Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 82: NƠI KẾ TIẾP!



“Mỗi khi dùng nó giết người, hãy nhớ đến bổn toạ!”

Lê Vĩ âm thầm rùng mình, lão bà của mình đúng là bá đạo… loại lời nói này thể hoại tổng tài chỉ có sách dép thôi.

“Đa tạ lão bà!” Hắn hí hửng vô cùng, cẩn thận tiếp nhận Vô Ảnh.

Lập tức cảm giác được, một loại mát mát, lành lạnh… ôn nhuận dễ chịu nhưng cũng đầy rẫy sát phạt ở trong tay.

Trước đó còn ngưỡng mộ, thèm thuồng kiện Ma Lâu Kiếm của con hàng Lâu Diễm… không ngờ thê tử nhà mình quá mức tâm lý, vậy mà chuẩn bị lễ vật hậu hĩnh như vậy.

Nhìn thấy dáng vẻ yêu thích của Lê Vĩ, Tà Liễu hài lòng mỉm cười…

Nàng cũng trả giá không nhỏ mới đạt được một kiện Danh Khí, bất quá dùng để khích lệ nam nhân nhà mình, rất đáng giá.

“Ngươi ngày càng tà rồi!” Tiểu Đồng cảm thán nói:

“Âm Dương Sứ Giả, Thiên Tàn - Địa Khuyết, Dạ Tâm, Thôn Linh Ma Thụ… bây giờ có thêm Vô Ảnh đánh lén, từng loại thủ đoạn càng ngày càng tà, không ra dáng tu sĩ chính đạo.”

“Ai thèm làm chính đạo?” Lê Vĩ âm thầm khinh bỉ:

“Mạnh là được!”

“Thưởng cũng đã phát, ngươi có thể đi rồi!” Tà Liễu phất tay.

Lê Vĩ liền bị dịch không ra ngoài.

“Lão bà quá phủ, còn chưa cho lão công thấy mặt!” Lê Vĩ hơi buồn bực, vô thức đưa tay xoa xoa bờ mông, vẫn còn cảm giác đàn hồi mềm mại từ đùi nàng chưa tan.

Được ngồi trên đùi, tựa vào lòng rồi… nhưng Tà Liễu vẫn che đậy dung nhan, để hắn chỉ có thể mơ mơ hồ hồ mà tưởng tượng.

Sau chuyện lần này, hắn cảm giác tình cảm của mình với Thê Tử Giáo Chủ lại tăng một chút.

Không phải vì nàng cho hắn Danh Khí quý giá, cũng không phải vì một đoá hoa hồng… mà vì sự tôn trọng ngầm mà thê tử dành cho hắn.

Nàng chưa từng dò xét hắn.

Không sai, dù tu vi của Lê Vĩ tăng cao, thủ đoạn có nhiều, chiến tích gần đây cũng khá nổi trội…

Tà Liễu lại chưa từng dùng Linh Thức quét hắn, cũng chưa từng có ý định quan sát tình huống trong thể nội của hắn.

Rõ ràng với tu vi của nàng, làm điều đó là vô cùng dễ dàng… nhưng nàng lại không làm, bởi vì nàng hiểu mỗi người đều có bí mật, nàng không chủ động thăm dò khi nam nhân của mình chưa đồng ý.

Tà Liễu nhìn thì bá đạo, cường thế không gì sánh bằng… thật chất lại rất tâm lý, ôn nhu và sủng ái hắn.

Khoé môi Lê Vĩ hiện lên nụ cười: “Có thê tử như vậy, nữ nhân bình thường không lọt nổi mắt ta.”

Nói xong, mang theo tâm trạng vui vẻ lấy ra Truyền Âm Ngọc.

“Công tử, đại sư tỷ bế quan rồi… ngươi cần gì cứ báo với ta một tiếng.” Thanh âm của Hắc Phù truyền đến.

