Chúng Tiên Cúi Đầu Lâm Lạc Trần lần nữa trở thành Cô Ảnh dưới trướng Thánh Hậu, vẫn cứ một thân một mình, lẻ loi đơn bóng. Mặc Tuyết Thánh Hậu vẫn chưa từ bỏ ý định thuần phục Lâm Lạc Trần, muốn hắn thần phục nàng. Nàng trao cho Lâm Lạc Trần quyền bính rất lớn, muốn thông qua mỹ sắc, danh lợi, tiền tài để hắn trầm luân. Chỉ cần hắn bị những thứ này dụ dỗ sa ngã, liền sẽ lún sâu vào vũng bùn, khó mà tự kiềm chế. Lâm Lạc Trần biết toan tính của Mặc Tuyết Thánh Hậu, tuy luôn giữ tỉnh táo, nhưng cố ý tỏ ra dáng vẻ tham tài. Một là vì tu luyện, dù sao bất kể pháp tướng hay lĩnh vực, đều cực kỳ tiêu hao thiên tài địa bảo. Hai là hắn muốn làm tê liệt Mặc Tuyết Thánh Hậu, tránh cho nàng thấy không có tiến triển gì mà thẹn quá hóa giận. Mặc Tuyết Thánh Hậu cũng biết hắn đang giả vờ, nhưng cũng chẳng để ý. Kẻ giả kịch làm thật, lộng giả thành chân có khối người, nàng không tin có con mèo nào không ăn vụng! Hai bên âm thầm so kè, chỉ là có đôi khi Mặc Tuyết Thánh Hậu tức hổn hển, sẽ không nói võ đức mà đấm cho Lâm Lạc Trần một trận. Lâm Lạc Trần thầm mắng không dứt, nữ nhân này tuyệt đối đã thức tỉnh sở thích quái đản nào đó rồi! Mỗi lần bị đánh hắn đều chửi bới ầm ĩ, trên miệng nửa điểm cũng không lưu tình, chọc cho Mặc Tuyết Thánh Hậu mặt đỏ tới mang tai. Tất nhiên, Lâm Lạc Trần luôn cảm thấy nàng không giống như là tức giận, ngược lại giống như bị mắng cho sướng. Thứ đàn bà biến thái gì đây không biết? Tuy rằng ngày hôm sau, hai người lại coi như không có việc gì, nhưng trên đời không có bức tường nào không lọt gió. Tin đồn Cô Ảnh thủ vệ là nam sủng của Thánh Hậu lan truyền nhanh chóng, địa vị của Lâm Lạc Trần mạc danh kỳ diệu lại cao lên không ít. Dù sao đây chính là người bên gối Thánh Hậu, có thể thổi gió bên gối a! Lâm Lạc Trần đối với những lời đồn đại này cũng chẳng để ý, cũng vui vẻ mượn da hổ của Mặc Tuyết Thánh Hậu để cáo mượn oai hùm. Mặc Tuyết Thánh Hậu mở rộng cửa phương tiện, Lâm Lạc Trần trong Luân Hồi Thánh Điện lăn lộn đến phong sinh thủy khởi. Điều duy nhất khiến hắn lo lắng, chính là Hạ Cửu U và Tô Vũ Dao. Tô Vũ Dao vẫn luôn bặt vô âm tín, mà Hạ Cửu U biết được Lâm Lạc Trần không sao, tự nhiên không ít lần truyền tin cho hắn. Tuy rằng Lâm Lạc Trần đều là đã đọc không trả lời, nhưng Mặc Tuyết Thánh Hậu vẫn tàn nhẫn tịch thu ngọc giản truyền tin của hắn. Lâm Lạc Trần tự nhiên chửi ầm lên, chửi sướng miệng rồi, khó tránh khỏi lại ăn một trận roi của Mặc Tuyết Thánh Hậu. Hạ Cửu U còn mượn cớ đến Luân Hồi Thánh Điện, nhưng Lâm Lạc Trần chỉ quyến luyến nhìn nàng, rất nhanh đã bị Mặc Tuyết Thánh Hậu mang đi. Nhìn thấy Lâm Lạc Trần ở bên cạnh Mặc Tuyết Thánh Hậu nói gì nghe nấy, Hạ Cửu U lập tức