Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 81: CƯỜNG THÊ!



Bầu không khí tĩnh lặng bao trùm toàn bộ Tội Thành…

Nói thật ra, ở Tội Thành đừng nói là Hoá Thần Kỳ… dù là Luyện Hư, Hợp Thể bị tìm đến và tiêu diệt cũng không có việc gì lạ.

Nhưng mà, một Hoá Thần Kỳ sở hữu Pháp Bảo cao cấp, có được Dị Hoả… lại bị một Nguyên Anh Sơ Kỳ vượt đại cảnh giới diệt sát thì là chuyện hiếm lạ.

Từ trước đến nay, cũng không thiếu dạng thiên tài có thể vượt cấp.

Nhưng vượt cấp một cách nghiền ép, áp đảo toàn diện như vậy… cũng là lần đầu tiên.

Tạo nên rung động chưa từng có.

Trong lúc nhất thời, kẻ đeo mặt nạ đầu heo trở thành một ẩn số, vô số câu hỏi được đặt ra trong đầu những kẻ chứng kiến.

Hắn rốt cuộc là ai?

Hắn tại sao lại giết đệ tử chân truyền của Thiên Tà Giáo?

Hắn còn ẩn giấu những thủ đoạn gì?

Rất nhiều thứ mà người ngoài không lý giải được, bởi lẽ tin tức Nham Dận phản bội sư phụ còn chưa truyền ra.

Đã có người bí mật dùng Lưu Ảnh Ngọc ghi lại toàn bộ quá trình, tin tưởng không bao lâu… kẻ thần bí đeo mặt nạ heo sẽ vang danh Hỗn Vực.

Lê Vĩ mặc kệ đám đông nghĩ gì, gọn gàng dứt khoát thu hồi thi thể và tài sản của Nham Dận.

Có một số kẻ động tâm tư muốn ra tay với Lê Vĩ, nhưng lại kiêng kỵ bối cảnh sau lưng hắn.

Dù sao thì, bọn hắn không tin một Nguyên Anh Kỳ không có xuất thân lại khủng bố đến như thế.

Nói không chừng đây là nhân vật kế thừa của đại thế lực nào đó có thể sánh ngang Thiên Tà Giáo nên mới không hề sợ hãi mà diệt sát Nham Dận, trước khi tìm hiểu rõ ràng… tốt nhất là đừng xen vào.

“Thật sự ngoài ý muốn a…” Trong phủ thành chủ, Tội Thành Chi Chủ nhẹ cong lên cánh môi đỏ mọng của mình, lẩm bẩm nói:

“Không hổ là kẻ mà Tà Liễu nhìn trúng.”

Ngay từ đầu, nàng đã đoán ra kết cục của Nham Dận là cái chết.

Bởi vì kẻ kia đeo mặt nạ được luyện chế từ Bỉ Dực Chi Tâm, đó là thứ có thể mượn Tà Lực của Tà Liễu để chiến đấu.

Ấy thế mà, từ đầu đến cuối… Lê Vĩ chưa từng dùng đến công dụng của mặt nạ đầu heo, thứ duy nhất mà hắn sử dụng, chính là chiến lực của bản thân hắn.

“Thai Khí đặc biệt, Linh Hồn đặc biệt, thể chất giống như Thôn Thiên Ma Thể.” Ánh mắt Tội Thành Chi Chủ loé lên một tia tiếc hận:

“Đáng tiếc, lại là người của Tà Liễu rồi, cùng bổn thành chủ vô duyên.”

Với kiến thức của nàng, đương nhiên nhận ra một điều mà hầu hết tu sĩ không phát hiện.

Đó là Hồn Lực của Lê Vĩ quá mạnh, quá đặc thù.

Bằng không dù hắn có là một Hồn Tu, thì Tứ Chuyển Hồn Tu cũng vô pháp xiềng xích, thiêu đốt linh hồn của Hoá Thần Sơ Kỳ đơn giản như vậy.

Điều này chứng minh, Linh Hồn của kẻ này vượt xa bình thường.

Tội Thành Chi Chủ không biết đến Minh Tu, cho nên cũng không nhìn thấu được trạng thái vừa rồi của Lê Vĩ là Hồn – Minh dung hợp.

Nhiệm vụ đã hoàn thành, Lê Vĩ ung dung mang theo chiến lợi phẩm rời khỏi Tội Thành.

