Hổ Răng Kiếm là Ngũ Giai Viên Mãn, tu vi của nó tương đương với Hoá Thần Viên Mãn… từng được Cốt Giang có ý định bồi dưỡng làm toạ kỵ.
Ở Thiên Tà Giáo, muốn thu phục Yêu Thú làm toạ kỵ hay chiến thú… cần phải lập công trạng, có đủ Tà Điểm.
Đối với người khác, việc đổi Hổ Răng Kiếm khá là khó khăn, nhưng đối với nhân vật cấp trưởng lão như Nham Dương, đó lại là điều vô cùng dễ dàng.
Lần này Lê Vĩ giúp Nham Dương thanh lý môn hộ, còn nhận lời đem Thăng Linh Châu đến Yêu Khư… Nham Dương không có lý do gì từ chối yêu cầu của hắn.
Dùng Tà Điểm chuộc ra Hổ Răng Kiếm, giao quyền quản lý nó cho Lê Vĩ.
“Sảng khoái!” Lê Vĩ hài lòng nở nụ cười:
“Sẽ không để Tam Trưởng Lão thất vọng.”
“Đây là tin tức về vị đạo hữu ở Yêu Khư của ta!” Nham Dương đem một khối Ngọc Bội có hình như lông vũ giao cho hắn:
“Chờ ngươi đến Yêu Khư, có thể thông qua Ngọc Bội này liên hệ đối phương.”
“Tốt!” Lê Vĩ tiếp nhận Ngọc Bội, thu lấy Thăng Linh Châu và tài sản của Nham Dận, lúc này mới cáo từ rời đi.
Thăng Linh Châu quả thật rất hấp dẫn, nhưng với nội tình của Lê Vĩ… hắn còn chưa đến mức tham lam món đồ này như Nham Dận.
Hắn có điểm mấu chốt, thứ gì vốn không phải của mình thì sẽ không vô lý chiếm đoạt.
“Làm phiền ngươi rồi!” Thả người rời khỏi Hoả Diệm Sơn, Lê Vĩ hướng Hắc Phù mở miệng nói.
“Công tử nói đùa, chút chuyện nhỏ này có phiền gì chứ?” Hắc Phù nhẹ nhàng lắc đầu:
“Ngươi cứ ở lại Tiểu Tà Viện, có việc gì cần cứ gọi cho ta.”
“Được, tặng thứ này cho nàng!” Lê Vĩ cười tủm tỉm, đem một quyển trục ném ra.
Hắc Phù tiếp nhận, nhất thời toàn thân chấn động: “Thất Tinh Thân Pháp?”
“Đúng vậy.” Lê Vĩ thản nhiên nói:
“Là Tàn Ảnh Vũ Bộ!”
Hắn đã nắm giữ môn thân pháp này, cũng không ngại đem ra chia sẽ một phen.
“Không được công tử, thứ này quá quý giá!” Hắc Phù vội vàng từ chối dù nhịp tim đang đập nhanh.
Vật phẩm cấp Thất Tinh, là thứ mà nàng còn chưa đủ thân phận tu luyện.
“Đây là mệnh lệnh.” Lê Vĩ nghiêm mặt nói:
“Ngươi luyện thân pháp này, tốc độ nhanh hơn… ngày sau thuận tiện làm việc cho ta.”
Thấy hắn rõ ràng muốn cho mình thân pháp, còn tìm lý do giúp mình… nội tâm Hắc Phù thật sự cảm động.
Nếu trước đó còn có chút không tình nguyện khi Tần Thuỷ Dao ép mình dâng hiến Nguyên Âm Tố Linh Thân cho Lê Vĩ, thì hiện tại Hắc Phù cảm thấy rất sẵn lòng, thậm chí có chút chờ mong.
“Được rồi, đừng quấy rầy ta!” Lê Vĩ phất tay.
“Sẽ không để công tử thất vọng!” Hắc Phù cung kính cúi đầu, khom lưng rời đi.
Lê Vĩ tiến vào trong Tiểu Tà Viện, cũng chẳng có bế quan gì… chủ yếu là kiểm kê tài sản của Nham Dận.
Đáng tiếc, con hàng này không thể giàu bằng Đại Công Công, đồ vật của hắn chẳng khiến Lê Vĩ hứng thú bao nhiêu.
Một vạn Linh Thạch Trung Phẩm, Nham Long Chiến Giáp và Bạo Viêm Phù.
Lê Vĩ động ý niệm, Thôn Linh Ma Thụ đem Uy Long Diễm phóng xuất ra ngoài.