lòng đau như cắt, suýt chút nữa òa khóc. Mặc Tuyết Thánh Hậu dường như tìm được thú vui mới, cố ý mang Lâm Lạc Trần xuất hiện trước mặt nàng, sai bảo hống hách cho nàng xem. Hạ Cửu U tức đến mức suýt liều mạng với bà ta, trở về liền phát phấn đồ cường, khiến Mặc Tuyết Thánh Hậu vui vẻ không thôi. Nàng chính là thích cái dáng vẻ Hạ Cửu U nhìn nàng không thuận mắt, nhưng lại không giết nổi nàng. Lâm Lạc Trần nhìn ở trong mắt, thầm mắng nữ nhân này thiếu tâm nhãn, nợ giáo huấn! Thời gian đằng đẵng, hai mươi năm thoắt cái đã qua. Lâm Lạc Trần nằm gai nếm mật nhiều năm, tuy chịu đủ tồi tàn, nhưng cũng thành công bước vào cảnh giới Đại Thừa. Không chỉ vậy, hắn còn vinh thăng Thánh Điện Thánh Sứ, có thể nói là một bước lên trời, khiến mọi người trong Thánh Điện hâm mộ ghen tị hận. Tên này rõ ràng dung mạo cũng chẳng ra sao, chẳng lẽ Thánh Hậu lại thích khẩu vị này? Hay là nói tiểu tử này có chỗ hơn người? Lúc này, Lâm Lạc Trần ra ngoài thi hành nhiệm vụ, trên đường trở về, đi ngang qua địa phận Thi Âm Tông. "Các ngươi về phục mệnh trước đi, ta đi một lát sẽ về!" Đám người sau lưng đồng thanh đáp: "Tuân lệnh, Thánh Sứ!" Lâm Lạc Trần bước ra vài bước, hướng về phía Thi Âm Tông đang ẩn trong mây mù xa xa mà đi. Những năm này Tô Vũ Dao vẫn luôn không có tin tức gì, lần này hắn hiếm khi ra ngoài, nhịn không được muốn đến xem rốt cuộc thế nào. Dù sao Mặc Tuyết Thánh Hậu chỉ nói không cho gặp Hạ Cửu U, đâu có nói không cho mình gặp Tô Vũ Dao a. Lát sau, Lâm Lạc Trần đi trong Thi Âm Tông, mạc danh cảm thấy mọi thứ đều rất quen thuộc, không khỏi nhíu mày. Kể từ khi hắn đột phá cảnh giới Đại Thừa, luôn có một loại cảm giác sai lệch, hết thảy xung quanh đều có cảm giác không chân thật. Câu nói hắn đang ở trong mộng của Lê Cẩu Thánh kia, càng như ma âm lọt vào tai, khiến hắn muốn phá vỡ mộng cảnh, mở mắt nhìn xem thế giới chân chính. Từ khi có ý niệm này, thức hải hắn thỉnh thoảng lại có gợn sóng nổi lên, dường như có thứ gì đó đang lay động ở nơi đó. Lâm Lạc Trần lắc đầu, đè xuống tạp niệm trong lòng, lần nữa đi tới ngọn núi tên là Thúy Vân Phong kia. Hắn vốn định trực tiếp tìm Thúy Âm chân nhân hỏi cho ra nhẽ, lại biết được bà ta mấy ngày trước có việc đã rời tông. Lâm Lạc Trần cùng Triệu Thủ Nhân không thân, liền dứt khoát tự mình lặng lẽ đến Thúy Vân Phong thăm dò. Cả ngọn núi bị cấm chế cường đại bao phủ, nhưng không ngăn được Lâm Lạc Trần nay thực lực đã tăng mạnh. Hắn đi vào trong núi, hướng về phía tòa tiểu lâu kia, cảm giác quen thuộc lại dâng lên trong lòng. Ngay khi hắn đang suy tư, đột nhiên nhận ra một đạo khí tức quen thuộc. Lâm Lạc Trần sửng sốt một chút, ẩn nấp khí tức đuổi theo, phát hiện một bóng