“Nhiệm vụ đã xong, mang ta đi gặp Tam Trưởng Lão đi!” Lê Vĩ thoải mái nói.

“Hít!” Hắc Phù nhịn không được hít sâu một hơi.

Tần Thuỷ Dao đã căn dặn qua, Hắc Phù đương nhiên biết Nhiệm Vụ mà Lê Vĩ vừa nói là gì.

Giết Hoá Thần Sơ Kỳ - Nham Dận.

Nham Dận là đệ tử chân truyền của Tam Trưởng Lão, Hắc Phù đương nhiên biết đến hắn.

Kẻ này sở hữu Dị Hoả, có Pháp Bảo hộ thân, vũ kỹ và công pháp tu luyện cương mãnh, tàn phá quy mô lớn, thực lực rất lợi hại.

Dù là Hắc Phù tu vi cao hơn, muốn diệt Nham Dận cũng phải mất kha khá sức.

Vậy mà chỉ mới bao lâu, Lê Vĩ đã làm thịt được Nham Dận rồi?

Trong lúc nhất thời, Hắc Phù có chút hoảng.

Một người… sao có thể tiến bộ nhanh như vậy?

Thiên phú này, so với đại sư tỷ còn kinh khủng hơn.

“Hắc Phù?” Thấy nàng không hổi đáp, Lê Vĩ lại gọi một tiếng.

“Được rồi, công tử đang ở đâu?” Hắc Phù hỏi.

“Ở gần quảng trường!” Lê Vĩ tuỳ ý đáp.

“Chờ ta!” Truyền Âm Ngọc gián đoạn.

Vài phút sau, một thân ảnh trong bộ sườn xám màu đen, quyến rũ yêu mị đã đạp không mà đến.

Lê Vĩ biểu lộ bình thản… sau khi được nếm chút quả ngọt từ chỗ Thê Tử Giáo Chủ, hắn cảm thấy Hắc Phù cũng không hấp dẫn như mình từng nghĩ.

Ngược lại thì Lê Vĩ đang cân nhắc, tu vi của Hắc Phù gần đây đã có tiến bộ, là Hoá Thần Viên Mãn rồi… chỉ cần tích luỹ đủ là đột phá Luyện Hư Kỳ như Tần Thuỷ Dao.

Có nên gạ Hắc Phù chiến một trận, ước tính chiến lực không nhỉ?

“Công tử, theo ta đến Hoả Diệm Sơn một chuyến!” Hắc Phù nói:

“Gặp Tam Trưởng Lão!”

“Được!” Lê Vĩ gật đầu.

Hắc Phù thả người bay đi, hắn ở phía sau cũng bay theo.

Tình cảnh này khiến không ít đệ tử của Thiên Tà Giáo chú ý…

“Đó chẳng phải tạp dịch đệ tử của đại sư tỷ sao? Hắn đột phá Nguyên Anh cũng khá nhanh đấy.” Một người thấy Lê Vĩ phi hành, mở miệng nói.

“Ôm được đùi của đại sư tỷ, chắc hẳn không thiếu tài nguyên tu luyện.” Có người gật gù.

“Tốc độ tu luyện của hắn cũng không tính là nhanh, ta còn thấy chậm đấy.” Lại có đệ tử khác lên tiếng.

Đổi lại là ở thế lực nho nhỏ nào đó, Kim Đan không đến mười năm đột phá Nguyên Anh chắc chắn chính là đại sự, là chuyện đáng ăn mừng.

Nhưng ở một nơi mà Nguyên Anh nhiều như lợn con giống Thiên Tà Giáo, việc Lê Vĩ đột phá Nguyên Anh cũng chẳng gây nên bất ngờ.

Khiến người ta chú ý là về thân phận của hắn, cũng như việc hắn từng đánh bại Vân Tương Nhi mà thôi.

Mà tốc độ đột phá như vậy, ở Thiên Tà Giáo cũng không tính là nhanh.