Mặc dù Thôn Linh Ma Thụ có thể trực tiếp nuốt chửng Uy Long Diễm để mạnh hơn, nhưng Lê Vĩ cảm thấy như vậy hơi lãng phí.
“Tiểu Bối, mấy thứ này đều cho ngươi, đem luyện hoá đi!” Lê Vĩ đem Uy Long Diễm, Nguyên Anh và thủ đoạn chiến đấu của Nham Dận giao cho Tiểu Bối.
Bản thân Lê Vĩ không phải dân chơi hệ thuộc tính, vì vậy cũng không quá thèm khát Uy Long Diễm.
Nó có năm loại linh căn là Thuỷ - Phong - Hoả - Kim và Thổ… đương nhiên có thể luyện hoá được Dị Hoả như Uy Long Diễm rồi.
Mà Nguyên Anh cùng các thủ đoạn chiến đấu của Nham Dận là Hoả Thuộc Tính, cũng cực kỳ thích hợp đối với nó.
Đừng thấy Nham Dận bị Lê Vĩ đánh cho không ngóc đầu lên được, nhưng các công pháp, vũ kỹ của tên này cũng không tầm thường, đủ cho Tiểu Bối tăng lên một phần chiến lực.
Không hề do dự, Tiểu Bối ôm một đống tài sản bắt đầu luyện hoá.
Lê Vĩ cười cười, kích phát Lệnh Bài Truyền Tống đến Hồ Lô Sơn.
Hắn tiến vào trong rừng, linh lực truyền vào thanh âm, gầm lên:
“Hổ Răng Kiếm, ngày ngươi tự do đã đến!”
RỐNG!
Một tiếng hổ gầm vang vọng sơn lâm, cái bóng hổ khổng lồ như ngọn núi nhỏ rất nhanh đã lao vọt đến trước mặt Lê Vĩ, hai mắt trừng trừng tràn ngập kích động:
“Ngươi nói thật?”
“Không sai, lần này ta vừa vặn đi Yêu Khư một chuyến… trả lại tự do cho ngươi!” Lê Vĩ gật đầu xác nhận.
“Ngày này, không nghĩ đến lại nhanh như vậy.” Hổ Răng Kiếm kích động đứng bằng hai chân, tràn ngập thán phục nhìn Lê Vĩ.
Nó không ngờ, thiếu niên thực hiện lời hứa với mình năm đó… nay đã có bản lĩnh để thực hiện.
“Lời hứa của nam nhân, sao ta có thể quên?” Lê Vĩ nhếch mép cười:
“Huống hồ, ta còn cần ngươi bảo kê đến Yêu Khư.”
Hắn đối với tình huống ở Yêu Khư không biết gì cả, trên đường đi chưa chắc sẽ an toàn.
Có thêm một trợ lực cường đại, lại từng xuất thân ở Yêu Khư như Hổ Răng Kiếm đồng hành, Lê Vĩ tự tin hơn rất nhiều.
Vừa thực hiện lời hứa, vừa có thêm một bảo kê… sao lại không làm?
“Sảng khoái!” Hổ Răng Kiếm vui vẻ cười to:
“Chờ đến Yêu Khư rồi, ta sẽ dâng lên ngươi một phần hậu tạ, tin chắc không làm ngươi thất vọng!”
“Ngươi quá to lớn, cưỡi ngươi sẽ thu hút sự chú ý… có cách nào không?” Lê Vĩ hỏi.
“Chuyện nhỏ!” Hổ Răng Kiếm nhe răng:
“Súc Cốt Công!”
Trong khoảnh khắc, xương cốt trong cơ thể con hổ này co rút lại, cả khung xương teo nhỏ, mà cơ thể nó cũng teo nhỏ theo.
Từ một con hổ nặng mấy tấn khổng lồ, thoáng chốc đã thành một con mèo nhỏ rất đáng yêu, lanh lợi.
Mèo nhỏ nhảy lên, gọn gàng trốn vào ống tay áo của Lê Vĩ.
“Không tồi!” Hắn gật gù:
“Chờ Tiểu Bối xuất quan, chúng ta sẽ xuất phát!”
…
Trong lúc chờ Tiểu Bối tăng thực lực, Lê Vĩ cũng không rảnh rỗi.
Hắn thi triển Nhập Âm Độn Pháp, trực tiếp chạy vào Âm Gian mà không cần thông qua Diêm Vương Lệnh.
Mà ngay khi vừa vào Âm Gian, Hổ Răng Kiếm đã được Tiểu Đồng đưa vào không gian tách biệt.
