Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 97: QUÂN TỬ TRẢ THÙ, MƯỜI NĂM LÀ QUÁ MUỘN!



“Nhìn ta như thế làm gì?”

Phát hiện ánh mắt của Yến Ất như thấy quỷ xem lấy mình, Lê Vĩ không hiểu ra sao cả.

“Ngươi… Trư huynh, thủ đoạn của huynh có thật là một Nguyên Anh Kỳ không vậy?” Yến Ất có chút kiêng kỵ nhìn Sơn Thuỷ Ấn đang thiêu đốt hừng hực Địa Ngục Hoả.

Thứ này có thể đập cho tàn hồn của một vị Đại Thừa Kỳ suýt chút hồn siêu phách tán, nếu như đập trúng mình… e rằng chỉ có con đường chết.

Cả đời này, Yến Ất chưa bao giờ cảm thấy mình sẽ bị một Nguyên Anh Kỳ uy hiếp.

Nhất là khi nghĩ đến Lê Vĩ còn có gốc ma thụ khó lường dưới cái bóng và Danh Khí mang tên Vô Ảnh kia.

Đương nhiên, nàng vẫn không biết hắn còn một con bài khác là Càn Khôn Cốt vẫn chưa thèm dùng đến.

“Hắc, nếu không có chút bản lĩnh… làm sao được trở thành lão công của Độ Kiếp Kỳ?” Lê Vĩ dương dương đắc ý khoe khoang nói.

Hắn rất tận hưởng cảm giác con hàng Trận Cuồng Lang Quân ghen ghét, đố kỵ khi biết mình có một lão bà tu vi Độ Kiếp.

Nếu để Trận Cuồng Lang Quốc biết vị lão bà đó là Thiên Tà Giáo Chủ - Tà Liễu đại danh đỉnh đỉnh, không biết sẽ còn biểu lộ đến mức nào.

Bất quá Lê Vĩ không muốn bại lộ quá sớm trước mặt Yến Ất, vì vậy cũng chẳng đem tên của Tà Liễu nói ra.

Cảm nhận được sự tự hào và có chút yêu chiều của Lê Vĩ khi nhắc đến vị thê tử bí ẩn kia của hắn, nội tâm Yến Ất chẳng hiểu vì sao càng thêm mất mát.

Bất quá nàng cũng là người khống chế cảm xúc rất tốt, nhanh chóng khôi phục bình thản.

“Đến tiếp nhận đi!” Lê Vĩ phất tay nói:

“Dựa theo ban đầu, tài nguyên thu được chia đều nhau!”

“Được, chuyện này ta không khách khí với Trư huynh!” Yến Ất nghiêm túc gật đầu.

Nàng quả thật muốn đột phá Hợp Thể Kỳ để hoá giải khốn cảnh của Yến Gia Bảo tại Hoành Quốc, vì vậy cũng chẳng ra vẻ từ chối làm gì.

Yến Ất bước đến mở nắp quan tài, đem khung xương cốt từ bên trong lấy ra.

Cảm thụ được nguồn Linh Lực khổng lồ trong từng đốt xương cốt, thân thể kích động đến run rẩy.

Đây chính là tài nguyên cao cấp, nàng tin chắc cảnh giới Hợp Thể nằm trong lòng bàn tay.

Không hề do dự, Yến Ất đem áo bào phủ trên khung xương cốt của Trận Cuồng Lang Quân đưa cho Lê Vĩ, ôn nhu nói:

“Hắc bào này là Pháp Bảo, nó thuộc về huynh!”

Đã nói chia đều, vậy nàng lấy tu vi, hắn lấy pháp bảo.

Lê Vĩ vuốt cằm, nữ nhân này thật sự rất hảo sảng, đáng giá để kết giao lâu dài.

Hắn tiếp nhận áo bào, màu đen khá thích hợp với sở thích…

Vừa rồi bắt tàn hồn của Trận Cuồng Lang Quân vào Diêm Vương Lệnh, Lê Vĩ cũng đã có được ký ức của đối phương.

Biết rằng kiện áo bào này không phải vật tầm thường.

Nó là một kiện Thất Tinh Pháp Bảo - Khắc Trận Trường Bào, có khả năng khắc Trận Văn lên trên áo, khi cần sẽ kích hoạt tạo thành Trận Pháp cho địch nhân không kịp trở tay.

Ngoài ra, Khắc Trận Trường Bào phòng ngự rất tốt, chống được một đợt công kích toàn lực của Hợp Thể Viên Mãn.

