Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 96: LÃO BÀ TA LÀ ĐỘ KIẾP, NGƯƠI MUỐN TA BÁI SƯ?



“Khặc khặc, tiểu tử, ngươi rất xứng đáng!”

Tiếng cười âm trầm và quỷ dị vang lên khiến Yến Ất giật mình.

Mà phía sau lớp mặt nạ heo, Lê Vĩ vẫn khá bình thản xoay người…

RĂNG RẮC…

Trụ đá dưới hồ bỗng nhiên sụp đổ.

Từ bên trong trụ đá, vậy mà hiện ra một cổ quan tài bằng thuỷ tinh dựng thẳng đứng.

Trong quan tài có một khung xương khoác áo bào màu đen huyền bí, phía trên xương cốt lại hiện lên tàn hồn của một nam tử trung niên diện mạo tuấn tú nhưng không kém phần oai phong.

“Hít!” Yến Ất hít sâu một hơi, nằm mơ cũng không nghĩ đến trong trụ đá tưởng chừng bình thường kia lại còn ẩn giấu một bí mật như vậy.

“Ta liền biết.” Khoé miệng Lê Vĩ nhếch lên, chậm rãi nói ra:

“Nếu ngươi đã chết, trước khi chết còn lưu lại truyền thừa… vậy tại sao không nhìn thấy thi thể hay xương cốt.”

“Nếu động phủ được tạo nên như một toà lăng mộ, nhưng lăng mộ lại không dùng để chôn… thì cứ huỷ đi chứ để lại làm gì?”

“Hảo hán!” Tàn hồn nam tử trung niên thích thú cười khoái trá:

“Ngươi rất tà, cũng rất ngông… thứ gì không dùng được thì cứ việc huỷ bỏ, thứ gì vô dụng thì nên đập phá… rất đúng ý ta.”

“Vậy khảo nghiệm có tất cả ba phần!” Yến Ất kinh hô:

“Mưu trí, chiến lực và bản tính!”

Mưu trí được thể hiện qua việc giải hai câu đó, chiến lực nằm ở chỗ lấy một địch một trăm, còn bản tính lại được thực thi qua việc đập nát động phủ vô dụng.

Cái bản tính này… không căn cứ và đo lường theo giá trị hay phẩm chất đạo đức bình thường, mà dựa vào bản tính của vị lưu lại truyền thừa.

Một kẻ tà, ngông!

Lăng mộ nếu không chôn xác, vậy thì huỷ đi.

Nghĩ đến đây, Yến Ất đã không thể nhịn nổi mà nhìn thật kỹ Lê Vĩ, không chút che giấu vẻ ngưỡng mộ và hiếu kỳ trong đáy mắt.

Nam nhân này là ai, ba loại khảo nghiệm của Đại Thừa Kỳ… không một chút manh mối nhưng đều bị hắn khám phá ra.

Đổi lại là bất cứ kẻ nào khác, e rằng ngay cả việc đi qua Trận Pháp Thiên Nhiên cũng không làm được, nói gì đến khám phá ra tất cả những thứ này?

“Bổn toạ khi còn sống, được xưng tụng là Trận Cuồng Lang Quân!” Tàn hồn nam tử ngạo nghễ tuyên bố:

“Hướng bổn toạ dập đầu bái sư, truyền thừa còn lại thuộc về ngươi!”

Nói xong, tàn hồn nam tử phất lên áo choàng.

Bộ xương cốt tưởng chừng bình thường bỗng nhiên rực rỡ hào quang, toả ra nguồn linh lực nồng đậm và tinh khiết, kèm theo hàng loạt khẩu quyết công pháp, vũ kỹ chiến đấu các loại.

“Hoá ra là ở đó!” Yến Ất thán phục không ngớt.

Vị Trận Cuồng Lang Quân này không hổ thẹn với một chữ “cuồng” trong danh xưng, trước khi tiêu hao thọ nguyên mà chết… y đã thông qua Trận Pháp, dồn nén truyền thừa Linh Tu của mình khắc vào trong chính xương cốt.

