Chúng Tiên Cúi Đầu

Chương 223:



Hạ Cửu U cũng chỉ là nói vậy thôi, cuối cùng vẫn quyết định để Lâm Lạc Trần trở về Luân Hồi Thánh Điện.

Đêm trước khi đi, Lâm Lạc Trần thiên đinh vạn chúc, mặc kệ mình có về được hay không, cũng đừng tự tìm cái chết.

Biết đâu mình cũng giống như năm đó, chỉ là mai danh ẩn tích, cũng không phải đã chết, còn có ngày gặp lại.

Hạ Cửu U không nói gì, chỉ yên lặng áp bức Lâm Lạc Trần, quyết tâm một giọt cũng không chừa lại cho mụ đàn bà xấu xa tranh ăn với mình.

Hoàng hôn ngày hôm sau, Lâm Lạc Trần suýt chút nữa phải vịn tường mà đi ra, chỉ cảm thấy lưng có chút đau.

Hắn ngoảnh lại nhìn trong phòng, chỉ thấy Hạ Cửu U đang ngủ say trên giường, khóe mắt ẩn ẩn còn vương lệ châu.

Lâm Lạc Trần luyến tiếc đằng không mà đi, sau đó Hạ Cửu U mở mắt, nằm sấp trên giường khóc không thành tiếng.

Ba ngày sau, Luân Hồi Thánh Điện.

Lâm Lạc Trần đứng trước mặt Mặc Tuyết Thánh Hậu, Mặc Tuyết Thánh Hậu khẽ cười một tiếng.

"Về rồi sao? Đầu người của Hạ Cửu U đâu?"

"Không có, ta không xuống tay được!"

"Vậy ngươi còn về làm gì?"

"Bởi vì ta muốn đưa ra một kiếm rồi chết!"

Trong mắt Lâm Lạc Trần sát ý lóe lên, như thiêu thân lao đầu vào lửa, một kiếm đâm thẳng về phía Mặc Tuyết Thánh Hậu.

Mặc Tuyết Thánh Hậu hời hợt kẹp lấy trường kiếm đang đâm tới, thản nhiên nói:

"Ngươi chỉ có chút bản lĩnh này thôi sao?"

Lâm Lạc Trần chỉ cảm thấy như đâm vào tường đồng vách sắt, không thể tiến thêm nửa tấc, quyết đoán xoay người, bẻ gãy trường kiếm, một kiếm đâm xuống.

"Táng Diệt!"

Giờ phút này hắn mang tâm thế ngọc đá cùng vỡ, một kiếm này dùng ra, phảng phất như thiên địa đều diệt, không gian theo đó sụp đổ.

Mặc Tuyết Thánh Hậu ánh mắt khẽ ngưng lại, cười nói:

"Có chút thú vị, đáng tiếc ngươi vẫn quá yếu!"

Nàng đưa tay khẽ hợp lại, vuốt phẳng gợn sóng không gian vừa sinh ra, sau đó vung tay đánh bay Lâm Lạc Trần ra ngoài.

"Nếu đổi là cha ngươi dùng chiêu này, còn có chút đáng xem..."

Nói đến đây, Mặc Tuyết Thánh Hậu không khỏi nhíu mày, nhận ra một tia không đúng.

Chiêu này cùng các chiêu thức khác nhất mạch tương thừa, tiểu tử này biết dùng, cha hắn sao có thể không biết?

Nghĩ đến đây, nàng chỉ cảm thấy sống lưng từng trận phát lạnh.

Người kia thật sự chưa chết!

Lâm Lạc Trần nào biết suy nghĩ của Mặc Tuyết Thánh Hậu, nằm trên mặt đất, còn muốn giãy dụa đứng lên.

Nhưng Mặc Tuyết Thánh Hậu phi thân tới trước, đôi chân trần nhỏ nhắn đạp lên ngực hắn, giẫm hắn nằm trở lại.

Lâm Lạc Trần như bị sét đánh, lập tức phun ra một ngụm máu, cảm giác toàn thân máu huyết đều không thể lưu thông.

Mặc Tuyết Thánh Hậu ở trên cao nhìn xuống, cười tủm tỉm nhìn Lâm Lạc Trần.

"Ta cho ngươi thêm một cơ hội, liếm chân ta, ta cho ngươi sống sót, thế nào?"