Tương truyền Giáo Chủ thời trẻ, chỉ mất hai năm đã từ Kim Đan Sơ Kỳ tiến vào Nguyên Anh Kỳ rồi.

Đương nhiên, bọn hắn không biết rằng dù tu vi của Lê Vĩ tăng tiến hơi chậm… nhưng chiến lực của hắn mới là thứ biến hoá nhiều nhất.

Lê Vĩ không nóng vội theo đuổi tu vi cao, hắn càng chú trọng xây dựng nền tảng… từng chút, từng chút một, mỗi cảnh giới đều phải thật sự vững vàng.

Không lâu sau, Hoả Diệm Sơn - ngọn núi đứng thứ ba của Thiên Tà Giáo đã hiện ra trước mắt.

Hoả Diệm Sơn là nơi có nhiệt độ nóng nhất ở Thiên Tà Giáo, bên dưới chân núi là đại bản danh của Khí Đường, nơi tập hợp tất cả Luyện Khí Sư.

Nghe nói trước khi trở thành Trưởng Lão, Nham Dương từng đảm nhiệm chức đường chủ của Khí Đường.

Mà Đường Chủ của Khí Đường hiện nay là nhi tử của Nham Dương - Nham Sơn.

Hắc Phù cùng Lê Vĩ bay đến giữa lưng chừng núi, cảm thụ được nhiệt độ kinh khủng từ hoả diễm khiến cả hai toát mồ hôi.

“Hắc Phù theo lệnh đại sư tỷ, bái phỏng Tam Trưởng Lão!” Hắc Phù thanh lãnh quát lên.

Trước đây Hắc Phù là đệ tử của Đại Trưởng Lão, ở trong hàng ngũ đệ tử nàng chỉ kém hơn Tần Thuỷ Dao, ai cũng biết rõ điều này.

Khi Cốt Giang bị diệt toàn mạch, Hắc Phù được Tần Thuỷ Dao thu nhận cũng không phải điều bí mật.

“Lên đi!” Một thanh âm trầm thấp, có vẻ uy nghiêm truyền ra.

Hắc Phù gật đầu, ra hiệu cho Lê Vĩ cùng mình bay lên đỉnh núi.

Quá trình này khiến hắn cảm thán không thôi, Hoả Diệm Sơn nhỏ hơn Hồ Lô Sơn một chút… trước đây mỗi lần xuống núi đều đi mất cả tháng, bây giờ đột phá Nguyên Anh chỉ cần bay chút là đến, chênh lệch thật sự quá lớn.

Hoả Diệm Sơn hùng vĩ, bên trong là miệng núi lửa với các loại Dị Hoả đang hừng hực thiêu đốt.

Lê Vĩ nhìn cũng thèm thuồng, Dị Thuộc Tính luôn có sức hấp dẫn lớn với bất cứ tu sĩ nào.

Dù có thể hắn không cần dùng, nhưng mang đi bán cũng đổi được rất nhiều thứ tốt.

HỪNG HỰC…

Ngay khi vừa đặt chân lên đỉnh núi, hoả diễm trùng thiên cuồn cuộn thiêu đốt thành một vùng biển lửa.

Tam Trưởng Lão đang định ra oai một phen, chợt phát hiện Lê Vĩ đứng sau Hắc Phù, suýt chút ngã nhào xuống đất.

Lão vội vàng thu hồi hoả nhiệt, trong thoáng chốc sức nóng ở Hoả Diệm Sơn giảm xuống rất nhiều.

Nói đùa sao? Ra oai trước mặt phu quân của Giáo Chủ, cho lão mười lá gan cũng không dám.

Lê Vĩ chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, đã thấy hoả diễm thu hồi, một lão già hình thể thấp lùn, chiều cao chưa đến một mét, da đen, đầu mọc sừng dê, thân khoác hoả bào hiện ra trước mắt.