Chứng kiến bóng lưng của hắn rời đi, các tu sĩ trong Tội Thành chỉ cố gắng đè nén cảm giác tham lam và đố kỵ.

Với khối tài sản và thủ đoạn vừa rồi của Lê Vĩ thể hiện, dẫn phát lòng tham là điều dễ hiểu.

Mà cũng nhờ có thế, Đại Tội Thất Hình Quyết lại hấp thụ được không ít dao động linh hồn, Hồn Tu và Minh Tu của Lê Vĩ lại sắp tiến vào Tứ Chuyển Trung Kỳ.

Bất quá Lê Vĩ quá mức bình tĩnh, bình tĩnh đến độ tạo cho người khác cảm giác… hắn chỉ sợ ngươi không ra tay với hắn, không sợ bị giết người đoạt bảo.

Cho nên không ai dám ra tay.

Thản nhiên rời khỏi Tội Thành, để lại một đợt thán phục, cảm khái.

“Yêu nghiệt, đây mới là yêu nghiệt…” Có người nhịn không được thốt lên.

Toàn thành im lặng, không ai phủ nhận điều này, chỉ đành nhìn theo kẻ mang mặt nạ đầu heo dần dần biến mất.

Lê Vĩ cũng không kiểm tra tài sản của Nham Dận, bởi vì hắn sẽ giao cho Tam Trưởng Lão.

Ngoại trừ Dị Hoả đã thu giữ, những thứ khác hắn sẽ không đụng vào.

Vừa rồi hắn có thể thoải mái rời đi, là vì tự tin vào Nhập Âm Độn Pháp.

Tội Thành không có Câu Hồn Sứ Giả, càng không có Âm Dương Sứ Giả đuổi theo hắn vào Âm Gian.

“Ta vì diệt Nham Dận mà bỏ ra thi thể của một Hợp Thể Kỳ… hy vọng Tam Trưởng Lão hồi báo không làm ta thất vọng.” Lê Vĩ nhếch mép.

Nếu không, mạng của Nham Dận còn không xứng bằng thi thể của một Hợp Thể Kỳ.

Thân pháp triển khai, Thời Không tác động…

Lại hướng về tổng bộ Thiên Tà Giáo lao vọt đi.



Một tháng sau, Lê Vĩ đã tháo xuống Trư Hồng Diện, ung dung cưỡi Thiết Mã tiến vào địa bàn của Thiên Tà Giáo.

Tu luyện đúng là không ngày tháng, rời đi và trở về thoáng cái đã mấy năm, hắn cũng từ một Kim Đan đột phá Nguyên Anh toàn diện, chiến lực biến đổi như trời và đất.

Nào ngờ vừa mới trở vào giáo, hắn vô thức cảm ứng được có mấy đạo ánh mắt quét ngang quét dọc khắp toàn thân mình.

Nhưng sau đó lập tức biến mất như không có gì xảy ra.

“Ảo giác à?” Lê Vĩ nhíu mày.

“Không phải ảo giác, đám Trưởng Lão lén nhìn trộm ngươi!” Tiểu Đồng nói:

“Nguyên Anh bình thường khó mà phát hiện, nhưng ngươi là Minh – Hồn cùng tu, trực giác cực nhạy nên mới cảm ứng được.”

Lê Vĩ gật gù, những Trưởng Lão là người biết mình đã kết Minh Hôn với Thê Tử Giáo Chủ, bọn hắn âm thầm chú ý là chuyện hết sức bình thường.

“Vĩ ca!”

Lý Cuội từ xa nhìn thấy Lê Vĩ, liền hưng phấn chạy đến định bắt chuyện.

Nào ngờ không gian đột ngột vặn vẹo, Lê Vĩ bỗng nhiên hư không tiêu thất.

“Cái gì thế? Lại là Lão Bà Độn Pháp sao?” Lý Cuội sửng sốt tại chỗ.

Lê Vĩ bị cưỡng ép dịch không mà đi, một lần nữa xuất hiện đã nhận ra mình đang ở một cung điện màu đen cổ kính, tràn ngập khí tức uy nghiêm.

Trần cung điện cao chót vót, phía trên có điêu khắc tên của các đời Thiên Tà Giáo Chủ, hai bên cung điện còn có pho tượng của bọn họ.

Trong đó một pho tượng thu hút sự chú ý của Lê Vĩ, chính là tượng của Thê Tử Giáo Chủ…

Đáng tiếc, bị một lớp khăn đen che đậy khuôn mặt…

“Thế nào? Nhìn đủ chưa?” Thanh âm nhàn nhạt vang lên.