Có điều khiến Lê Vĩ nhận ra, thi triển Nhập Âm Độn Pháp hắn sẽ xuất hiện ở một nơi ngẫu nhiên tại Âm Gian, không mặc định tại Dẫn Hồn Kiều của Diêm Vương Điện.
Giống như hiện tại, Lê Vĩ xuất hiện tại một vùng chỗ hoang vu, xung quanh đầy hoang tàn, cũ kỹ thấm đẫm sát khí, những bia mộ không tên, những bộ xương không còn nguyên vẹn…
Nơi này như một chiến trường xưa cổ nào đó.
“Nơi này quá tà môn… rời đi thì hơn!” Lê Vĩ đeo mặt nạ Quỷ Vương vào, chẳng may rơi nhầm vào hiểm địa cao cấp nào đó, không cẩn thận lại chết oan chết uổng.
Nào ngờ lúc này, ống tay áo của hắn hơi động … Hắc Huyền từ trong đó bay ra, hai mắt sáng rực nhìn hoàn cảnh nơi đây, phấn khích nói:
“Công tử, chỗ này rất thích hợp cho ta tu luyện.”
Không cần Tiểu Đồng giải thích, Lê Vĩ cũng hiểu đây là chuyện gì.
Hắc Huyền sở hữu Tử Vong Sát Hồn, ở một nơi vừa có tử khí, vừa có sát khí như chỗ này… chính là thiên đường lý tưởng để nàng tu luyện và đột phá.
“Nơi này hẳn là địa bàn của một thế lực lớn từng bị tiêu diệt.” Tiểu Đồng đánh giá nói:
“Hắc Huyền chỉ cần hấp thụ các loại khí ở đây, tu vi sẽ tự đột phá mà không tiêu hao tài nguyên.”
“Tốt, vậy thì bắt đầu đi!” Lê Vĩ cổ vũ nói:
“Đột phá Ngũ Chuyển cho ta!”
“Đa tạ công tử!” Hắc Huyền vui vẻ mỉm cười, xếp bằng ngồi giữa không trung, vận chuyển công pháp.
VÙ VÙ VÙ…
Thiên Mệnh Cách - Tử Sát Chi Linh kích hoạt.
Lê Vĩ rõ ràng cảm nhận được, lượng sát khí, tử vong và cả những oán hồn xung quanh đang đổ dồn về thể nội của Hắc Huyền.
Hắn cũng tranh thủ ở bên cạnh, lấy ra Danh Khí - Vô Ảnh, tiến hành nhỏ máu nhận chủ.
Vô Ảnh là một kiện Danh Khí, có linh tính riêng… lẽ ra rất tâm cao khí ngạo, không dễ dàng bị thu phục.
Bất quá trước đó nó đã bị Tà Liễu dạy dỗ cho ngoan ngoãn rồi, cũng không dám chống cự với nam nhân của nàng là Lê Vĩ.
Quá trình nhận chủ diễn ra vô cùng thuận lợi…
Không lâu sau, Lê Vĩ cảm giác được Vô Ảnh đã nằm gọn trong đan điền của mình.
ONG!
Siêu Nguyên Anh của hắn bỗng nhiên rung lên, toả ra tham niệm muốn đoạt lấy Vô Ảnh.
“Siêu Nguyên Anh muốn dung hợp cùng Danh Khí?” Lê Vĩ sửng sốt.
“Đương nhiên, Tạo Hoá Danh Khí là được thiên địa thai nghén ra, tuy là vũ khí… nhưng nó cũng là tài nguyên tinh khiết nhất.” Tiểu Đồng giảng thuật:
“Mà chỉ cần là tài nguyên, Siêu Nguyên Anh đều có thể luyện hoá, biến Vô Ảnh thành một phần lực lượng của mình, vừa là vũ khí có thể chiến đấu.”
“Ngon lành!” Hai mắt Lê Vĩ toả sáng.
“Đừng vội!” Tiểu Đồng nói:
“Quá trình dung hợp rất gian nan, nơi này không an toàn.”
“Được rồi!” Lê Vĩ gật đầu, đè nén ham muốn đem Vô Ảnh hợp vào Siêu Nguyên Anh.
Tạo Hoá Danh Khí so với Thai Khí bình thường còn lợi hại hơn, hắn cũng nóng lòng muốn biết sau khi dung hợp xong, Siêu Nguyên Anh của mình sẽ cường đại đến đâu.
Nhưng trước mắt, bảo vệ cho Hắc Huyền đột phá vẫn là nên làm…
Lê Vĩ và Bạch Trinh đứng song song, canh gác cho Hắc Huyền hấp thụ tử khí và sát khí.
ẦM!