Vừa lúc Thái Cực Bào đã bị huỷ, Lê Vĩ cũng không muốn dùng Âm Lực chuyển hoá thành y phục mãi, có Khắc Trận Trường Bào thay thế là ngon rồi.

Không chần chờ, hắn khoanh chân xếp bằng, đem giọt máu trích vào Khắc Trận Trường Bào, ung dung luyện hoá.

Mà ở bên cạnh, Yến Ất cũng đã đặt hai tay lên khung xương cốt, vận chuyển công pháp rút đi Linh Lực bên trong.

“Ưm…”

Nguồn lực lượng nồng đậm do Đại Thừa Kỳ lưu lại như dòng chảy cuộn trào khiến Yến Ất thoải mái kinh hô thành tiếng.

Toàn bộ hệ thống kinh mạch, đan điền được lắp đầy trong nháy mắt.

Tu vi của nàng, đang có dấu hiệu bứt phá…

Cả hai đều tiến vào trạng thái tu luyện.

Trong lúc Yến Ất tập trung, Lê Vĩ âm thầm điều động Càn Khôn Cốt bao phủ phạm vi xung quanh hai người, không để Yến Ất phát hiện điều khác thường.

Hắn đem Thời Gian Gia Tốc gấp ba lần.

Thoáng chốc, ba tháng trôi qua.

ĐÙNG!

Một vụ nổ kinh khủng từ thể nội của Yến Ất vang vọng lên.

“AAAAA…”

Chỉ thấy nàng sảng khoái ngửa đầu quát lớn, tóc đuôi ngựa không gió tự bay.

VÙ VÙ VÙ VÙ…

Linh Khí từ khắp nơi cộng hưởng mà đến, xông thẳng vào thể nội của Yến Ất.

Yến Ất mở ra hai mắt sáng ngời của mình, bên trong mắt còn mang theo vẻ kinh ngạc và vui sướng.

Kinh ngạc vì nàng không nghĩ vì sao mình đột phá nhanh hơn dự kiến gấp mấy lần.

Mà vui sướng là vì cảm thụ được bản thân đã có thể thao túng một phần trời và đất xung quanh.

Hợp Thể Kỳ, hoà hợp vào thiên địa!

Không sai, Yến Ất đã chính thức đột phá Đại Cảnh Giới, trở thành Hợp Thể Kỳ cường giả.

Càng khiến nàng mừng rỡ chính là, lực lượng bên trong khung xương của Trận Cuồng Lang Quân vẫn còn.

Điều này đồng nghĩa chỉ cần mang theo khung xương trở về, tỷ tỷ của nàng cũng có thể dựa vào đó đột phá đại cảnh giới.

Hai tỷ muội đạt đến Hợp Thể Kỳ, uy vọng trong quân đội và Hoành Quốc chắc chắn đại tăng, địa vị của Yến Gia Bảo nhảy vọt.

Đến lúc đó, dù có là Thái Tử Hoành Quốc cũng không dám tiếp tục ép hôn.

Bởi vì một khi làm quá căng dẫn đến hai vị Hợp Thể phản bội hoặc bỏ đi, đây chính là tổn thất cực lớn của Hoành Quốc.

Dù là Hoành Đế cũng không chấp nhận mất mát to lớn như vậy.

Luyện Hư và Hợp Thể, khác biệt quá nhiều.

Nếu Luyện Hư chỉ là nhân vật bậc cao ở một thế lực tu chân, thì Hợp Thể trở lên đã là trụ cột khó thể thay thế.

Nguy cơ lớn nhất đè nặng bấy lâu nay trong lòng đã tìm ra hướng phá giải, Yến Ất làm sao có thể không mừng như điên?

Nàng quay đầu, phát hiện Lê Vĩ từ lâu đã khoác Khắc Trận Trường Bào đen tuyền lên thân, đôi mắt sau cái mặt nạ heo kia đang ôn hoà nhìn mình.

Nội tâm của Yến Ất chảy qua một dòng nước ấm vì cảm động, hé môi nói:

“Trư huynh, ngươi là ân nhân của cả Yến Gia Bảo!”

“Sai rồi, muội là ân nhân của ta mới đúng!” Lê Vĩ thoải mái cười:

“Nếu không có bản đồ của Ất muội, ta làm sao có thu hoạch lớn như vậy?”