Bảo toạ giữa đại điện hiện ra, Tà Liễu tuỳ ý ngồi ở nơi đó, đưa mắt nhìn xuống nam nhân.

“Ta nói lão bà… nàng muốn gọi ta đến thì chỉ cần nói một tiếng, dịch chuyển như vậy có ngày ta đau tim chết mất.” Lê Vĩ đòi quyền lợi.

Nữ cường nhân này quá mức bá đạo, thích là túm mình như túm gà lôi đến, chẳng thèm báo trước gì cả.

“Ngươi náo sự lớn như vậy khiến Nha Ảnh và Hãn Quốc tổn thất nặng nề, chôn thây hai tên Hợp Thể Kỳ… cũng sợ đau tim sao?” Tà Liễu cười như không cười quét mắt nhìn hắn.

Lê Vĩ trừng trừng xem lại nàng, đáng tiếc có một luồng Tà Lực như ẩn như hiện che đậy dung nhan.

Bất quá với thân thể mỹ miều, tư thế cao cao tại thượng, đôi chân dài miên mang và những đường cong uyển chuyển cũng đủ để hắn nuốt một ngụm nước bọt.

Tiểu huynh đệ như phá được gông cùm xiềng xích, trỗi dậy hung tàn.

Quả nhiên là Âm Dương Cổ Tình Đan tác quái, chỉ có ở gần nàng… hắn mới là nam nhân chân chính.

“Moá!” Lê Vĩ nội tâm thầm mắng.

Vì tương lai, ta nhẫn.

“Lần này ngươi làm rất tốt!” Tà Liễu tán thưởng, nội tâm thầm nghĩ:

“Không hổ là kẻ ta nhìn trúng.”

Bởi vì đã xác định đời này cũng chỉ có hắn, nàng cũng không phản đối việc hắn gọi mình là lão bà.

Dù sao nơi này chỉ có hai người…

Biểu hiện của Lê Vĩ vượt ngoài dự kiến của nàng, giao cho hắn giải quyết sạch Nha Ảnh ở Thiên Tà Giáo, vốn nghĩ rằng ít nhất cũng phải vài chục năm mới có thể hoàn thành.

Không ngờ hắn bằng vào tài trí và vận khí, một lần quét sạch… chẳng những ở Thiên Tà Giáo mà ngay cả tại Tinh Vân Các cũng không còn chó săn của Nha Ảnh nữa rồi.

Nhất là nhờ chuyện lần này, Tinh Vân Các Chủ phải thiếu nợ nàng một ân tình.

“Hề hề… nghe Tần Thuỷ Dao nói nàng có gì đó muốn thưởng cho ta?” Lê Vĩ hai mắt nóng bỏng.

Tuy Tà Liễu từng nói sẽ giải trừ Âm Dương Tình Cổ Đan cho hắn sau khi hắn đột phá Hoá Thần…

Nhưng ở cạnh nàng, đâu cần phải giải trừ?

Hắn có phản ứng với nàng, bất cứ lúc nào động phòng cũng được.

Nhìn ra tia dục vọng trong mắt nam nhân, Tà Liễu hừ một tiếng: “Mơ đẹp lắm!”

Với sự thông tuệ của nàng, làm sao không đoán ra tên này đang nghĩ cái gì trong đầu.

Lê Vĩ cười khan…

Bất quá hắn còn chưa kịp phản ứng, Tà Liễu đã vung tay.

Trong nháy mắt, Lê Vĩ bị dịch chuyển ngồi ở trên đùi nàng.

“Cái này…” Hắn trợn mắt há hốc mồm nhìn chằm chằm Tà Liễu.

Nàng duỗi ra ngọc thủ tinh tế tuyệt luân, một tay choàng qua eo hắn, một tay nâng lên… từng đầu ngón tay lã lướt nâng chiếc cằm của hắn, đưa mắt quan sát.

“Ngũ quan kiên định, ánh mắt tà mị, diện mục tuấn lãng… không tệ chút nào.” Tà Liễu hài lòng nói:

“Lão cẩu Cốt Giang trước khi chết, vẫn làm được một chuyện tốt.”

“Nàng… nàng muốn làm gì ta?” Lê Vĩ đưa tay ôm ngực, hai mắt tràn đầy đề phòng xem lấy Tà Liễu.