Lâm Lạc Trần ho khan liên tục, châm chọc nói:

"Thánh Hậu lại muốn hí lộng ta sao?"

"Lần này ta không có nói đùa đâu nha!"

Mặc Tuyết Thánh Hậu nhấc chân đang đè trên ngực hắn lên, nhẹ nhàng đá văng mặt nạ của hắn, đưa bàn chân ngọc ngà tinh xảo đến trước mặt hắn.

"Ta chính là thích bộ dáng kiệt ngạo bất tuân này của ngươi, phá lệ cho ngươi một cơ hội, ngươi liếm, hay là không liếm?"

Lâm Lạc Trần nhìn bàn chân nhỏ như ngọc trước mắt, đưa tay nắm lấy chân nàng, trong mắt sát ý lóe lên.

"Ta liếm... tổ tông mười tám đời nhà ngươi ấy!"

Hắn biết mình có làm thật thì cũng chỉ có đường chết, cho nên quyết đoán tung một cước liêu âm cước.

Trong mắt Mặc Tuyết Thánh Hậu hàn quang lóe lên, tránh thoát khỏi sự kiềm chế của hắn, xoay người bay lên, tránh đi một kích này.

Lâm Lạc Trần lảo đảo đứng dậy, cười nhạo nói:

"Muốn ta liếm chân thối của ngươi, kiếp sau cũng đừng hòng!"

"Bất quá Thánh Hậu lại còn mặc tất đen viền hoa, xem ra cũng là buồn bực trong lòng lắm đây, ban đêm có thấy trống vắng hư không không?"

Mặc Tuyết Thánh Hậu nghe những lời càn rỡ phóng túng của hắn, khuôn mặt xinh đẹp hơi lạnh, ánh mắt băng hàn thấu xương.

"Lâm Lạc Trần, sẽ có một ngày, ngươi sẽ quỳ trước mặt ta cầu xin được liếm chân ta!"

Lâm Lạc Trần phì một tiếng nói:

"Làm giấc mộng xuân thu của ngươi đi, ngươi quỳ trước mặt ta còn nghe được!"

Mặc Tuyết Thánh Hậu cười lạnh một tiếng, ném một viên giải dược Tán Hồn Đan xuống đất, dùng chân đá ra.

"Này, ngươi không phải muốn sống sao?"

Lâm Lạc Trần trực tiếp một cước giẫm nát đan dược, lạnh lùng nói:

"Ta là muốn sống, nhưng không muốn sống không chút tôn nghiêm."

Hắn đang định xông lên lần nữa, liều mạng với Mặc Tuyết Thánh Hậu, chết cho oanh oanh liệt liệt.

Nhưng Mặc Tuyết Thánh Hậu vung tay lên, sau lưng bay ra mấy sợi xích, trực tiếp trói Lâm Lạc Trần vào cột trụ trong điện.

Nàng lấy ra một cây roi quất lên người Lâm Lạc Trần, cười lạnh nói:

"Cứng miệng đúng không, ta xem ngươi có thể cứng miệng bao lâu!"

Roi này dường như có lực lượng đánh thẳng vào thần hồn, dù là Lâm Lạc Trần cũng đau đến mức kêu thảm thiết.

"Tiện nhân, ngươi đợi đấy cho ta!"

Mặc Tuyết Thánh Hậu cười lạnh nói:

"Được, ta đợi, có bản lĩnh ngươi cũng trói ta lại mà đánh, ta rất mong chờ đấy!"

Nàng ngồi trên vương tọa, vung roi quất Lâm Lạc Trần, đánh hắn da tróc thịt bong.

Lâm Lạc Trần đau đến nhe răng trợn mắt, nhưng vẫn thân thiết hỏi thăm tổ tông mười tám đời nhà nàng.

"Mặc Tuyết, ta OOXX tổ tông mười tám đời nhà ngươi, cái đồ @#%&*..."

Hắn tính công kích cực mạnh, Mặc Tuyết Thánh Hậu từ bình tĩnh lúc đầu, trở nên có chút gợn sóng.

Lâm Lạc Trần thấy thế, chửi càng hăng, đủ loại dâm ngôn uế ngữ học được từ Từ tướng quân và đám binh lính trong quân doanh tầng tầng lớp lớp tuôn ra.