Sơn Thuỷ Ấn, truyền thừa của Bát Tinh Trận Sư và Khắc Trận Trường Bào.

Tứ Chuyển Hồn Tu Hậu Kỳ!

Đặc biệt hơn, còn có tàn hồn của Đại Thừa Kỳ cấp cường giả, thứ này có thể đổi được số Diêm Điểm khủng khiếp vô cùng, đủ để Lê Vĩ ở trong Diêm Các mua sắm thoải mái thêm một trận, từ nghèo chuyển thành giàu mới nổi lần thứ hai.

Cái gọi là truyền thừa, đã bị hắn lột sạch sẽ, ngay cả tàn hồn của chủ truyền thừa cũng chẳng buông tha.

Cảm thấy cái hồ nước này khá đẹp, Lê Vĩ lại đem nó thu vào trong Sơn Thuỷ Ấn.

Yến Ất đem xương cốt của Trận Cuồng Lang Quân bỏ vào trong quan tài thuỷ tinh, thu vào Nhẫn Trữ Vật.

Hai người dọn dẹp sạch sẽ, có chút cảm khái nhìn lại nơi này thêm một lần nữa…

“Nhìn sơn chính là sơn, nhìn thuỷ chính là thuỷ!”

“Nhìn sơn không phải sơn, nhìn thuỷ không phải thuỷ!”

Lê Vĩ lẩm bẩm lại hai câu đố, ngửa đầu cười lớn:

“Thú vị lắm, không uổng công đi một chuyến!”

Yến Ất cũng vô thức bật cười, nam nhân này thật sự quá mức đặc biệt.

Có lẽ đây là lý do mà vị nữ Độ Kiếp Kỳ kia nhìn trúng, quả nhiên nhãn lực độc đáo vô cùng.

Đổi lại là Yến Ất, nàng cũng không chê một vị phu quân tu vi Nguyên Anh như vậy.

Nghĩ đến đây, gò má của nàng bất chợt nóng lên, vội vàng lắc đầu xua tan mọi tạp niệm:

“Yến Ất đừng hồ đồ, mệnh của ngươi đặc biệt gian khổ… lại thêm Trư huynh đã có kiều thê, cấm ngươi suy nghĩ lung tung!”

Triệu hoán ra Xích Ngân, ra hiệu cho Lê Vĩ lên ngựa.

Hắn theo thói quen ôm lấy eo của nàng.

Yến Ất cắn nhẹ môi son, cũng không có lên tiếng phản đối.

Hai người cứ thế im lặng, rời khỏi Trận Pháp Thiên Nhiên.

Cả Lê Vĩ và Yến Ất đều có thu hoạch, lòng tự tin tăng mạnh.

“Cái đám sơn tặc kia!” Cả hai bỗng nhiên mở miệng.

“Haha!” Hai người cùng lúc bật cười, ánh mắt hiện lên sát cơ mãnh liệt.

“Quân tử trả thù, mười năm là quá muộn!” Lê Vĩ cười lạnh nói.

“Trư huynh nói đúng ý ta!” Yến Ất nhếch mép:

“Làm luôn nhỉ?”

Không sai, bất kể là Lê Vĩ hay Yến Ất đều không phải nhân vật lương thiện gì…

Trước đó bị Thú Sơn Đạo Tặc nhắm đến, cái tên Trại Chủ chỉ là một Hợp Thể Trung Kỳ mà thôi.

Trong khi đó Yến Ất đã là Hợp Thể Sơ Kỳ, cộng thêm các loại thủ đoạn chiến đấu vượt cấp… chẳng có lý do gì không tìm bọn chúng tính sổ, nhân tiện thu thêm chút chiến lợi phẩm.

“Đi thôi!”

Nghĩ là làm, hai người lệnh cho ngựa quay đầu về vị trí cũ…

Đã chơi là phải chơi cho tới, đánh thẳng vào hang ổ sơn tặc.



Thú Sơn Đạo Tặc tuy không nằm ở trung tâm của Ranh Giới Thiên Khư… nhưng bất cứ thế lực nào chỉ cần có Hợp Thể Kỳ toạ trấn đều không phải đơn giản.

Nhất là khi Thú Sơn Đạo Tặc lợi hại ở chỗ có khả năng thu phục Yêu Thú để chiến đấu, đây mới là điểm khiến bọn chúng có thanh danh không nhỏ tại nơi này.