Hắn nhận ra lão già này, lão ta cũng có tham dự Minh Hôn của hắn và Tà Liễu.

Không cần đoán cũng biết là ai, liền chắp tay nói: “Gặp qua Tam Trưởng Lão!”

“Ừm, Lê tiểu hữu khách khí rồi!” Tam Trưởng Lão vuốt cằm.

“Phốc!” Hắc Phù đứng cạnh suýt chút phun ra ngoài.

Luyện Khí Sư hay Luyện Đan Sư, mỗi chức nghiệp đều cực kỳ quan trọng đối với sự phát triển của thế lực… thế nên bọn hắn luôn mắt cao hơn đầu, tâm cao khí ngạo.

Từ bao giờ, Tam Trưởng Lão lại ôn hoà như vậy? còn gọi Lê Vĩ là “tiểu hữu”.

Nên biết rằng, danh xưng này đã gần như ngang vai ngang vế rồi…

Lê Vĩ thì hiểu vì sao Tam Trưởng Lão có thái độ như thế, nhất định là do biết mình có Thê Tử Giáo Chủ chống lưng.

Hắn cũng không nói nhiều, lấy ra thi thể của Nham Dận và tài sản của y giao ra, mở miệng nói:

“Ta đã thanh trừng phản đồ, toàn bộ vật phẩm đều giữ nguyên, chỉ có Dị Hoả của Nham Dận đã bị ta thu phục.”

Nhìn thi thể đồ đệ, ánh mắt Nham Dương loé lên một tia phức tạp…

Thật ra với bản sự của mình, Nham Dương có thể tự tay thanh trừng phản đồ.

Nhưng nói thế nào đi nữa, Nham Dận là do một tay lão nuôi lớn… cũng không nỡ ra tay, bất quá luật của giáo là không thể trái, phản đồ phải bị diệt, nên Nham Dương mới giao nhiệm vụ này xuống dưới.

Không ngờ người tiếp nhận và hoàn thành lại là Lê Vĩ.

“Nguyên Anh diệt Hoá Thần, không hổ là người được giáo chủ xem trọng.” Nham Dương thầm nghĩ, thở dài:

“Không những Uy Long Diễm, mà tất cả chiến lợi phẩm của Nham Dận đều thuộc về tiểu hữu… chỉ trừ kiện Pháp Bảo kia của lão phu.”

Nói đến đây, Nham Dương phất tay… Thăng Linh Châu từ trong đan điền của Nham Dận bay ra ngoài, trôi nổi lơ lửng.

“Đồ tốt nha, hạt châu này có thể nâng cấp Linh Thạch đấy, là Bát Tinh Pháp Bảo.” Tiểu Đồng ánh mắt độc đáo, liền nhận ra giá trị của Thăng Linh Châu.

Lê Vĩ có chút giật mình, chẳng trách Nham Dận nổi lòng tham… giá trị của thứ này quá lớn.

“Chiến lợi phẩm thuộc về ngươi là lẽ đương nhiên, lão phu còn thưởng thêm!” Tam Trưởng Lão vuốt cằm:

“Có yêu cầu gì, cứ nói một tiếng!”

Đây là phu quân của giáo chủ, mình không thể keo kiệt.

“Nếu đã vậy… ta muốn luyện ra Tuyệt Thế Danh Khí!” Hai mắt Lê Vĩ sáng quắc.

“Phốc!” Nham Dương suýt chút thổ huyết.

“Sao thế? Khó lắm à?” Lê Vĩ nhướn mày.

Danh Khí có Tạo Hoá Danh Khí và Tuyệt Thế Danh Khí.

Nếu Tạo Hoá là thứ do trời đất thai nghén, thì Tuyệt Thế là do người luyện mà thành.

Nham Dương là Luyện Khí Sư lợi hại nhất của Thiên Tà Giáo rồi, chẳng lẽ không luyện nổi Tuyệt Thế Danh Khí sao?