Ngồi trên bắp đùi mềm mại đàn hồi của nàng, ngửi được hương thơm thấm đẫm ruột gan, tim của hắn không ức chế được đập mạnh, gò má đỏ ửng lên.

Hắn rõ ràng là một nam nhân, lại bị nữ nhân xem như sủng nam chế ngự.

Điều này thật sự kỳ quái, mà hắn lại còn khá thích…

“Moá nó, đây rõ ràng là tu tiên, không phải truyện nữ cường, hình như sai thể loại rồi.” Lê Vĩ lẩm bẩm.

“Thế nào? Ngồi trong lòng bổn toạ làm ngươi không vui?” Tà Liễu nhếch môi, thanh âm chuyển lạnh.

“Nào dám nha, được lão bà sủng ái là vinh hạnh.” Lê Vĩ vội vàng mềm giọng, rất biết điều tựa đầu lên vai nàng.

“Cũng ngoan đấy!” Tà Liễu vuốt ve tóc hắn, lúc này Nhẫn Trữ Vật loé lên.

RĂNG RẮC…

Trong nháy mắt, không gian xung quanh rõ ràng chấn động, từng tia vết rách lan tràn.

Một đồ vật xuất hiện trong tay của Tà Liễu.

Lê Vĩ nhìn, hai mắt lập tức trợn tròn.

Thứ này là một thanh phi tiêu thon dài tinh tế, mỏng như cánh ve, trong suốt như pha lê, gần như có thể hoà nhập vào không gian.

Nếu không phải từng luồng Tà Lực của Tà Liễu đang bao vây lấy nó, Lê Vĩ sẽ không nhận ra sự tồn tại của nó.

Nội liễm đến cực hạn, nhưng lại nguy hiểm đến tột cùng.

Chỉ riêng khí thế lan tràn, khiến không gian rách rưới là đủ hiểu…

“Tạo Hoá Danh Khí!” Tiểu Đồng ngưng trọng nói.

Thình thịch…

Tim Lê Vĩ suýt chút bay ra ngoài, không ngờ là một thanh Tạo Hoá Danh Khí.

Hắn thừa hiểu thứ này có giá trị và quý hiếm như thế nào… gần nhất chỉ tình cờ ở trong Diêm Vương Điện nhìn thấy một thanh, lại bị Lâu Diễm đổi mất.

“Ám khí này gọi là Vô Ảnh!” Tà Liễu ung dung nói ra:

“Nó có thể vô hình vô ảnh, tiềm nhập không gian, bất ngờ tấn công đoạt mạng kẻ thù theo mệnh lệnh của chủ nhân.”

Hai mắt Lê Vĩ nhìn chằm chằm Vô Ảnh Ám Khí, thật lâu không dứt ra được.

Khí thế của Vô Ảnh quá cường đại rồi, khiến cả Thiên Tàn và Địa Khuyết trong đan điền hắn như cảm thụ được uy hiếp vậy.

Không hổ là vũ khí do thiên địa thai nghén mà thành, Tạo Hoá Danh Khí – Vô Ảnh.

Điều này đồng nghĩa, trên thế giới này chỉ có một loại vũ khí duy nhất được phép xưng là Vô Ảnh, những thứ còn lại nếu dám đặt theo sẽ bị thiên phạt giáng xuống.

“Phần thưởng này, ngươi có hài lòng?” Tà Liễu hỏi.

“Haha, đừng nói là Tạo Hoá Danh Khí… dù lão bà tặng một nhánh hoa, ta cũng xem là bảo vật.” Lê Vĩ chân thành cười nói.

“Vậy được rồi, ta đổi thành hoa cho ngươi!” Tà Liễu ánh mắt hiện vẻ trêu tức, thu hồi Vô Ảnh, phất tay lấy ra một nhánh hoa hồng đen.

Lê Vĩ lại biểu lộ như thường, trân trọng tiếp nhận nhánh hoa của nàng, còn rất thưởng thức đưa lên mũi ngửi một hơi.

Tình cảm với lão bà là quan trọng, với chiến lực hiện tại của mình… thiếu một kiện Danh Khí cũng chưa đến mức chết được.

Hắn đem đoá hồng đen tỉ mỉ nhét vào trong áo.

“Biểu hiện được đấy!” Tà Liễu nhoẻn miệng cười, lại lấy ra Vô Ảnh giao cho hắn, bá đạo nói:

“Mỗi khi dùng nó giết người, hãy nhớ đến bổn toạ!”