người mặc hắc bào đang lén lút bên ngoài tiểu lâu. Người này trên thân có một luồng thi khí như có như không, giờ phút này đang tìm cách giải khai cấm chế trong tiểu lâu. Lâm Lạc Trần hơi suy tư, sau đó đồng tử co rụt lại, nhớ ra người đến là ai rồi. Thiên Thủy Thượng Nhân! Đúng như hắn dự đoán, người này xác thực chính là Thiên Thủy Thượng Nhân. Bà ta dùng thân phận Lam Thủy Vân trà trộn vào lại Thi Âm Tông, tốn hơn mười năm mới rốt cuộc tìm được phương pháp giải quyết bài xích. Đó chính là U Minh Thánh Thể trong truyền thuyết. Đây là thể chất thông âm dương nhất, chỉ cần mình đoạt xá nó, rồi dung hợp với tiền thế thân, liền sẽ không bị bài xích. Mà thể chất này, vừa vặn có một cái có sẵn, đó chính là Thi Âm Tông Thánh nữ Tô Vũ Dao đã thân vẫn! Bất quá thi thể Tô Vũ Dao bị giấu ở Thúy Vân Phong, Thúy Âm chân nhân dường như đang dùng thi thể nàng để luyện chế thứ gì đó. Thiên Thủy Thượng Nhân vẫn luôn không tìm được cơ hội, hôm nay cơ thể sắp không gượng dậy nổi nữa, mới đành liều mạng dùng kế lừa Thúy Âm ra ngoài. Lúc này, bà ta đã tìm cả trên lầu dưới lầu một lượt, đều tìm không thấy, không khỏi có chút nôn nóng. "Đáng chết, Tô Vũ Dao đâu, Thúy Âm sẽ không phải đã luyện nó thành thi khôi rồi chứ?" Nghe vậy, trong lòng Lâm Lạc Trần "thịch" một tiếng, khí tức tiết lộ vài phần. "Ai ở đó!" Thiên Thủy Thượng Nhân chợt quay đầu, cảnh giác nhìn bốn phía. Ngay khi Lâm Lạc Trần định hiện thân, một bóng người yểu điệu đã đi ra trước hắn một bước. "Ngươi xông vào chỗ ở của ta, còn không biết xấu hổ mà vừa ăn cướp vừa la làng?" Thiên Thủy Thượng Nhân nhìn Tô Vũ Dao đang nhảy nhót tưng bừng, khó tin nói: "Tô Vũ Dao, ngươi chưa chết?" "Ta đương nhiên chưa chết, nhưng ngươi sắp chết rồi!" Tô Vũ Dao khoanh tay trước ngực, nhìn Thiên Thủy Thượng Nhân, cười lạnh: "Nói đi, ngươi là ai, ngươi tìm ta làm gì?" Thiên Thủy Thượng Nhân nhìn trận pháp được kích hoạt, rốt cuộc ý thức được mình mắc bẫy rồi. "Thúy Âm cố ý rời đi?" Tô Vũ Dao gật đầu nói: "Ngươi tới ngoài núi của ta nhiều lần, lại không dám đi vào, ta chỉ đành mời quân nhập vò thôi." Những năm này tuy nàng luôn nửa tỉnh nửa mê, nhưng vẫn cảm giác được có người muốn xông vào ngọn núi của mình. Nhưng đối phương dường như kiêng kỵ Thúy Âm chân nhân, hơi có gió thổi cỏ lay là chạy. Tô Vũ Dao phiền phức vô cùng, chỉ đành tương kế tựu kế. Thiên Thủy Thượng Nhân ý thức được bị lừa, nhanh chóng lao ra ngoài, muốn trốn đi, lại bị trận pháp ngăn cản. "Muốn đi, nào có dễ dàng như vậy?" Tô Vũ Dao bước ra một bước, điều khiển mấy cỗ thi khôi, vây khốn Thiên Thủy Thượng Nhân trong trận. Trên người nàng thi khí tràn ngập, cả người giống như thi khôi, tản mát ra một luồng khí U