Thấy tên này khó hiểu, Nham Dương bất đắc dĩ giải thích: “Tuyệt Thế Danh Khí là thứ chỉ có thể ngộ, không thể cưỡng cầu.”

“Để luyện được Tuyệt Thế Danh Khí, nguyên liệu, cơ duyên, trải nghiệm… một thứ cũng không thể thiếu.”

“Tiểu hữu trải nghiệm còn chưa đủ, nguyên liệu chưa chuẩn bị… mà cơ duyên càng chưa có.”

“Trải nghiệm? ta cần trải nghiệm gì?” Lê Vĩ hỏi.

“Nếu ngươi dùng kiếm… vậy phải đồng hành cùng kiếm, bầu bạn cùng kiếm trong thời gian dài, tự lĩnh ngộ ra Kiếm Thuật của riêng mình, đó cũng là một loại trải nghiệm.” Nham Dương kiên nhẫn giải đáp:

“Khi đó, kiếm và ngươi như một… có thể suy nghĩ đến việc đem nó thăng lên Tuyệt Thế Danh Khí nếu kết hợp cùng nguyên liệu và cơ duyên.”

Lê Vĩ nhướn mày, quả thật dù mình có Linh Huyền Song Kiếm… nhưng cũng ít khi dùng đến, càng ít khi bầu bạn cùng hai thanh kiếm này, ngược lại chỉ xem chúng nó như công cụ, khi cần dùng thì mang ra dùng mà thôi.

“Danh Khí có linh, nếu ngươi chưa thể cùng kiếm cộng hưởng linh hồn… khó, khó lắm.” Nham Dương lắc đầu.

Lê Vĩ hơi thất vọng, hắn vừa được Thê Tử Giáo Chủ tặng Tạo Hoá Danh Khí nên cũng muốn có thêm một kiện Tuyệt Thế Danh Khí để tăng chiến lực, xem ra không dễ dàng.

“Nhưng cũng không phải không có biện pháp…” Nham Dương hơi cân nhắc.

“Mời nói!” Lê Vĩ ánh mắt loé lên.

“Hỗn Vực và Yêu Khư cách nhau rất xa, lộ trình lên đến trăm vạn dặm.” Nham Dương cầm Thăng Linh Châu lên tay, nói:

“Nếu tiểu hữu từ Thiên Tà Giáo giúp lão phu mang Pháp Bảo này giao cho một vị đạo hữu ở Yêu Khư, xuyên suốt hành trình cùng kiếm làm bạn… nói không chừng sẽ có được cảm ngộ của riêng mình, cùng kiếm cộng minh.”

“Hơn nữa trên hành trình này, cơ duyên và nguy hiểm song hành, lại tìm kiếm nguyên liệu phù hợp.”

“Chỉ cần hội tụ đủ yếu tố, lão phu sẽ đích thân vì ngươi luyện ra Danh Khí Tuyệt Thế!”

“Mà vị đạo hữu kia của ta sau khi nhận được pháp bảo, cũng sẽ có hậu tạ xứng đáng.”

Lê Vĩ nghe đến đây, hứng thú tràn đầy…

Vừa đột phá Nguyên Anh, còn chưa biết nên đi đâu hay làm gì… đến Yêu Khư một chuyến trải nghiệm, khám phá cũng là tốt.

“Yêu Khư không tệ đâu, hy vọng sẽ có thứ dùng để ấp trứng.” Tiểu Đồng lên tiếng:

“Lại tìm huyết mạch để ngươi bước vào Yêu Đạo!”

Tiểu Đồng ủng hộ, Lê Vĩ không suy nghĩ nữa, chắp tay tiếp nhận Thăng Linh Châu, nghiêm nghị nói:

“Ta đồng ý với một điều kiện, giúp ta chuộc ra Hổ Răng Kiếm ở Hồ Lô Sơn!”