Đột ngột mặt đất chấn động, có thứ gì đó to lớn đang lao đến với tốc độ cao.
Mà Lê Vĩ đã sớm cảm nhận được sự thịnh nộ tột cùng thông qua dao động linh hồn…
Điều này khiến hắn không ngại, ngược lại càng hưng phấn.
Bởi từ dao động linh hồn, hắn có thể mơ hồ ước tính ra được tu vi của kẻ đang đến.
Ở mức Hoá Thần Trung Kỳ, không cao hơn!
OÀNH!
Mặt đất sụp đổ, con quái vật có hình thù như rắn lớn, lại mọc hai cái đuôi hung bạo lao lên.
“Nhị Vỹ Xà!” Tiểu Đồng vừa thấy liền lên tiếng:
“Một đuôi là Minh Sát, một đuôi là Tử Vong!”
Quả nhiên, chỉ thấy phần chóp đuôi của con rắn lớn này hội tụ lực lượng, chính là Minh Hồn Sát Lực và Tử Vong Chi Lực… hung hăng quật xuống đầu Lê Vĩ.
“Hoá ra là thế.” Lê Vĩ cười gằn.
Vùng này vốn là địa bàn của Nhị Vỹ Xà, nó chuyên hấp thụ Sát Khí và Tử Khí ở đây để tu luyện… bây giờ lại bị Hắc Huyền cạnh tranh, đương nhiên là tức giận rồi.
Trong lòng đã hiểu, Lê Vĩ lại không chút chần chờ triệu hoán Thiên Tàn và Địa Khuyết xông thẳng lên.
Ngay khi hai cái đuôi đập xuống, Càn Khôn Cốt kích hoạt… thân ảnh Lê Vĩ dịch chuyển biến mất ngay tức khắc.
Một lần nữa xuất hiện, hắn đã ở trên đầu Nhị Vỹ Xà, hai kiện Thai Khí thô bạo cắm xuống.
KENG!
Như chém vào kim loại, tia lửa bắn ra tung toé, vảy rắn quá mức cứng rắn khiến Thiên Tàn và Địa Khuyết không thể đâm vào, chỉ lưu lại một vết sẹo lớn.
“RỐNG!”
Nhị Vỹ Xà đau đớn nộ hống, hai mắt của nó bắn ra hung quang.
Minh Hồn Sát Lực cùng Tử Vong Chi Lực bắn ra như chóp từ trong đáy mắt, muốn xuyên thủng vào linh hồn của Lê Vĩ.
Tu vi của nó là Ngũ Giai Trung Kỳ, Lê Vĩ biết nếu như bị bắn trúng, mình không chết cũng trọng thương.
Hắn không dám khinh thường, điều động Càn Khôn Cốt đến cực hạn, mở ra một vùng tiểu càn khôn.
Trong nháy mắt, Thời Gian và Không Gian trong phạm vi ngàn dặm thuộc quyền chưởng khống của Lê Vĩ.
Thời Gian Chi Lực quấn thân, dịch chuyển hắn né tránh đi thế công của Nhị Vỹ Xà…
Đồng thời, Lê Vĩ hướng về phía nó hung hăng đè tay xuống.
ẦM ẦM…
Không Gian chồng chất như thái sơn áp đỉnh, thô bạo trấn áp lên cơ thể Nhị Vỹ Xà.
Bất quá tu vi của nó vẫn quá cao, dù bị Không Gian đè ép, tốc độ cũng chỉ giảm đi một phần, thân thể chỉ nặng hơn một chút, hoàn toàn không bị tổn thương.
Yêu Thú vốn đã có nhục thân mạnh hơn nhân loại, chưa kể Nhị Vỹ Xà này còn có vảy giáp cứng rắn như bộ giáp cao cấp trên thân.
“RÍT!”
Nó phẫn nộ rít lên, thân rắn uốn lượn, há miệng phun ra vô số răng nanh sắc nhọn.
Mỗi một nhánh răng nanh đều được bao phủ bởi Minh Hồn Sát Lực và Tử Vong Chi Lực, phô thiên cái địa, muốn đem Lê Vĩ phân thành từng mảnh.
Chưa dừng ở đó, Nhị Vỹ Xà còn thi triển một chiêu phóng đại Sát Khí, muốn chấn nhiếp tinh thần của đối thủ.
Tu vi chênh lệch, Lê Vĩ quả nhiên bị ảnh hưởng, đầu đau như búa bổ, linh trí bị ảnh hưởng khiến hắn nhíu mày.
Sắc mặt Lê Vĩ lạnh lùng, Đại Tội Thất Hình Quyết vận chuyển.
ẦM!
