Thế là tải một ứng dụng mạng xã hội, đăng ký tài khoản rồi gõ tên Du Yến vào ô tìm kiếm.
Không có gì đặc biệt.
Toàn là fan khen ngợi đủ kiểu.
Lướt một vòng mà chẳng thấy thông tin gì hữu ích.
Nghĩ lại lời Du Yến nói, chắc liên quan đến tôi.
Tôi thêm chữ vệ sĩ phía sau tên anh.
Kết quả tìm kiếm khiến tôi hoàn toàn không hiểu nổi.
Công mỹ nhân, thụ trung khuyển, trời ơi đây là CP tôi được phép ăn sao.
Lầu trên đúng là người dũng cảm, ăn no luôn rồi.
Hu hu Yến nhà mình chẳng lẽ đã xử sạch người ta rồi. Sao tiếp xúc thân thể tự nhiên thế kia.
Không làm ba ngày ba đêm thì không có phản ứng tự nhiên thế đâu.
Có ai nấu ăn không. Không ai thì tui tự làm đầu bếp đây, xem ở trang chủ nhé.
Tôi mơ hồ bấm vào trang chủ của một fan.
Cô ấy đăng một tấm ảnh ghim đầu.
Phóng to mới phát hiện ảnh bị lật ngược.
Tôi xoay điện thoại lại thì hóa ra còn bị lật ngang.
Không hiểu tại sao lại phải giấu kỹ đến mức đó.
Tôi kiên nhẫn lưu ảnh về máy rồi xoay lại.
Cuối cùng cũng xem được.
Chỉ lướt vài dòng thôi mà tôi đã hoảng hồn suýt ném điện thoại.
Nhìn mấy cô gái ngoài đời dịu dàng mềm mại vậy.
Sao viết ra được mấy thứ nặng đô đến thế.
Đọc xong cả bài, tôi cảm giác mắt mình sắp bị thứ chất lỏng cao đạm trong đó làm mù luôn.
Tôi thật sự phải cảm ơn Du Yến.
Nếu anh không nhắc, tôi cũng chẳng chủ động đi tìm.
Đúng là bị dọa thật.
Mà khoan đã.
Tại sao tôi lại là thụ.
Chẳng lẽ bây giờ thế giới thịnh hành OB rồi sao.
Tôi cứng đầu đọc lại lần nữa.
Lúc này mới nhận ra có gì đó không đúng.
Fan dường như chắc chắn Du Yến là alpha.
Chuyện này cũng dễ hiểu.
Trong giới giải trí, rất nhiều ngôi sao không công khai giới tính phân hóa.
Thoạt nhìn Du Yến cũng không giống omega.
Cho nên fan chưa biết sự thật.
Sự thật là Du Yến là một omega cần tôi bảo vệ.
Dù có gặm CP thì cũng gặm sai rồi, các cô gái ơi.
Đúng là ra ngoài thì danh tính toàn do mình tự dựng lên.
Giới giải trí toàn nhân vật giả.
Ngày hôm sau có lịch ghi hình chương trình.
Tôi đến trường quay từ sớm.
Tưởng rằng sau cú sốc tối qua, gặp chính chủ sẽ hơi ngại.
Nhưng khi nhìn thấy Du Yến từ xa, mấy suy nghĩ linh tinh kia lập tức bay sạch.
Du Yến khoác hờ chiếc áo camel.
Chưa trang điểm, chưa làm tóc.
Nhìn rất thoải mái, tự nhiên.
Nhưng giữa đôi mày lại có cảm giác lạnh lùng xa cách.
Vẻ lạnh ấy tan biến ngay khi anh nhìn thấy tôi.
Khiến lòng tôi bỗng mềm xuống.
Cảm giác này làm tôi nhớ tới chú chó nhỏ từng nuôi nhiều năm trước.
Đối diện người lạ, nó luôn giả vờ hung dữ.
Nhưng thật ra sợ muốn chết.
Chỉ cần thấy chủ nhân về, nó lập tức chạy lại rên rỉ, như đang kể hết mọi tủi thân trong ngày.
Chú chó nhỏ tiến lại gần tôi.
“Sớm thế, ăn sáng chưa?”
“Rồi.”
Thực ra tối qua bị mấy đoạn miêu tả nước thịt tung tóe kia ám ảnh, tôi mất ngủ cả đêm, quầng thâm dưới mắt rõ ràng đến mức soi gương cũng thấy chán đời.
Anh cởi áo khoác treo lên giá, tiện tay chỉ vào chiếc sofa bed bên cạnh.
“Nghỉ một lát đi, tôi ghi hình xong sẽ gọi cậu.”
Chuyện đó sao được. Nào có chuyện ông chủ làm việc còn tôi nằm ngủ ngon lành.
Du Yến nhìn cái vẻ từ chối rõ ràng trên mặt tôi, không nói thêm câu nào, trực tiếp ấn tôi ngồi xuống. Không ngờ sức anh khá lớn, tôi nhất thời còn không giãy ra nổi.
“Thiếu ngủ sẽ ảnh hưởng đến trạng thái làm việc.”
Câu từ chối đã lên tới cổ họng lại bị tôi nuốt ngược trở lại. Nghĩ kỹ thì đúng là không cần cố tỏ ra cứng cỏi làm gì. Nếu vì thiếu ngủ mà lỡ không bảo vệ tốt Du Yến, lúc đó mới thật sự là sai lầm lớn.