Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Văn Thập Niên

Chương 160



 

Tần Dao lắc đầu:

 

“Vẫn chưa."

 

“Ồ."

 

Cố Trình thở phào nhẹ nhõm, cái ấm trà này từng ở trong văn phòng làm việc của ba anh, lúc nhỏ anh lén chạy vào văn phòng ông ấy, người lớn đang họp, anh chơi một mình, mắc tiểu, lười đi ra ngoài nên tè luôn vào ấm trà.

 

Cái ấm trà này sau đó không biết thế nào, có lẽ bên trong hơi âm ấm nên bị người ta hiểu lầm là đựng trà chưa nguội, bưng vào phòng họp.

 

Sau đó……

 

Sau đó chính là tối phải sang nhà khác ăn cơm.

 

“Cái này đừng dùng, sao mẹ anh lại gửi cái này sang cơ chứ, chắc chắn là ba anh làm rồi."

 

Cố Trình thầm nghĩ mấy người nhà mình có bệnh hay sao ấy, nhân lúc anh không có nhà lại gửi linh tinh cái gì cho vợ anh thế này.

 

Cố Trình xách cái ấm trà và cái bình gốm đó đi.

 

Tần Dao tò mò hỏi:

 

“Anh làm gì vậy, cái này cắm hoa không được sao?"

 

Trong bình gốm có nước, bên trong còn cắm hai cành hoa cẩm tú cầu tươi rói, màu xanh lam.

 

Cố Trình đen mặt nghĩ, hồi nhỏ lão t.ử cũng từng tè vào đây, dùng làm bô rồi.

 

Trước đây Đội trưởng Cố chưa bao giờ cảm thấy có gì cả, anh cảm thấy mình từ nhỏ đến lớn đều là người chính trực, hiện tại bày ra bao nhiêu bằng chứng thế này khiến người ta lần lượt nhớ lại bao nhiêu chuyện thối nát lúc nhỏ mình đã làm.

 

Tại sao anh lại tè ở nhiều chỗ thế nhỉ?

 

Cố Trình cầm đồ lên lầu, Tần Dao đi sát phía sau, tiếp tục truy hỏi:

 

“Sao anh lại cất đi, đồ cũ cũng dùng được mà?"

 

Cố Trình nhỏ giọng nói:

 

“Anh đều tè vào rồi."

 

Tần Dao:

 

“……"

 

Thôi xong, có mùi rồi, thà không hỏi còn hơn, đồ ba mẹ chồng gửi sang đều cần phải kiểm tra lại một lượt.

 

Đây chẳng lẽ là sự “trả thù" muộn màng của ba mẹ sao?

 

“Hay là anh lấy cái ấm trà này ra đãi cậu ta đi, pha trà cho cậu ta."

 

Cố Trình đưa cái ấm trà cho Tần Dao, bảo cô mang xuống tiếp đãi Trác Lượng.

 

Tần Dao lườm anh một cái:

 

“Bớt làm mấy chuyện thất đức đi anh bạn."

 

Tần Dao khoanh tay đ-ánh giá Cố Trình, bất kể là tiểu Cố mới quen hay Đội trưởng Cố sau này, rõ ràng đều là người đoan chính mà, sao mấy thứ này vừa xuất hiện đã lộ ra vẻ không đoan chính chút nào của anh thế này.

 

Dĩ nhiên rồi, chuyện thất đức lúc nhỏ Tần Dao cũng không làm ít đâu.

 

Tần Dao đổi một cái ấm trà khác, pha trà cho Trác Lượng, mời anh ta ngồi xuống, còn mang ra hạt dưa lạc và bánh quy, bày đầy một bàn bánh kẹo trái cây để đãi khách.

 

Cố Trình đi xuống, anh nhanh ch.óng tắm một cái cực nhanh, thay một bộ thường phục sạch sẽ đi ra, ngồi xuống bên cạnh Tần Dao.

 

Nhìn thấy nhiều bằng chứng tuổi thơ như vậy, anh lại chẳng thấy c.ắ.n rứt lương tâm chút nào, uống một ngụm trà nóng để bình tĩnh lại.

 

Quá khứ bướng bỉnh cuối cùng cũng là quá khứ, thử hỏi có cậu bé nào mà không làm chuyện xấu chứ?

 

Trác Lượng nhìn hai vợ chồng họ, tò mò hai người yêu đương thế nào, “Tiểu Tần, cô với Cố Trình đến với nhau thế nào vậy?"

 

“Thì cứ thế mà đến với nhau thôi."