Minh Hồn và Linh Hồn của hắn dung hợp, khẩu quyết toả sáng, thân thể nhanh chóng biến đổi.
Trong thoáng chốc, mái tóc của Lê Vĩ chuyển sang màu đỏ, hai mắt chuyển sang màu đỏ, Sát Khí bùng lên, diện mạo tuấn lãng trở nên tà dị đến cực điểm.
Hừng hực…
Lấy hắn làm trung tâm, Sát Khí điên cuồng toả ra như muốn hoá thành thực chất.
Linh Hồn và Minh Hồn đều chuyển thành màu đỏ, mang theo Sát Khí kinh thiên động địa quét ra.
Sát Khí của Nhị Vỹ Xà tan biến, bị Sát Khí của Lê Vĩ thôn tính sạch sẽ.
Sắc mặt Lê Vĩ trở nên điên cuồng, tóc dài không gió tự bay, như một tên sát tinh chuyển thế.
Sát Khí của hắn bùng nổ, vậy mà khiến đồng tử của Nhị Vỹ Xà trở nên hoảng loạn, cảm giác như cái tên trước mặt này còn có sát khí đáng sợ hơn cả mình.
Không sai, đây là Phẫn Nộ Hình.
Trạng thái Phẫn Nộ của Đại Tội Thất Hình Quyết, cường hoá và gia tăng sát khí của người thi triển lên gấp nhiều lần.
Lê Vĩ cảm nhận mình giận dữ chưa từng có, thịnh nộ tột cùng, chỉ muốn tiêu diệt mọi thứ chướng ngại vật.
Bằng mọi giá, bất chấp thủ đoạn cũng phải diệt sát con mồi.
KENG!
Thiên Tàn và Địa Khuyết tru lên, các loại lực lượng bạo phát… hai chém cùng ra.
ROẸT!
Một vòng xoáy cuốn phăng tất cả, toàn bộ răng nanh như kim châm của Nhị Vỹ Xà hoá thành mảnh vụn.
Lê Vĩ đạp không mà đến, mang theo Sát Khí ngập trời, Thai Khí nhắm thẳng đầu rắn thô bạo đâm xuống cực mạnh.
“RÍT!”
Nhị Vỹ Xà không chịu thua kém, nó ngửa đầu rít lên, vũ khí lợi hại nhất là hai chiếc đuôi như hai lưỡi đao quật đến, muốn đánh tan Thiên Tàn và Địa Khuyết.
Nào ngờ đúng lúc này, một cái bóng cây màu đen khổng lồ đột ngột lan tràn khắp mặt đất.
Từ trong bóng cây, vô số rễ cây, dây leo, nhánh cây các loại như những sinh vật sống động trồi lên, chúng nó như xiềng xích, như ác ma, như cánh tay từ địa ngục quấn chặt lấy cơ thể của Nhị Vỹ Xà.
Hai chiếc đuôi vừa mới nâng lên, đã bị hàng chục dây leo quấn chặt kéo xuống đất.
“RÍT!”
Nhị Vỹ Xà vừa sợ vừa giận… bởi vì từ cái cây khổng lồ này, vô vàn gai nhọn mọc ra, như những hàm răng hút máu gặm vào cơ thể nó, xuyên qua vảy giáp của nó, hút đi lực lượng của nó.
Nhị Vỹ Xà tuy cũng là yêu thú đáng gờm, nhưng đứng trước phiên bản khác của Thượng Cổ Hung Yêu - Thôn Linh Ma Thụ… nó vẫn còn quá nhỏ bé.
Chỉ chưa đầy vài hơi thở, thân rắn to lớn của nó đã bị Thôn Linh Ma Thụ xoắn chặt, phong toả, khống chế…
Chỉ chờ có thế, Thiên Tàn cùng Địa Khuyết của Lê Vĩ vô tình cắm thẳng vào hai mắt của nó.
“XÀ!”
Nhị Vỹ Xà tê tâm liệt phế tru lên, đau đớn đến tột đỉnh, hai mắt mù loà.
Nó há miệng rắn, ngưng tụ một đợt công kích cuối cùng muốn kéo theo Lê Vĩ đồng quy vu tận.
PHỐC!
Vô Ảnh lạnh lùng và dứt khoát từ trong không gian xuyên thủng mà qua, đâm thẳng vào cổ họng của Nhị Vỹ Xà.
Dễ dàng phá tan lớp vảy, tìm thẳng vào thể nội, cắm vào yêu đan.
Cực kỳ quyết liệt!
“Hự…”
Một tiếng kêu thê lương vang lên, công kích còn chưa kịp phát đã tiêu tán…