Chỉ có những ai thành công thông qua khảo nghiệm bản tính, hợp khẩu vị của Trận Cuồng Lang Quân mới có thể mở ra.

Bằng không, chẳng ai nghĩ truyền thừa cất giấu trong trụ đá ngay giữa hồ thay vì trong động phủ.

“Thật xin lỗi, tại hạ không có ý bái sư!” Lê Vĩ ung dung nói:

“Ngươi đem truyền thừa giao cho nàng!”

Hắn chỉ sang Yến Ất.

Lê Vĩ làm đúng như giao kèo, những gì thu được tại đây sẽ chia đều.

Hắn đã lấy Sơn Thuỷ Ấn quý giá rồi, truyền thừa Trận Sư cả hai đều tiếp nhận, vậy phần truyền thừa Linh Tu đương nhiên sẽ thuộc về Yến Ất.

“Lớn mật!” Tàn hồn Trận Cuồng Lang Quân nộ mắng:

“Truyền thừa của bổn toạ, há do ngươi sắp xếp?”

“Tiền bối bớt giận!” Yến Ất vội vàng chắp tay, nhanh chóng kéo lấy Lê Vĩ sang một bên, thấp giọng nói:

“Mặc dù chỉ còn là tàn hồn, nhưng chiến lực y có thể bạo phát ra sánh với Hợp Thể Trung Kỳ, chúng ta đừng nên đắc tội.”

Đại Thừa Kỳ rất kinh khủng, tuy rằng đã chết nhiều năm, nhưng Tàn Hồn còn lưu lại vẫn có chiến lực của một Hợp Thể Trung Kỳ.

Tuy rằng không thể kéo dài quá lâu, nhưng đủ để đem hai người đè ra đánh.

“Ai nói ta cần nhận truyền thừa của ngươi?” Lê Vĩ bĩu môi nói:

“Trận Cuồng Lang Quân thì sao? Đại Thừa Kỳ thì sao? Thê tử của ta chính là Độ Kiếp Kỳ, nhận truyền thừa của ngươi khác nào hạ thấp thân phận của nàng?”

Nếu hắn chỉ có một thân một mình, đương nhiên sẽ không ngại bái sư một tiếng rồi tiếp nhận truyền thừa, sau đó đem cho Yến Ất cũng chẳng muộn.

Nhưng một khi bái sư, hắn chính là đồ đệ của Trận Cuồng Lang Quân.

Mà lão bà của hắn, đường đường Độ Kiếp Kỳ - Thiên Tà Giáo Chủ, mạnh hơn Trận Cuồng Lang Quân không biết bao nhiêu lần.

Hắn làm đồ đệ của Trận Cuồng Lang Quân, khác nào Thê Tử Giáo Chủ cũng phải trở thành đồ đệ dâu của y?

Không được, vì mặt mũi và danh dự của thê tử, Lê Vĩ xin từ chối…

Nếu muốn bái sư, ít nhất phải là cái nhân vật da đen đụng độ ở Âm Gian, người tuỳ tiện đã đem hai cái Đại Mệnh Cách của hắn thăng cấp thành Thiên Mệnh Cách mới đủ tư cách.

“Nghĩ hay lắm!” Tiểu Đồng hiếm thấy tán thưởng truyền âm:

“Ngươi có Cầu Thang Đại Nhân và ta hộ mệnh, mà cúi đầu bái sư một Đại Thừa Kỳ… chúng ta sẽ đập chết ngươi vì xấu hổ.”

“Ừm, chuẩn đấy!” Lê Vĩ gật gù.

Nếu để Yến Ất biết độc thoại nội tâm của tên này, nhất định sẽ nghĩ hắn điên rồi.

“Có bệnh, ngươi ảo tưởng vừa thôi!” Tàn hồn Trận Cuồng Lang Quân nổi trận lôi đình:

“Thê tử ngươi là Độ Kiếp Kỳ? sao không nổ nàng là tiên nữ trên thượng giới luôn đi?”

