Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Văn Thập Niên

Chương 143



 

“Anh ba, anh đúng là ——" Tần Dao cạn lời với hành động của anh ba Tần, nhưng cô thấy có gì đó sảng khoái một cách kỳ lạ, đây lẽ nào chính là lợi ích của việc có “anh vợ" chống lưng?

 

Đàn ông ấy mà, thỉnh thoảng cũng nên gõ đầu cho vài cái.

 

Nghĩ xem trên đầu cô có bốn người anh trai, sau này con cái sẽ có tới bốn người cậu cơ đấy!

 

“Em rể thế này mới ra dáng một chút."

 

Anh ba Tần gật đầu một cái, đừng thấy anh ấy khờ, anh ấy đã sớm bắt đầu nghi ngờ cái gã em rể này đã lừa dối vợ chồng Thẩm Quế Hương rồi, cái gì mà dịu dàng dễ bị bắt nạt chứ, toàn là giả dối hết, hai ngày này ở khu tập thể, Tần Học Tài đã tìm hiểu kỹ càng về danh tiếng của người “em rể tốt" nhà mình rồi.

 

Dịu dàng dễ bị bắt nạt?

 

Toàn là lời ch.ó má hết.

 

Cái đồ l.ừ.a đ.ả.o này!

 

Còn có gan nói là muốn quản lý em gái anh nữa chứ, đúng là nể mặt anh ta quá rồi, cùng lắm thì nhà họ không trèo cao cái mối thân thích này nữa, em gái anh có người chống lưng đấy, cũng may là anh đã qua đây nên mới kịp thời vạch trần “bộ mặt thật hiểm độc" của em rể.

 

Anh ba Tần đã kể “bộ mặt thật hiểm độc" của người em rể này cho Tạ Hồng Nghê nghe.

 

“Cho dù là làm bộ làm tịch thì cũng phải bắt anh ta làm bộ làm tịch cho hẳn hoi."

 

Tạ Hồng Nghê há miệng, cuối cùng vẫn không nói ra lời, bởi vì cô không muốn tranh cãi với anh ba Tần.

 

Dựa trên quan sát của cô thì người em rể của Tần Học Tài này trên tay làm việc không hề có chút dấu vết nào của sự lạ lẫm cả, không giống kiểu đàn ông rũ bỏ mọi việc đến ngay cả cái bình dầu đổ cũng không thèm đỡ lấy một cái.

 

Cái kiểu đàn ông thực sự không làm bất cứ việc gì ở nhà ấy thì đến ngay cả cái giẻ lau anh ta còn chẳng tìm thấy nổi đâu, chổi trong nhà để ở chỗ nào cũng chẳng biết nữa là.

 

Cô thấy Tần Dao và Cố Trình túm tụm lại nói chuyện với nhau, trong lòng cực kỳ ngưỡng mộ tình cảm của đôi vợ chồng trẻ này, cô nhìn người đàn ông bên cạnh mình, có chút mong chờ vào những ngày tháng sau khi kết hôn của họ.

 

Mặc dù bây giờ bài trừ hủ tục, đ-ánh đổ tất cả những thứ mê tín dị đoan, nhưng Tạ Hồng Nghê vẫn phải thừa nhận rằng người đàn ông bên cạnh này hình như luôn có chút khí vận vận may bám thân, làm việc gì cũng vô tình mà thành công.

 

Chương 74 Lần cập nhật thứ nhất

 

Anh ba Tần và Tạ Hồng Nghê được phân công công tác tại vườn cao su, vị trí công tác cụ thể thì chưa rõ, Tần Dao có ý muốn anh ba Tần tranh thủ công việc đầu bếp ở nhà ăn, mấy anh trai của cô cho dù tay nghề không được coi là đầu bếp lớn nhưng đảm nhiệm công việc đầu bếp chính trong bếp thì dư sức.

 

Vóc dáng hiện tại của anh ba Tần thì việc xào những món ăn nồi lớn lại càng không thành vấn đề.

 

Tần Dao xin nghỉ phép, chuẩn bị đi theo xe tiễn anh trai và chị dâu qua đó, nhân tiện có xe đi nông trường, Miêu Thúy Diệp nói bà cũng đi cùng một chuyến trong một khoảng thời gian, bà có quen biết với nông trường trưởng và chính ủy ở đó.

 

Tần Dao và Miêu Thúy Diệp hẹn trước thời gian, sau khi ăn xong bữa sáng thì xuất phát.

 

Tần Dao vẫn chưa đến vườn cao su bao giờ, lần này qua đó đúng là để mở mang tầm mắt một chút, cô biết công việc cạo mủ cao su rất vất vả, nhưng bất kể là công việc đồng áng nào thì cũng có tính thời vụ, sau một khoảng thời gian vất vả thì cũng sẽ có một khoảng thời gian nghỉ ngơi dài, không giống như công việc 996 sau này, 996 làm việc nghỉ luân phiên, suốt cả năm ngày nào cường độ làm việc cũng cao, nếu là làm ruộng thì vất vả chủ yếu tập trung vào một khoảng thời gian nhất định.