Mặc Tuyết Thánh Hậu thân cư cao vị nhiều năm, đâu đã thấy qua loại trận thế này, tức giận đến đỏ cả mặt.

"Ta nói ngươi là con bò sữa ngươi còn không phục, cái thứ lúc lắc qua lại này định câu dẫn ai hả?"

Lâm Lạc Trần ha ha cười lớn nói:

"Ngươi mặt đỏ bừng thế kia, không phải là bị chửi cho sướng rồi chứ?"

"Câm miệng!"

Mặc Tuyết Thánh Hậu rốt cuộc không chịu nổi, phong ấn á huyệt của hắn, đánh hắn một trận tơi bời để hả giận.

Lâm Lạc Trần tuy miệng không thể nói, nhưng trong mắt phảng phất có thiên ngôn vạn ngữ, khiến Mặc Tuyết Thánh Hậu hận đến ngứa răng.

Nếu không phải trong thức hải của Lâm Lạc Trần có cấm chế, nàng đã muốn trực tiếp gieo nô ấn vào thần hồn hắn rồi.

"Lâm Lạc Trần, ngươi thật sự muốn chết sao?"

Lâm Lạc Trần thoi thóp, nhưng vẫn cười lạnh:

"Ta không muốn chết, nhưng cũng không sợ chết!"

Mặc Tuyết Thánh Hậu giờ phút này ý thức được cha Lâm Lạc Trần chưa chết, nào dám giết hắn, giận đến ngứa răng.

"Ngươi muốn chết à, ta cứ không cho ngươi toại nguyện đấy!"

Nàng ném Lâm Lạc Trần vào huyết trì chứa đầy máu Cổ Ma, nhìn hắn bị ma huyết ăn mòn, không ngừng lăn lộn kêu thảm, mới tiêu tan chút giận.

Mặc Tuyết Thánh Hậu dựa vào cột đá, ngực còn phập phồng kịch liệt, nhưng đột nhiên lại bật cười.

"Thú vị, rốt cuộc cũng không còn buồn chán như vậy nữa, hy vọng ngươi có thể chống đỡ lâu một chút!"

Không biết vì sao, nàng luôn có cảm giác như đang ở trong mộng, hết thảy đều không giống như là thật.

Mọi chuyện đều quá thuận lợi, cho dù có gợn sóng, cũng đều nằm trong dự liệu của nàng.

Không có kinh hỉ, không có thăng trầm, tháng ngày bình thản khiến nàng đối với mọi thứ đều không có hứng thú.

Rõ ràng nàng đã tu luyện nhiều năm, căn bản sẽ không xuất hiện loại cảm giác này mới đúng.

Nhưng Mặc Tuyết Thánh Hậu vẫn cảm thấy hư không vô cùng, cảm giác mình đang hư độ quang âm.

Loại cảm giác này sau khi Lâm Lạc Trần đi càng thêm rõ ràng, xung quanh giống như những con rối không có linh hồn, làm nàng cảm thấy tẻ nhạt vô vị.

Sau khi Lâm Lạc Trần trở về, nàng nhịn không được muốn thử một chút, muốn tìm chút cảm giác mới mẻ.

Nàng hiếm khi thật sự đưa chân qua, kết quả tiểu tử này lại được đằng chân lân đằng đầu.

Không biết thiên lý chi hành thủy vu túc hạ (đường đi ngàn dặm bắt đầu từ bước chân) sao, lại muốn trực tiếp dùng chân đá mở cửa cung?

Mặc Tuyết Thánh Hậu tuy giận dữ tột cùng, nhưng thái độ kiệt ngạo bất tuân này của Lâm Lạc Trần, lại khiến nàng có cảm giác!

Nàng cuối cùng cũng tìm thấy lạc tử (niềm vui) rồi.

Xét thấy cha Lâm Lạc Trần có khả năng chưa chết, Mặc Tuyết Thánh Hậu quyết định cùng Lâm Lạc Trần chơi đùa thật vui vẻ.

Nàng chính là thích thuần phục loại người kiệt ngạo bất tuân này!

Một thời gian dài sau đó, Mặc Tuyết Thánh Hậu cùng Lâm Lạc Trần đối chọi gay gắt!