Tiểu tử này không biết Độ Kiếp Kỳ là gì sao? Nhìn khắp Man Di Chi Địa có hàng trăm tỷ sinh linh, cường giả Độ Kiếp Kỳ không vượt quá con số một trăm…

Mỗi người đều là nhân vật cao cao tại thượng, ngay cả Trận Cuồng Lang Quân vì Độ Kiếp thất bại, không thể trở thành Độ Kiếp Kỳ nên mới nản lòng tìm nơi ẩn cư, lưu lại truyền thừa trong Ranh Giới Thiên Khư.

Vậy mà cái tên nhóc này, lại ở đây khoác loác lão bà của hắn là Độ Kiếp Kỳ, so với mình khi còn sống còn đáng sợ hơn?

Yến Ất cũng bán tính bán nghi nhìn lấy Lê Vĩ.

Nàng biết Trư huynh không phải người ưa khoác lác, ngược lại thực lực của hắn rất khó lường, thủ đoạn quỷ dị khiến ngay cả nàng cũng nhìn không thấu.

Nhưng mà thê tử Độ Kiếp Kỳ thì hơi quá mức một chút…

“Lừa ngươi cái rắm à?” Lê Vĩ cười lạnh chỉ vào Trư Hồng Diện trên đầu mình:

“Ngươi nhận ra đẳng cấp của cái mặt nạ này không hả?”

Tàn hồn của Trận Cuồng Lang Quân giật mình, lúc này mới cẩn thận quan sát mặt nạ Trư Hồng Diện.

Chỉ cảm thấy cái đầu heo này tuy rất khôi hài, nhưng lại như một cái hố sâu không đáy, bên trong ẩn chứa lực lượng cuồng bạo nào đó như đến từ xa xăm có thể uy hiếp đến mình.

“Cha mẹ ơi, Cửu Tinh Pháp Bảo?” Trận Cuồng Lang Quân la lớn:

“Không có khả năng!”

“Cửu Tinh Pháp Bảo?” Yến Ất tròn xoe mắt.

Cửu Tinh Pháp Bảo, loại Pháp Bảo đẳng cấp cao nhất tương ứng với Độ Kiếp Kỳ cường giả.

Theo hiểu biết của nàng, cả Hoành Quốc chỉ có hai kiện Cửu Tinh Pháp Bảo mà thôi.

Trước đó nàng không nhận ra được đẳng cấp của Trư Hồng Diện, nhưng lại không thể nghi ngờ lời của Trận Cuồng Lang Quân… tuy rằng vị này đã chết, bất quá khi còn sống kiến thức bất phàm, nhất định nói không sai.

Một Nguyên Anh Kỳ, đeo mặt nạ Cửu Tinh chạy long nhong khắp nơi?

Cứ tưởng rằng Sơn Thuỷ Ấn đã đủ hấp dẫn, là Pháp Bảo cao cấp nhất ở đây… nhưng đâu ngờ nổi cái mặt nạ heo kia mới là xịn nhất.

“Thế nào hả?” Lê Vĩ hai tay chống nạnh, dương dương đắc ý nói:

“Mặt nạ này là lão bà của ta tặng đấy, nếu để nàng biết ta bái một tên Đại Thừa Kỳ làm thầy, ngươi gánh nổi sao?”

“Ngươi… ngươi… ngươi…” Tàn hồn của Trận Cuồng Lang Quân run lẩy bẩy, ở trong quan tài đưa tay chỉ về phía Lê Vĩ, run run nói:

“Ngươi rốt cuộc làm sao ôm đùi được nữ cường nhân như vậy?”

Trận Cuồng Lang Quân ghen ghét, đố kỵ, thèm thuồng đến phát cuồng.

Khi mình còn sống, nếu như có phú bà như vậy bao nuôi… cũng không đến mức Độ Kiếp thất bại.

Dù sao thì với thiên phú của Trận Cuồng Lang Quân, chỉ cần có chút trợ lực… chẳng hạn như mặt nạ Cửu Tinh giống cái đầu heo kia, khả năng thành công đã tăng lên rất nhiều rồi.