Minh cực hạn. Những thi khôi kia bị khí tức của nàng bao phủ, lập tức linh động hơn không ít, khí tức càng là bạo tăng. Trong mắt Thiên Thủy Thượng Nhân tinh quang bắn ra, thèm thuồng nói: "Đây chính là U Minh Thánh Thể sao?" Mắt thấy không thoát được, bà ta nhanh chóng lao tới, cười lạnh: "Thúy Âm chỉ để lại một mình ngươi, không khỏi quá mức tự đại rồi!" Tô Vũ Dao cùng chín cỗ thi khôi liên thủ, bố hạ Thập Phương Thi Ngục, muốn vây chết Thiên Thủy Thượng Nhân. Nhưng nàng và Thúy Âm chân nhân đều đã đánh giá thấp thực lực của Thiên Thủy Thượng Nhân! Giờ phút này Thiên Thủy Thượng Nhân chó cùng rứt giậu, muốn nhân lúc người Thi Âm Tông chưa tới bắt giữ Tô Vũ Dao. Tô Vũ Dao tuy cũng đã là Đại Thừa, nhưng thi khôi lại toàn bộ vẫn là Sát Thi, đối mặt với Thiên Thủy Thượng Nhân lực bất tòng tâm. Lâm Lạc Trần mắt thấy tình hình không ổn, nhanh chóng lao ra, một kiếm chém xuống. "Khai Thiên!" Thiên Thủy Thượng Nhân bị giật nảy mình, vội vàng chống đỡ, nhưng vẫn bị một kiếm chém bay ra ngoài. Tô Vũ Dao nhìn Lâm Lạc Trần một thân hắc bào, đầu đeo mặt nạ, cũng không khỏi sửng sốt một chút. Lâm Lạc Trần lại không lo được nhiều, sát ý lẫm nhiên nói: "Đừng ngẩn ra đó, giết bà ta trước đã!" Thiên Thủy Thượng Nhân nhìn thấy Bát Hoang Tà Thần pháp tướng, lập tức giận tím mặt. "Lại là ngươi, lại là ngươi!" Bà ta như kẻ điên lao đến, nhưng Lâm Lạc Trần hôm nay đã kim phi tich bỉ, Tô Vũ Dao bên cạnh cũng đồng dạng là Đại Thừa cảnh giới. Hai người hợp lực, Thiên Thủy Thượng Nhân vốn đã suy bại vô cùng căn bản không đỡ nổi, rất nhanh đã bại trận. Mắt thấy vô vọng đào sinh, thân hình bà ta nhanh chóng bành trướng, hóa thành một con thi yêu thối rữa, rít lên chói tai. "Cùng chết đi!" Bà ta muốn tự bạo thân thể, nhưng một tiếng quát nhẹ truyền đến: "Muốn chết, không dễ thế đâu!" Một bóng người nhanh chóng bay tới, mấy đạo viên hoàn bay ra, vây khốn Thiên Thủy Thượng Nhân ở bên trong. "Dao nhi, nhanh lên!" Tô Vũ Dao nghe vậy phi thân lên, dùng thi kiếm đâm một kiếm xuống đỉnh đầu Thiên Thủy Thượng Nhân. "Trấn!" Cơ thể bành trướng của Thiên Thủy Thượng Nhân lập tức xì hơi, nước thi thể tưới lên mặt đất, thi khí màu xanh đen trào ra. Một đạo hồn quang dưới sự che đậy của thi khí, lặng yên không một tiếng động độn xuống lòng đất. Ánh mắt Tô Vũ Dao khẽ lóe, nhưng không lập tức truy tung, mà nhìn Thiên Thủy Thượng Nhân đã khô quắt trước mắt. "Lần này ta ngược lại đã có cỗ Huyền Thi đầu tiên rồi, đúng là đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu!" Nàng quay người nhìn về phía Lâm Lạc Trần, tò mò hỏi: "Ngươi là ai? Tại sao lại xuất hiện ở Thi Âm Tông ta?" Lâm Lạc Trần mỉm cười, tháo mặt nạ xuống cười nói: "Nàng không