Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Văn Thập Niên

Chương 142



 

“Hai ngày này trong nhà có khách, anh ba cô lại ăn khỏe, hái nhiều rau tươi một chút mới đủ ăn, một người đàn ông nào đó xác suất cao là hôm nay sẽ về, nếu về sớm thì còn kịp ăn một bữa cơm.”

 

Lúc đẩy cửa vào nhà, Tần Dao mới biết Cố Trình đã về từ sớm rồi, anh đã cởi bỏ bộ quân phục, tắm rửa một cái, thay một chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ, trên người còn mang theo hương thơm của dầu gội đầu, râu cũng vừa mới cạo xong, cả người giống như một cái bóng vậy, đi theo bên cạnh cô.

 

Lần này anh không bày ra vẻ mặt lạnh lùng nữa, đôi mắt đào hoa đẹp đẽ mang theo ý cười lấy lòng rõ rệt, giống như một chú ch.ó lớn làm sai chuyện vậy, cái đuôi vẫy vẫy lộ ra vẻ chột dạ.

 

Lần trước lúc đi không phải nói là muốn “trả thù" cô sao?

 

Sao bây giờ lại bắt đầu dùng “mỹ nam kế" rồi.

 

Lần trước nhìn thấy dáng vẻ này của anh vào đúng ngày quốc tế phụ nữ thì rất xúc động vui sướng, giờ nhìn lại thì trong lòng không còn dâng trào những gợn sóng như trước nữa, có lẽ là một khuôn mặt đẹp trai đến mấy nhìn lâu rồi cũng thấy bình thường thôi.

 

Cũng có thể là vì sợ anh có âm mưu quỷ kế gì đó, hệ thống radar trong c-ơ th-ể đang báo động, không dưng mà ân cần thì không phải gian xảo cũng là trộm cắp.

 

Cố Trình cực kỳ ân cần đón lấy giỏ rau trong tay cô, hỏi cô lát nữa muốn ăn gì, anh sẽ đi rửa sạch rau trước.

 

Tần Dao bảo anh rửa vài loại rau, chuẩn bị cầm giẻ lau lau sạch những vết dầu mỡ tích tụ trong bếp, Cố Trình vội vàng ngăn cô lại:

 

“Vợ à, em cứ để đó, để anh làm cho."

 

Tần Dao:

 

“?"

 

Tần Dao đi lấy chổi, Cố Trình xoay người cướp lấy chổi của cô:

 

“Để anh, em đứng bên cạnh xem thôi."

 

Tần Dao lại đi lấy bàn chải, chuẩn bị đem đôi giày vải đi chà một chút, Cố Trình gọi cô lại:

 

“Để đó, anh làm cho."

 

Tần Dao giơ tay sờ sờ trán anh, nghi hoặc hỏi:

 

“Hôm nay anh uống nhầm thu-ốc à?"

 

Trước đây Cố Trình về nhà cũng sẽ làm việc nhà, hai người họ nam nữ phân công cùng làm, chứ không phải giống như hôm nay, cô làm bất cứ việc gì Cố Trình cũng ngăn lại.

 

Cố Trình:

 

“..."

 

“Không phải nói là muốn 'trả thù' tôi sao?

 

Đây chính là cách 'trả thù' của Đội trưởng Cố anh đấy à?"

 

Cố Trình ôm lấy cô từ phía sau, nhỏ giọng ghé vào tai cô nói:

 

“Anh sai rồi, là anh không biết điều."

 

Tần Dao giơ tay nhéo nhéo mặt anh, vẫn cảm thấy trong lòng anh có quỷ, rốt cuộc đã làm chuyện gì có lỗi với cô?

 

Còn chưa đợi Tần Dao mở lời thẩm vấn, bên ngoài Chính ủy Chu đột nhiên đến nhà tìm Cố Trình, nói là có bản tài liệu cần Cố Trình ký tên.

 

Cố Trình cầm giẻ lau và chổi đi thẳng ra ngoài luôn.

 

Chính ủy Chu nhìn thấy dáng vẻ này của anh thì suýt nữa thì thấy ma rồi, trời đất ơi, trên người Cố Trình vậy mà còn dính một miếng lá rau.

 

Anh ta suýt nữa c.ắ.n phải lưỡi mình:

 

“Cậu cậu cậu, cậu ở nhà làm gì thế?"

 

“Tự mình không có mắt mà nhìn à?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tài liệu đâu?"

 

Cố Trình đặt giẻ lau và chổi xuống, lau sạch tay, nhận lấy tài liệu trong tay Chính ủy Chu, hơi thu cằm, chăm chú đọc.

 

Biểu cảm của Chính ủy Chu rất kỳ quái, anh ta nhìn người đàn ông trước mắt thế nào cũng thấy kỳ lạ, rõ ràng vẫn là cùng một người, tại sao thay bộ quần áo khác thì lại biến thành một người khác rồi?

 

Đây vẫn là Đội trưởng Cố đã làm việc cùng anh ta bấy lâu nay sao?