Nhưng Bát Tinh Pháp Bảo và Cửu Tinh Pháp Bảo chênh lệch như trời và đất, Sơn Thuỷ Ấn lợi hại đến mấy cũng bị đánh cho cạn kiệt lực lượng trong một lần Thiên Kiếp giáng xuống.

Từ Đại Tội Thất Hình Quyết, Hồn Tu của Lê Vĩ bỗng nhiên nhảy vọt đột phá.

Thoáng chốc đạt đến Tứ Chuyển Hồn Tu Hậu Kỳ.

Hắn đã thành công khiến Tàn Hồn của một vị Đại Thừa Kỳ sinh ra dao động tiêu cực mãnh liệt, nhờ vậy mà Hồn Tu đột phá như bay.

Nhưng chính điều này, càng khiến Lê Vĩ âm thầm đề phòng.

“Kiếp của ngươi, phải thuộc về ta!” Quả nhiên vừa mới đề phòng, tiếng quát táo bạo và tham lam của Trận Cuồng Lang Quân gào lên:

“Ta muốn trở thành ngươi!”

Yến Ất hoài nghi nhân sinh đến mức trợn mắt há hốc mồm…

Đại Thừa Kỳ dù đã chết cũng nên có uy nghiêm và danh dự của một cường giả, tu sĩ Nguyên Anh ở trong mắt chỉ là con kiến hôi mới đúng.

Nhưng kết quả ở đây, vị Đại Thừa Kỳ này lại ghen ghét và khao khát mãnh liệt được trở thành một vị Nguyên Anh Kỳ.

“Ôm bắp đùi của nữ Độ Kiếp, dù nàng xấu như heo nái ta cũng bằng lòng!” Tàn hồn Trận Cuồng Lang Quân lao thẳng ra khỏi quan tài, ập về phía của Lê Vĩ.

Hiển nhiên, muốn đoạt xác Lê Vĩ sống lại.

Nguyên Anh nhỏ nhoi thì sao? Tên này có thê tử là Độ Kiếp Kỳ đấy.

Moá nó, còn có thiên lý hay không?

“Dám nói bảo bối thê tử của ta là heo nái, ngươi chán sống rồi!” Lê Vĩ nổi trận lôi đình:

“Vốn nể ngươi lưu truyền thừa, định dẫn ngươi vào Cõi Nhân đầu thai làm người, bây giờ cho ngươi vào cõi súc sinh luôn!”

“Tên này nói điên cái gì thế?” Trận Cuồng Lang Quân không hiểu ra sao, nhưng vẫn cố chấp xông đến.

Lê Vĩ nâng lên Sơn Thuỷ Ấn, hung hăng đập đến.

“Ngu xuẩn, Sơn Thuỷ Ấn làm sao tác động vào tàn hồn sánh ngang Hợp Thể Kỳ như ta?” Trận Cuồng Lang Quân biểu lộ khinh thường.

Sơn Thuỷ Ấn tuy lợi hại, đẳng cấp cao… quả thật có thể trọng thương Hợp Thể Kỳ.

Nhưng nên biết rằng, nó là loại Pháp Bảo chuyên đánh nhục thân, mà tàn hồn là thứ có thể dễ dàng xuyên qua nó.

Trận Cuồng Lang Quân tự tin mãnh liệt, mặc kệ Sơn Thuỷ Ấn đập đến, vẫn lao thẳng về phía giữa trán của Lê Vĩ.

Chỉ cần tiến nhập cơ thể thành công, tàn hồn của hắn thừa sức chiếm đoạt quyền làm chủ cơ thể.

“Người đã chết… nên vào địa ngục bái kiến Diêm Vương, đừng có ở đây thèm thuồng hậu bối!” Lê Vĩ lãnh đạm tuyên bố.

Ngay thời khắc này, Minh Hồn và Linh Hồn của hắn dung hợp, Thôn Linh Ma Thụ gào thét truyền ra Ma Lực.

12 đường Ma Văn khảm lên Sơn Thuỷ Ấn, mà Minh Hồn và Linh Hồn đã thông qua Minh Ngục Hoả Quyết vận chuyển, hừng hực thiêu đốt lên Địa Ngục Hoả.