nhớ ta sao?" Tô Vũ Dao vẻ mặt mờ mịt, xấu hổ nói: "Ngươi là vị nào?" "Ta, Lâm Lạc Trần a!" "Sư tôn, ta có quen hắn không?" Tô Vũ Dao tò mò nhìn Thúy Âm chân nhân, Thúy Âm chân nhân u u thở dài một tiếng. "Nó bị thiên lôi đả thương, tuy rằng may mắn không chết, nhưng thương tổn đến thần hồn, đã quên đi rất nhiều chuyện. Những năm này ta vẫn luôn nỗ lực giúp nó khôi phục, nhưng hiệu quả rất ít, nó trước kia đắc tội quá nhiều người, ta cũng không dám để nó ra ngoài." Lâm Lạc Trần nghe vậy bừng tỉnh đại ngộ, thất hồn lạc phách nói: "Hóa ra là thế, thôi, quên đi cũng tốt!" Hắn đi lên phía trước, từ trong ngực lấy ra chiếc Khống Thi Linh trân tàng nhiều năm đưa cho Tô Vũ Dao. "Đây là đồ của nàng, ta hoàn bích quy triệu!" Tô Vũ Dao nhìn chiếc chuông nhỏ hắn cất giữ bên người, lại lắc đầu. "Không cần đâu, đã là ta của trước kia đưa cho ngươi, ngươi cứ giữ lại làm kỷ niệm đi, ta cũng không dùng đến nữa!" Lâm Lạc Trần trầm mặc một lát, trịnh trọng cất chuông trở về trong ngực, gật đầu nói: "Vậy đa tạ tiên tử hão ý." "Thần hồn Thiên Thủy Thượng Nhân kia đã đào thoát rồi, nếu không nhổ cỏ tận gốc, e rằng sẽ có chút phiền toái." Khóe miệng Tô Vũ Dao khẽ nhếch lên, cười nói: "Chính vì muốn nhổ cỏ tận gốc, mới thả bà ta đi a! Ngươi dường như có thù với bà ta, cỗ Huyền Thi này ta giữ lại, phần còn lại thì giao cho ngươi." Lâm Lạc Trần gật đầu nói: "Vậy đa tạ tiên tử!" Hắn lưu luyến nhìn Tô Vũ Dao một cái, hóa thành lưu quang nhanh chóng bay ra ngoài. Tô Vũ Dao nhìn bóng lưng hắn, không biết đang suy nghĩ gì. Thúy Âm chân nhân bật cười nói: "Dao nhi, đã không nỡ bỏ hắn, vì sao lại phải giả vờ không quen biết chứ?" Ánh mắt Tô Vũ Dao phức tạp, thở dài: "Sư tôn, người không hiểu đâu!" "Ta là không hiểu đám người trẻ tuổi các ngươi rồi!" Thúy Âm chân nhân lắc đầu, cười nói: "Già rồi, già rồi!" Tô Vũ Dao nhìn bà ấy bật cười, trong mắt lóe lên một tia mờ mịt. Thế giới chân thật thế này, thật sự là giả sao? Trong hai mươi năm này, nàng hãm sâu giữa sự sống và cái chết, trong lúc hốt hoảng đã nhìn thấy một thế giới khác. Ở thế giới kia, nàng là sư tôn của Lâm Lạc Trần, cùng Hạ Cửu U là sinh tử đại địch. Ký ức hai thế giới đan xen, khiến Tô Vũ Dao phân không rõ mình rốt cuộc là ai, bên nào mới là giả. Nàng lờ mờ nhớ được, mình là đang ở trong mộng, sợ sau này tỉnh lại không cách nào đối mặt với Lâm Lạc Trần, mới ghìm cương trước vực thẳm. Nhưng Lâm Lạc Trần này chân thật như thế, khiến Tô Vũ Dao lại bắt đầu mờ mịt. Nhân sinh mộng phục mộng, ngã mộng điệp, diệc hoặc điệp mộng ngã? (Đời người mộng lại nối mộng, là ta mơ hóa bướm, hay là bướm mơ hóa ta?)
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com
Báo lỗi chương