Chuyện Tình Vệ Sĩ

Chương 2



Máy bay còn chưa hạ cánh, phía sân bay đã báo tin đám fan chờ sẵn đông nghịt.

Trợ lý hỏi Du Yến có muốn đi lối VIP và tăng thêm nhân viên an ninh không.

Anh ta chống tay lên đầu, nghiêng mặt nhìn tôi, mỉm cười.

“Không cần, tôi có Lương Sâm.”

Được tin tưởng như vậy đúng là cảm giác rất tốt.

Nhưng tôi vẫn hơi thiếu tự tin.

Không phải vì sợ antifan muốn làm hại Du Yến.

Chuyện đó tôi hoàn toàn xử lý được.

Điều tôi lo là trong đám đông kia, lỡ có alpha nào đang trong kỳ mẫn cảm trà trộn vào.

Chỉ cần phát tán chút pheromone thôi, Du Yến sẽ rất khó chịu.

“Hay là vẫn nên…”

“Cậu sẽ bảo vệ tôi thật tốt, đúng không?”

Du Yến cắt ngang lời tôi.

Đối diện với ánh mắt đầy mong đợi của anh, chút do dự trong tôi lập tức bay sạch.

“Tất nhiên rồi.”

Anh tỏ ra rất hài lòng.

Du Yến đưa tay véo nhẹ cánh tay tôi, ngón tay thon dài chậm rãi trượt xuống ngực.

Ban đầu tôi định mặc áo thun rộng rãi cho thoải mái.

Nhưng Du Yến nhất định bắt tôi mặc áo sơ mi, nói rằng công việc cần hình ảnh chuyên nghiệp.

Áo hơi chật.

Cơ ngực của tôi theo động tác ngón tay trắng trẻo của anh mà khẽ rung lên không kiểm soát được.

“Lương Sâm, tôi rất thích vóc dáng của cậu.”

“…Cảm ơn, anh cũng rất tuyệt.”

Tôi không nịnh.

Đó là sự thật.

Mấy hôm trước anh thay đồ ngay bên cạnh tôi.

Lúc đó tôi mới phát hiện Du Yến thuộc kiểu mặc quần áo thì trông gầy, nhưng cởi ra lại là cơ bắp săn chắc.

Đường nét đẹp khỏi nói.

Rõ ràng không phải loại cơ bắp để trưng bày.

Mà là cơ bắp luyện thật.

Du Yến thật sự rất cố gắng.

Là một omega mà còn tập luyện để nâng cao thể chất, tự bảo vệ bản thân.

Nghĩ tới đây tôi lại thấy hơi xót xa.

Càng nghĩ, ý chí bảo vệ anh trong tôi càng kiên định hơn.

Fan đến đón ở sân bay đông như biển người.

Chúng tôi gần như bị kẹt giữa dòng người, di chuyển cực kỳ khó khăn.

Tôi cố gắng tạo khoảng trống để Du Yến đi.

Nhưng vẫn bị chen lấn liên tục, thậm chí bị chặn ngay cửa thang máy.

Tôi bắt đầu thấy bực.

Dồn sức đẩy đám đông ra, trực tiếp ôm lấy eo Du Yến, kéo mạnh anh vào thang máy.

Sau đó xoay người chắn phía trước, chặn đám fan và máy ảnh đang cố chen vào.

Du Yến bị tôi ép vào góc thang máy.

Hai tay anh đút túi, trên mặt lộ ra nụ cười nhàn nhạt.

Khi cửa thang máy đóng lại, anh cúi mắt xuống, khẽ thổi một hơi vào tóc mái tôi.

Lúc đó tôi mới nhận ra mình đứng quá gần.

Lập tức lùi lại một bước.

Du Yến là omega nhưng lại cao bất thường.

Có lẽ vì tôi luyện tập quá nhiều năm, chiều cao vẫn thua anh nửa cái đầu.

Thang máy chậm rãi đi xuống.

Tôi chợt nhớ hành động lúc nãy có hơi vượt ranh giới.

Đang phân vân có nên xin lỗi hay không thì giọng anh từ phía trên vang xuống.

“Hình như lúc nãy có gậy selfie đập vào cậu. Đau không?”

Tôi vẫn đang trong trạng thái căng thẳng nên chẳng để ý.

Nghe anh nói vậy mới cảm thấy lưng hơi đau âm ỉ.

“Không sao.”

“Lát lên xe của tôi, cởi ra để tôi xem.”

Tôi tròn mắt, lập tức từ chối.

Du Yến mím môi cười khẽ, cũng không ép.

Xuống đến bãi đỗ xe dưới tầng hầm, đưa Du Yến lên xe xong thì công việc hôm nay của tôi coi như kết thúc.

Sau đó là thời gian riêng của anh.

Không phải phạm vi tôi có thể can thiệp.

Xe khởi động nhưng chưa chạy.

Cửa sổ bỗng hạ xuống.

Du Yến gác tay lên cửa xe, ánh mắt lấp lánh nhìn tôi.

Ánh sáng trong mắt anh khiến tôi chẳng hiểu nổi.

“À đúng rồi, fan của tôi rất giàu trí tưởng tượng, lại thích gặm CP. Mong cậu đừng bị dọa.”

Nói xong anh ngồi thẳng lại, đạp ga chạy mất.

Để lại tôi đứng đơ tại chỗ.

Cái gì cơ.

Tại sao tôi lại bị dọa.

Về nhà tắm rửa xong, tôi vẫn hơi để tâm.