Địa Ngục Hoả đỏ thẳm như dung nham bùng cháy, bao trùm Sơn Thuỷ Ấn.

“Cái quỷ gì thế này?”

Cảm giác nguy hiểm tột đỉnh khiến Trận Cuồng Lang Quân chấn kinh, không dám tin gào thét:

“Địa Ngục Hoả trong truyền thuyết?”

Đối với Dương Thế, ngọn lửa đến từ địa ngục chỉ là thứ tồn tại trong truyền thuyết… những linh hồn từng gặp qua Địa Ngục Hoả đều đã chết rồi.

Bởi vì đây là ngọn lửa có thể khắc chế cứng Linh Hồn, đặc biệt là loại Tàn Hồn như Trận Cuồng Lang Quân.

Tu vi cao thì sao? Ngươi không phải Hồn Tu, linh hồn gặp Địa Ngục Hoả cũng sẽ bị đốt thành tro bụi.

Huống hồ Địa Ngục Hoả này không hề đơn độc, nó có Sơn Thuỷ Ấn là Bát Tinh Pháp Bảo đi kèm.

Trận Cuồng Lang Quân nằm mơ cũng không dám nghĩ đến kịch bản hoang đường này.

Vị trước mắt, là người chuyên bắt hồn, Âm Dương Sứ Giả - Lê Vĩ!

Nhưng điều Trận Cuồng Lang Quân không ngờ đến vẫn còn rất nhiều…

Phần phật…

Ống tay áo của Lê Vĩ tung bay, Hắc Bạch Song Linh kích phát hai loại Thiên Mệnh Cách, truyền ra Tử Vong Sát Hồn và Sinh Mệnh Chiến Hồn cuồn cuộn, lại dung hợp vào Sơn Thuỷ Ấn.

BÙM!

Địa Ngục Hoả nổ tung, một ấn đập xuống kinh khiếp quỷ thần.

Trước ánh mắt đặc sắc của Yến Ất, tàn hồn của Trận Cuồng Lang Quân bị đập suýt chút hồn phi phách tán, vô số tia hồn lực bắn ra đầy vặn vẹo…

“AAAAAAAAAA…”

Hắn đau đớn gầm lên như dã thú bị thương, thê thảm đến cực điểm.

“Đồ tốt, đúng là đồ tốt!” Lê Vĩ nâng Sơn Thuỷ Ấn cười to.

Nếu không nhờ uy lực của Bát Tinh Pháp Bảo tương trợ, dù hắn có Địa Ngục Hoả thì cũng vô pháp trọng thương một tàn hồn cao cấp như Trận Cuồng Lang Quân.

Đáng tiếc, chính Trận Cuồng Lang Quân cũng chẳng tưởng tượng ra được diễn biến của mọi chuyện.

Lê Vĩ lười nói nhảm, hai tay chưởng ra, Hoả Ngục Xiềng Xích cứ thế xuyên thủng tàn hồn yếu ớt của Trận Cuồng Lang Quân, kéo thẳng vào trong Diêm Vương Lệnh.

“AAAA… ta thành quỷ cũng không bỏ qua cho ngươi!” Trận Cuồng Lang Quân réo lên như lệ quỷ.

“Rơi vào tay ta, ngươi ngay cả cơ hội làm quỷ cũng không có!” Lê Vĩ cười lạnh liên tục, triệt để nhốt tàn hồn Trận Cuồng Lang Quân vào trong Diêm Vương Lệnh của mình.

“Cái này… cái này…”

Yến Ất lùi lại vài bước chân, thân thể lảo đảo nhìn chằm chằm tên nam tử tu vi Nguyên Anh đeo mặt nạ đầu heo vừa mới phong ấn tàn hồn của một vị Đại Thừa Kỳ…

Mọi chuyện, lật đổ thế giới quan của nàng.

Tâm cảnh, không thể bình thản…

Nam nhân này, rốt cuộc là thứ khủng bố gì?