 

“Tôi đã theo đuổi cô ấy nửa năm đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Cố Trình đặt chén trà xuống, vừa rồi nhìn thấy bao nhiêu lịch sử đen tối tuổi thơ, Đội trưởng Cố đ-âm lao phải theo lao, trước đây có chuyện ngớ ngẩn nào mà anh chưa làm qua đâu, chính anh cũng không nhớ rõ, mấy vị tiền bối lão tướng quân đó rõ lắm, còn có phúc được uống nước tiểu đồng t.ử của anh nữa cơ, không rửa sạch nổi đâu……

 

Anh cũng chẳng phải ngay từ đầu đã là vị Đội trưởng Cố với hình tượng hoàn mỹ.

 

Trác Lượng sững sờ, Tần Dao cũng sững sờ, bởi vì trước đây Cố Trình không thích nói mấy chuyện này ra ngoài, người biết chỉ đếm trên đầu ngón tay.

 

Ánh mắt Cố Trình nhìn thẳng vào Trác Lượng:

 

“Thích thì phải biết nắm bắt, tôi vốn thích chủ động tấn công, cho nên tôi đã viết thư tình cho cô ấy hơn nửa năm trời."

 

“Anh có muốn xem thư tình tôi viết không?"

 

Nói xong, Cố Trình khiêu khích:

 

“Loại người như anh chắc đến thư tình cũng chưa từng viết, trình độ chắc chắn không bằng tôi."

 

Tần Dao:

 

“……"

 

“Ai nói tôi chưa từng viết, tôi viết rồi!"

 

Trác Lượng ngay lập tức bị Cố Trình chọc giận, cơn giận bốc lên đầu xong anh lại thấy có chút “đau trứng" nhẹ, tại sao anh phải đi so viết thư tình với Cố Trình chứ?

 

Cố Trình từ trên cao nhìn xuống khinh bỉ nói:

 

“Anh viết rồi?

 

Anh đến cả vợ còn chẳng tìm được."

 

Câu này của Cố Trình nói ra đúng là sự thật rồi.

 

Trác Lượng tự nhận mình xuất sắc nhưng người anh nhắm đến thì người ta lại không mặn mà với anh; người mặn mà với anh thì anh lại không vừa mắt.

 

Cho nên để giữ thể diện cho mình mới đặt ra đủ loại tiêu chuẩn đ-ánh giá.

 

Trác Lượng tức đến đau gan, sớm biết thế này anh đã không thèm đến nhà Cố Trình rồi, cái tên này bề ngoài lạnh lùng chính trực, riêng tư lại độc mồm độc miệng thế này.

 

Tại sao anh lại cứ phải đ-âm đầu vào nhà Cố Trình để bị anh ta xỉa xói chứ?

 

“Cậu lấy được vợ thì đã sao?

 

Chẳng phải cậu cũng phải theo đuổi nửa năm trời sao?

 

Cậu không thấy mất mặt à, lớp trưởng Cố."

 

“Cậu quá mất mặt luôn, theo đuổi một người mà mất tận nửa năm trời."

 

Cố Trình bóc một quả nhãn, tiếp tục tấn công bằng hỏa lực:

 

“Tôi không thấy mất mặt, tôi còn từng đi xem mắt với vợ tôi nữa, cô ấy chê tôi, bảo tôi già, lần đầu tiên đã từ chối tôi rồi, nhưng tôi không nản lòng."

 

“Mặc dù tuổi tôi có hơi lớn một chút thật nhưng vẫn còn trẻ hơn một số người."

 

Cố Trình bóng gió nói.

 

Trác Lượng bị câu này đ-âm cho suýt chút nữa thì nhảy dựng lên.

 

“Tuổi lớn thế rồi mà vẫn chưa cưới được vợ, đáng thương quá."

 

Cố Trình vừa giả vờ làm bộ làm tịch, vừa nắm lấy tay Tần Dao, cảm kích nói:

 

“Đa tạ Dao Dao đã chấp nhận anh, cho anh một cơ hội được theo đuổi em, cuối cùng trở thành người yêu của em."

 

“Nếu không anh cũng băm mấy nhát rồi, vẫn là một kẻ cô độc."

 

Tần Dao dở khóc dở cười, thầm nghĩ anh cái “ba mươi mấy" này rốt cuộc là tự nâng lên cho mình bao nhiêu tuổi vậy hả Đội trưởng Cố.

 

Đội trưởng Cố biết cách giáng cho kẻ thù một đòn đau đớn nhất, một người càng quan tâm đến cái gì thì thường càng để ý đến cái đó, Trác Lượng đã “vã" đến mức này rồi mà còn bàn điều kiện cái gì nữa.

 

Trác Lượng lúc đến nhà họ Cố thì vui vui vẻ vẻ, ăn xong một bữa cơm, nghe radio xong thì bắt đầu thở ngắn than dài.