độ hảo cảm, đã không còn cách nào chứng minh tình cảm của Cố Trình dành cho cô lúc đó nữa.
Mà lần đầu cô gặp Cố Trình nhất định là yêu sao?
Cô cũng chỉ coi anh là một ứng cử viên mà thôi.
—— Tình cảm chẳng biết bắt đầu từ đâu, một khi đã sâu đậm thì sẽ vô cùng nồng thắm.
Hai vợ chồng cứ lý luận qua lý luận lại, rồi lại dính lấy nhau, Cố Trình sờ sờ bụng cô, ngạc nhiên nói:
“Hình như động đậy rồi."
Anh ngồi xuống, áp má vào bụng Tần Dao, Tần Dao mỉm cười xoa đầu anh.
“Suýt nữa thì quên nói cho anh biết, em mang song t.h.a.i đấy."
“Hai đứa?"
Cố Trình ngây người.
Trác Lượng ở bên kia không chỉ là ngây người, giờ anh ghen tị muốn ch-ết, với tư cách là một bóng đèn đạt chuẩn, nghe người ta kể chuyện yêu đương suốt nửa ngày trời, bị ngược đãi đến mức tan nát cõi lòng.
Anh chưa bao giờ biết rằng nghe người ta kể chuyện tìm đối tượng lại có thể nghe đến mức đau lòng thế này.
Cô vợ xinh đẹp thế này của Cố Trình, mẹ kiếp, là nhặt được ở bến cảng đấy!
Anh phải đi đâu để nhặt được một cô bây giờ?
Chương 82 Kỳ thứ nhất
Tiễn Trác Lượng đi xong, hai vợ chồng nói chuyện một lát rồi bắt đầu thu dọn đồ đạc mà ba mẹ chồng gửi sang.
Cố Trình càng nhìn mặt càng đen, “Gửi mấy thứ gì thế này?
Chỉ có thế này thôi sao?
Cái yếm cũ này……
Trời ạ, còn có cái này nữa."
“Anh mau im miệng đi, em sợ lắm rồi."
Tần Dao cảm thấy hơi nhức đầu, mấy thứ này đều có “điển tích lịch sử", cái người họ Cố trước mắt này hồi nhỏ rốt cuộc nghịch ngợm đến mức nào chứ.
Cố Trình dứt khoát nói không chút luyến tiếc:
“Vứt đi, vứt hết đi."
“Đồ dùng được thì giữ lại một phần, hưng xí con trai anh dùng được đấy."
Đồng chí Tần Dao thản nhiên nói.
Tần Dao xoa bụng mình, c-ơ th-ể cô hiện tại khá bất tiện, cần người chăm sóc, chị dâu ba Tạ Hồng Nghê nói đợi khi t.h.a.i kỳ lớn hơn sẽ đến chăm sóc cô vài tháng.
Như vậy thì cũng được nhưng lại khiến anh ba chị dâu ba phải xa nhau rồi, Tần Dao thấy áy náy, nghĩ nếu có thể tìm được công việc thích hợp cho anh ba ở gần khu nhà công vụ thì tốt biết mấy, như vậy hai vợ chồng họ có thể thường xuyên đoàn tụ, hai gia đình còn có thể chăm sóc lẫn nhau.
“Để anh đi hỏi thăm giúp cho."
Cố Trình lên tiếng nói.
Tần Dao gật đầu.
Cô lấy bản thảo cuốn “Nữ dân quân Diệp Tử" đã viết xong trong mấy tháng qua ra, bảo Cố Trình chép lại giúp mình.
Vốn dĩ Tần Dao định viết một câu chuyện nhỏ khoảng tám chín vạn chữ, viết đến đoạn sau cảm hứng dạt dào, xấp xỉ khoảng hai mươi vạn chữ, cô đã viết mấy tháng trời mới xong xuôi, hiện tại chỉ còn lại công việc sửa bản thảo và chép lại.
Hiện tại bụng Tần Dao chưa lớn lắm, mỗi ngày vẫn có thể viết tay được khoảng hai ba ngàn chữ, cô bảo Cố Trình chép giúp mình một chút.
Cố Trình đồng ý.
“Cũng không vội, tiền cứ từ từ mà kiếm."
Tần Dao thở dài một hơi đầy cảm thán, hiện tại đang mang thai, c-ơ th-ể mệt mỏi, cô không còn sức lực để lăn lộn nữa, sinh con không phải là chuyện đùa, đặc biệt là tiêu tốn thể lực và tinh thần.
Nhưng may mắn thay, cô còn mang theo hệ thống hảo cảm, ở bên cạnh Trần Bảo Trân và Cố Trình, c-ơ th-ể luôn được nuôi dưỡng, rất thoải mái.
Ngày dự sinh của cô là khoảng trước sau Tết Nguyên đán, thời gian này thuận tiện cho Cố Trình nghỉ phép, Tần Dao bảo anh chuẩn bị trước, tốt nhất ngày hôm đó có thể vào phòng sinh cùng cô, có anh ở bên cạnh cộng thêm mức độ hảo cảm thì đại khái sẽ không phải chịu khổ nhiều.
“Kiếm nhiều tiền thế để làm gì?"
Trước khi kết hôn, Cố Trình cơ bản là một người không tiêu tiền, anh lênh đênh trên biển, có muốn tiêu tiền cũng không có cơ hội, cùng lắm là mỗi năm khi nghỉ phép sẽ mua ít quà cho người nhà, ngoài ra không còn khoản chi tiêu nào khác.