Nàng trước tiên cưỡng ép đút giải dược Tán Hồn Đan cho Lâm Lạc Trần, sau đó bắt đầu thay đổi phương pháp khiến Lâm Lạc Trần khuất phục.

Để khiến Lâm Lạc Trần quỳ gối dưới váy thạch lựu của mình, Mặc Tuyết Thánh Hậu uy bức lợi dụ đủ cả.

Nhưng đáng tiếc, Lâm Lạc Trần mềm cứng không ăn, căn bản là không mở miệng.

Mặc Tuyết Thánh Hậu đủ loại phương pháp đều thử rồi, chẳng những không hiệu quả, còn bị hắn mắng cho máu chó đầy đầu, tức giận đến mức một ngày đánh hắn ba trận để trút giận.

Nhưng theo thời gian trôi qua, Lâm Lạc Trần lại phát hiện không đúng.

Nữ nhân này sao hình như lại vui vẻ chịu đựng?

Trước kia mình mắng nàng, nàng còn tức muốn chết, bây giờ tuy cũng đỏ mặt tía tai, nhưng hình như có chút hưng phấn?

Không bình thường, tương đối không bình thường!

Sự thật đúng như Lâm Lạc Trần dự đoán, Mặc Tuyết Thánh Hậu đích xác bắt đầu lĩnh hội được thú vui trong đó, hơn nữa còn vui vẻ chịu đựng.

Cuộc sống khô khan vô vị kia, rốt cuộc cũng tìm được chút niềm vui!

Mới đầu, Mặc Tuyết Thánh Hậu còn chỉ là tra tấn Lâm Lạc Trần về thể xác, sau này càng chơi càng hoa dạng.

Có đôi khi nàng sẽ cố ý thả Lâm Lạc Trần chạy, đợi hắn tự cho là đã đào thoát sinh thiên, lại bắt hắn về đánh cho một trận tơi bời.

Nàng vốn tưởng rằng Lâm Lạc Trần sau khi bị hí lộng nhiều lần, dù cho mình có thả hắn, hắn cũng sẽ không chạy nữa.

Ai ngờ hắn vẫn hễ có cơ hội là chạy, căn bản không có một tia cảm giác thất bại và ý định từ bỏ nào.

Điều này làm cho Mặc Tuyết Thánh Hậu tức hổn hển, cho hắn uống Mê Tình Đan, lại để mỹ nhân ở trước mặt hắn uốn éo tạo dáng.

Nàng vốn muốn xem Lâm Lạc Trần xấu thái chồng chất, phá hủy ngạo khí của hắn.

Ai ngờ tên tiểu tử này hoàn toàn không dao động, còn cười lạnh liên tục.

"Ngươi chỉ lấy loại hàng sắc này để khảo nghiệm ta? Thánh Hậu, ngươi tự mình lên còn nghe được!"

Mặc Tuyết Thánh Hậu nhìn Lâm Lạc Trần không biết điều, hoài nghi nói:

"Ngươi chẳng lẽ không được?"

Lâm Lạc Trần cười lạnh nói:

"Ta được hay không, Thánh Hậu tự mình lên thử chẳng phải sẽ biết sao?"

"Ngươi!"

Mặc Tuyết Thánh Hậu tức giận lại đánh một trận, Lâm Lạc Trần đau đến nhe răng trợn mắt, nhưng vẫn châm chọc khiêu khích.

"Thánh Hậu chưa ăn cơm sao, chút sức lực này cũng không đủ để giãn gân cốt cho ta!"

Mặc Tuyết Thánh Hậu có chút thất bại dừng roi lại, lạnh lùng nhìn hắn.

"Tâm trí ngươi xác thực rất kiên định, nhưng đáng tiếc ngươi có điểm yếu!"

Ánh mắt Lâm Lạc Trần ảm đạm xuống, châm chọc nói:

"Thánh Hậu đây là hết chiêu rồi, chỉ có thể dùng thủ đoạn hạ lưu này?"

Mặc Tuyết Thánh Hậu rất không muốn dùng chiêu này, bởi vì dùng rồi thì tương đương với thừa nhận mình không làm gì được hắn.

Nhưng nàng cũng xác thực hết cách với Lâm Lạc Trần rồi, nàng lại không dám thật sự giết hắn, cũng không dám làm gì Hạ Cửu U.