 

Cố Trình lúc cúi đầu xem tài liệu, lông mi vừa dài vừa dày, mũi vừa cao vừa thẳng, thật là ngoan quá đi, sao hôm nay anh ta mới phát hiện ra tên Cố Trình này trông cũng không tệ chút nào nhỉ.

 

Nhìn không ra anh đã ba mươi rồi, hồi anh ta ba mươi tuổi thì vẻ ngoài trông đã có vẻ già dặn lắm rồi.

 

“Cậu ở nhà quét nhà?

 

Rửa rau?"

 

Cố Trình thản nhiên nói:

 

“Anh không quét?

 

Anh không rửa?"

 

Chưa bao giờ luôn ấy.

 

Chính ủy Chu ở nhà có một cô vợ nuôi từ bé, sau khi Táo Hoa gả cho anh ta thì giặt giũ nấu cơm chăm con, toàn bộ đều là việc của một mình Táo Hoa, anh ta về đến nhà thì cứ thoải mái đọc báo luyện chữ là được rồi, cùng lắm là phụ đạo cho con làm bài tập thôi.

 

“Cũng rửa, cũng rửa."

 

Chính ủy Chu nuốt mấy lời định nói vào trong.

 

Trong đầu anh ta hiện lên tiếng chuông cảnh báo, thầm nghĩ dáng vẻ này của Cố Trình tuyệt đối không được để vợ Táo Hoa nhà mình nhìn thấy.

 

Trước khi Cố Trình kết hôn, với tư cách là một sĩ quan độc thân, danh tiếng trong đại viện của anh rất cao, ngay cả vợ anh ta là Táo Hoa cũng nghe nói không ít về những chiến công hiển hách của Đội trưởng Cố, tất nhiên những chiến công này không phải chỉ chuyện xem mắt mà là chỉ về phương diện công việc.

 

Nói một cách công tâm thì Đội trưởng Cố là một người có năng lực làm việc cực mạnh, có không ít người muốn được điều đến làm việc dưới trướng của anh.

 

Trước đây Táo Hoa là vì thương anh làm việc vất vả nên một lòng một dạ hầu hạ anh, nếu để Táo Hoa biết Cố Trình về đến nhà ngay cả việc rửa rau quét nhà cũng làm thì Chính ủy Chu sợ vợ mình biết chuyện xong sẽ vùng lên phản kháng mất.

 

“Đội trưởng Cố à, cậu đó, phải chú ý một chút đến ảnh hưởng, làm lãnh đạo thì phải có dáng vẻ của người lãnh đạo, cho dù là ở bên ngoài hay là ở trong nhà."

 

Chính ủy Chu vỗ vỗ vai Cố Trình, cầm tài liệu đi mất.

 

Cố Trình nhìn anh ta rời đi mà thấy buồn cười, Chính ủy Chu đang nghĩ gì trong đầu anh đều nắm rõ mười mươi.

 

Có điều những chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến anh, ai bảo bọn họ làm hàng xóm của nhau làm chi.

 

Cố Trình xoa xoa mặt mình, mới cảm thấy mình trẻ ra được đôi chút, tuổi anh không lớn nhưng lại quản lý một số người lớn tuổi hơn mình, đôi khi anh cũng vô tình tự tăng thêm tuổi cho mình.

 

Cũng không phải là không có người trẻ tuổi, những tân binh mới nhập ngũ đều là những thanh niên mười mấy tuổi, mặc dù tuổi Cố Trình không lớn nhưng cũng đã có khoảng cách thế hệ với họ rồi, anh chỉ có thể bày ra cái vẻ bề trên, người khác thấy anh đều như chuột thấy mèo vậy, nói chuyện run cầm cập.

 

Người có thể nói chuyện hợp với anh, đùa giỡn vài câu thì phần lớn là những người không còn ít tuổi nữa rồi, Cố Trình cũng giữ một bộ mặt nghiêm nghị, quen lâu rồi, thỉnh thoảng mới buông lỏng một lần.

 

Lúc này lấy được một người vợ nhỏ hơn mình mười tuổi, Cố Trình cũng đã từng thử trà trộn vào nhóm lính mới mười tám mười chín tuổi nhưng lại càng dễ làm cho người ta sợ đến mức “liệt dương", thôi thì đừng có làm cái chuyện thất đức đó nữa.

 

Ở bên ngoài có thể giữ kẽ, ở trong nhà thì vẫn không nên giữ kẽ quá.

 

Đừng có tưởng là anh không biết, vợ Dao Dao nhà mình cực kỳ thích dáng vẻ “trẻ trung" này của anh.

 

Làm sai chuyện rồi, để “Tiểu Cố" ra chịu trận thì chắc chắn là không sai vào đâu được.

 

Tần Dao từ chính anh trai mình đã biết được một vị đồng chí Cố nào đó vừa về đến nhà đã phải chịu sự phê bình nghiêm khắc kèm theo “gậy gộc" từ phía anh ba vợ, cho nên anh ta mới thành thật khép nép làm một người em rể tốt.