Rất nhiều nhóm lính đánh thuê, tu sĩ từ bên ngoài tiến vào làm nhiệm vụ đều không dám đến gần lãnh thổ của Thú Sơn Đạo Tặc.

Nơi này như một vùng đất rộng lớn có những chiếc lều trại khang trang được dựng lên, mặt đất bằng phẳng dễ dàng cho những Yêu Thú khổng lồ cư ngụ…

Thú Sơn Đạo Tặc tích luỹ nhiều năm, có cả một đội quân Ngự Thú Sư kết hợp giữa người và yêu, số lượng lên đến 3000, đều là tu sĩ Kim Đan và yêu thú Tam Giai trở lên.

Bên trong một toà cung điện giữa trung tâm, Thú Sơn Trại Chủ sắc mặt vẫn còn tiếc hận…

Khó khăn lắm mới gặp phải mỹ nhân cực phẩm như Yến Ất lại không thu được vào tay, điều này khiến lão mất hứng với cả những thê thiếp có vài phần tư sắc trong trại.

“Trư Hồng… ta nhớ kỹ ngươi rồi!” Thú Sơn Trại Chủ nghiến răng nghiến lợi.

“Nhớ ta? lão tử là trai thẳng!” Một tiếng cười khinh miệt vang lên.

“Ai?” Thú Sơn Trại Chủ giật nảy mình.

Càn Khôn Cốt kích phát, Lê Vĩ mang theo Yến Ất xé toạc không gian, trực tiếp giáng lâm bên trong nơi trọng yếu nhất của Thú Sơn Đạo Tặc, trong điện của Trại Chủ.

Không hề do dự, Yến Ất vung hai tay, tu vi Hợp Thể Sơ Kỳ bạo phát, thô bạo đấm thẳng vào đầu Thú Sơn Trại Chủ.

PHỐC!

Biến cố đến quá nhanh, Thú Sơn Trại Chủ chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, nửa đầu đã bị đấm cho nát bấy.

“AAAAA…”

Hắn đau đớn gầm thét, máu tươi đầm đìa, hộp sọ rạn nứt.

Yến Ất không hài lòng nhướn mày, Hợp Thể Trung Kỳ quả nhiên không dễ tiêu diệt, một quyền của nàng chỉ đấm nát nửa đầu đối phương.

“Kẻ nào làm càn!”

Tiếng quát lớn của Trại Chủ đã kinh động toàn bộ Sơn Tặc.

Trong nháy mắt, tất cả cường giả từ Luyện Hư, Hoá Thần cho đến mấy ngàn tu sĩ thấp hơn đã mang theo yêu thú như sóng thần lao đến, bao vây ở xung quanh đại điện.

“Ất muội cứ làm thịt tên Trại Chủ, đám còn lại giao cho ta!” Lê Vĩ nhếch mép cười gằn.

“Tốt!” Yến Ất nở nụ cười lãnh khốc, lao thẳng đến, hai loại Thiên Mệnh Cách sẵn sàng bạo phát.

“Làm sao có thể?”

Nhận ra tu vi của nàng, Thú Sơn Trại Chủ kinh hô thành tiếng, chấn động đến mức quên cả cơn đau:

“Ngươi đột phá tiểu cảnh giới và đại cảnh giới cùng lúc?”

Trước đó Yến Ất chỉ là Luyện Hư Hậu Kỳ, vì sao một thời gian ngắn không gặp, tu vi nhảy vọt lên Hợp Thể Sơ Kỳ?

Nhìn vẻ mặt bàng hoàng của Thú Sơn Trại Chủ, khoé môi Yến Ất cong lên một tia thoả mãn.

Từ đầu đến cuối nàng bị Trư huynh doạ cho sợ hãi liên tục, bây giờ đến lượt Thú Sơn Trại Chủ bị mình doạ sợ, Yến Ất như tìm lại cảm giác cân bằng, nội tâm cực kỳ dễ chịu.

“Đi chết là có đáp án!”

Nàng cười gằn, một quyền mang theo Bát Quái Đồ cường thế đấm ra.

“Hợp Thể Sơ Kỳ thì sao? Lão phu vẫn tu vi cao hơn!” Thú Sơn Trại Chủ cố gắng lấy bình tĩnh quát lạnh.

Hắn triệu hoán tất cả Yêu Thú đắc lực ra hỗ trợ.

“Ít quá đấy!” Yến Ất lãnh khốc nói:

“Trong cùng cảnh giới, ta đã từng một địch một trăm!”