Dù sao Thiên Tà Thánh Quân kia, thật sự thâm sâu khó lường, nàng không muốn triệt để đắc tội chết với hắn.

Mặc Tuyết rất rõ ràng điểm mấu chốt của loại cường giả này.

Ngươi có thể giúp ta lịch luyện hậu đại, nhưng không thể tổn hại tính mạng và căn cơ, nếu không sẽ là không chết không thôi.

Nhưng ngày ngày đánh Lâm Lạc Trần, Mặc Tuyết Thánh Hậu cũng bắt đầu thấy chán rồi.

Để trò chơi điều giáo này tiếp tục, nàng cần một điểm đột phá.

Nếu không cứ tiếp tục giằng co với Lâm Lạc Trần, cũng chỉ là công dã tràng mà thôi!

Nghĩ đến đây, Mặc Tuyết Thánh Hậu thản nhiên nói:

"Lâm Lạc Trần, ngươi cũng không muốn Hạ Cửu U xảy ra chuyện chứ?"

Lâm Lạc Trần đã sớm đoán được sẽ có ngày này, hờ hững nói:

"Ngươi muốn thế nào?"

Mặc Tuyết Thánh Hậu đạm mạc nói:

"Quỳ xuống, thần phục ta!"

"Thứ khó tòng mệnh!"

"Ngươi không sợ ta giết ả?"

Lâm Lạc Trần lại bình tĩnh nói:

"Sợ, nhưng nàng không hy vọng ta sống luồn cúi!"

"Ngươi giết nàng, chúng ta trên đường xuống suối vàng ít nhất cũng có bạn!"

Ánh mắt Mặc Tuyết Thánh Hậu băng hàn nói:

"Ngươi có tin ta có thể khiến ả sống không bằng chết?"

Lâm Lạc Trần bỗng ngẩng đầu, sát ý lẫm nhiên nhìn nàng.

"Vậy ngươi tốt nhất là giết ta đi, nếu không ngày sau ta nhất định gấp trăm lần hoàn trả!"

Mặc Tuyết Thánh Hậu lại chỉ cười cười nói:

"Lâm Lạc Trần, ta cũng không muốn dùng cách thức này ép ngươi đi vào khuôn khổ! Như vậy đi, chỉ cần ngươi giống như trước kia nghe lệnh ta, ta đáp ứng ngươi sẽ không ra tay với ả, thế nào?"

Lâm Lạc Trần bật cười nói:

"Thánh Hậu thiếu một thuộc hạ như ta sao?"

Mặc Tuyết Thánh Hậu lắc đầu nói:

"Không thiếu, nhưng ta thiếu một lạc tử như ngươi!"

Lâm Lạc Trần biết nàng là đang coi mình như ưng mà ngao, muốn để mình từng chút buông lỏng, cuối cùng thần phục nàng.

Nhưng hắn vẫn gật đầu nói:

"Được, hy vọng Thánh Hậu tương lai sẽ không hối hận!"

Mặc Tuyết Thánh Hậu khịt mũi coi thường nói:

"Nực cười, ta sẽ hối hận?"

Nàng cởi trói cho Lâm Lạc Trần, ném ra lệnh bài của hắn, vân đạm phong khinh nói:

"Cô Ảnh?"

Lâm Lạc Trần tiếp nhận lệnh bài, hành lễ nói:

"Thuộc hạ ở đây!"

Mặc Tuyết Thánh Hậu thản nhiên nói:

"Về sau không được đi gặp Hạ Cửu U, không được có bất cứ liên hệ nào với ả!"

Ánh mắt Lâm Lạc Trần ảm đạm xuống, gật đầu nói:

"Vâng, Thánh Hậu!"

Mặc Tuyết Thánh Hậu lạnh lùng nói:

"Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời, ta cũng sẽ tuân thủ lời hứa không gây bất lợi cho ả! Nhưng nếu để ta phát hiện ngươi vi phạm mệnh lệnh, ngươi đừng trách ta không khách khí với ả!"

Lâm Lạc Trần gật đầu, biết đây là quy tắc trò chơi mà Mặc Tuyết Thánh Hậu định ra.

Hắn không khỏi có chút bất đắc dĩ, nữ nhân này thật là ác thú vị, nhất định phải chia rẽ mình và nương tử mới chịu được sao?