 

Hôm qua làm loạn một trận, cùng “Tiểu Cố" trải qua một đêm khá là hoàn mỹ, sáng sớm hôm sau Tần Dao đắm chìm trong giấc mộng nhưng c-ơ th-ể vẫn theo phản xạ tự nhiên mà tỉnh dậy vào giờ cố định.

 

Tần Dao không mở mắt, vẫn đang kinh hãi nhớ lại những cảnh tượng và chi tiết trong giấc mơ lúc nãy.

 

Tiểu Hổ Nữu, Tiểu Hổ Nữu...

 

đều tại người nào đó suốt ngày cứ nhắc đến Tiểu Hổ Nữu, làm cho tối qua cô nằm mơ một giấc mơ, cũng không phải là mơ thấy mình biến thành một con báo gấm Đông Bắc, mà là mơ thấy mình biến thành một con mèo Ragdoll hai màu, cô nằm trong giỏ sinh mèo con.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Một hơi sinh tận sáu con, mèo đẻ con chính là đẻ từng lứa như vậy đó.

 

Nhưng màu sắc cô sinh ra lại kỳ hình dị dạng, có mèo Ragdoll màu hiếm, cũng có mèo tam thể và đồi mồi... thậm chí còn có một con màu đen và mèo mướp vàng nữa?

 

Cho nên cha của lũ trẻ rốt cuộc là con mèo nào vậy?

 

Chính vào lúc này, mèo mẹ trong giỏ ngẩng đầu lên thì phát hiện trước mặt là một con hổ lớn, trong mắt anh ta đầy vẻ nghi hoặc và kinh ngạc, dường như chấn kinh vì con của mình tại sao lại trông như thế này?

 

Cảnh tượng thay đổi, lại biến thành ở trong sở thú, con mèo Ragdoll xinh đẹp vẫy vẫy cái đuôi đi dạo thong thả đi ngang qua chuồng hổ, phía sau là một chuỗi lũ mèo con đang xem kịch...

 

Giấc mơ thật kỳ lạ, cuối cùng là mơ thấy nhảy lên nóc nhà sở thú tắm nắng, ánh nắng vô cùng dễ chịu....

 

Lẽ nào đây là cảm ứng khi mang thai?

 

Tần Dao vô thức xoa xoa bụng mình, sau đó mở mắt ra, quay đầu lại đối diện với một khuôn mặt tuấn tú điềm tĩnh, Cố Trình vẫn đang nhắm mắt ngủ bên cạnh cô.

 

Tần Dao thấy buồn cười, cô biết Cố Trình chắc chắn là đã tỉnh rồi, còn ở đây giả vờ nữa, cô đưa tay nhéo mũi anh, Cố Trình lập tức mở mắt ra, cười rồi kéo một túm tóc của Tần Dao.

 

Tóc của Tần Dao dài, cho dù là ngủ trên chiếc giường đôi lớn thì tóc của cô vẫn rải r-ác khắp nơi:

 

“Đừng có đè lên tóc tôi."

 

Cố Trình dùng ngón tay chải chải tóc cho cô, hai vợ chồng cùng nhau thức dậy.

 

Hôm nay Cố Trình qua đó muộn một chút, đích thân tiễn Tần Dao và mấy người lên xe, buổi sáng anh ở nhà ăn bữa sáng, Tần Dao chuẩn bị nấu một bát mì trứng rau xanh thật to, Cố Trình lẻn đến bên cạnh cô, hỏi cô sao không nấu cháo nữa?

 

Tần Dao buồn cười nói:

 

“Chẳng phải anh không thích ăn sao?"

 

“Anh Cao còn ăn được mà, anh ta còn ăn sạch sành sanh nữa, anh tất nhiên là không thể thua anh ta được rồi."

 

Hôm qua Cố Trình tình cờ gặp Cao Kiến Quốc, Cao Kiến Quốc đã than thở với anh rằng Tiểu Tần nhà cậu đã hại khổ tôi rồi.

 

Tần Dao bưng chậu đi rửa rau xanh, nhận xét:

 

“Anh ngây thơ quá đi mất."

 

Cố Trình:

 

“?"

 

“Anh ta chắc chắn là lừa anh đó."

 

Tần Dao cười giơ tay xoa xoa đầu Cố Trình, đừng thấy Cố Trình đã ngần ấy tuổi rồi, thỉnh thoảng Tần Dao thấy tính cách anh rất đơn thuần, vừa dễ lừa lại vừa dễ dỗ, có lẽ anh rất tinh ranh ở một số phương diện nào đó nhưng môi trường trưởng thành của anh quá đơn thuần, chưa từng trải qua môi trường xã hội phức tạp.

 

Cố Trình trưởng thành trong một gia đình như vậy, mười mấy tuổi đã nhập ngũ, sau khi trưởng thành thì phần lớn thời gian đều ở trong quân đội, so với môi trường bên ngoài thì bên trong thực sự đơn thuần hơn nhiều.

 

Tần Dao nhớ lại những đồng nghiệp nam và cấp trên nam từng gặp lúc trước khi đi làm, đúng là từng người một đều kỳ quặc, rất nhiều những lời đùa cợt khiếm nhã.