Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 80: VẪN LÀ NGHIỀN DIỆT!



Nham Dận lao vọt từ trong khách điếm ra ngoài, liền chứng kiến giữa đường cái lớn là một tên nam tử đeo mặt nạ đầu heo, thân khoác trường bào, nhìn không ra sâu cạn…

Đồng tử trong mắt Nham Dận hơi co lại, biết rằng kẻ đến không dễ chơi.

Bởi vì bản thân Nham Dận cũng là một Luyện Khí Sư, hắn có thể nhìn ra cái mặt nạ đầu heo kia rất bất phàm, tuy hình thù khôi hài và kỳ dị, nhưng đẳng cấp không hề thấp.

Chỉ là ở trong nhận thức của Nham Dận, không biết mình đã đắc tội nhân vật nào như vậy.

“Ngươi rốt cuộc là ai?” Nham Dận lớn tiếng quát lên.

Trong vô thức, không ít tu sĩ ở Tội Thành tránh ra xung quanh, tạo khoảng không cho Nham Dận và Lê Vĩ.

Ở Tội Thành này, ngươi muốn chiến đấu hay giết người cũng phải bỏ tiền…

Một khi xen vào trận chiến của người khác, sẽ bị cường giả Tội Thành tru sát.

Nhận thấy sự đề phòng trong ánh mắt của Nham Dận, Lê Vĩ biết không thể để đối phương có ý định rút lui.

Kẻ này đang nắm trong tay Pháp Bảo của Tam Trưởng Lão, nếu như Nham Dận đem Pháp Bảo đó ra làm tiền giữ mạng cho Tội Thành, Lê Vĩ muốn giết hắn cũng phải bỏ ra cái giá đắt hơn.

Nghĩ đến đây, Lê Vĩ không che giấu tu vi, bộc phát khí thế.

“Hả???”

Mà ngay khi cảm nhận rõ ràng, toàn trường đột ngột trở nên im lặng.

Một Nguyên Anh Kỳ, ngươi chạy đến đây hùng hổ doạ người làm cái gì? Muốn tìm chết phải không?

Ở tại nơi cá lớn nuốt cá bé như Tội Thành, Nguyên Anh Kỳ gần như đã là tu sĩ ở tầng dưới chót rồi.

Ngay cả Tam Chấp Sự cũng không hiểu chuyện gì xảy ra, kẻ này vừa rồi còn tuỳ tiện ném ra một bộ thi thể Hợp Thể Kỳ làm tiền giết người, kết quả hắn chỉ có tu vi Nguyên Anh…

Chuyện này, quả thật không thể lý giải…

Nhưng mặc kệ ra sao, khi nhận thức được Lê Vĩ chỉ là Nguyên Anh hàng thật giá thật, sự đề phòng trong mắt Nham Dận đã biến mất, thay vào đó là lửa giận ngập trời:

“Tốt tốt tốt, ở đâu ra tiểu miêu tiểu cẩu cũng dám tuyên bố diệt ta, ai cho ngươi gan chó?”

Vừa vặn rất tốt, Nham Dận muốn giết gà doạ khỉ, tiêu diệt kẻ không biết trời cao đất rộng này.

“Hoả Long Quyển!”

Không chần chờ, cơ thể Nham Dận lao vọt lên thiên không.

Khí thế của Hoá Thần Kỳ nổ ra, biến thành một ngọn lửa như vòi rồng từ trên cao xoáy xuống, muốn cuốn con mồi vào trong đó và thiêu trụi.

Ngọn lửa này có màu đỏ rực chói mắt, thỉnh thoảng lại truyền ra tiếng long ngâm, so với Hoả Thuộc Tính bình thường mạnh hơn rất nhiều.

“Là Dị Hoả!” Có người kinh hô:

“Đây là Uy Long Diễm, trong hoả diễm có chứa Long Uy của rồng, cực kỳ táo bạo… uy lực vượt qua Hoả Linh Lực hàng chục lần.”

“Không hổ là đệ tử chân truyền của Tam Trưởng Lão Thiên Tà Giáo, sở hữu Dị Hoả quý giá như vậy.” Không ít tu sĩ biểu lộ tham lam.

Ở tại Tu Chân Giới, Dị Thuộc Tính luôn là thứ có sức hấp dẫn lớn, vừa tăng tu vi, vừa tăng chiến lực cho người sở hữu nó, lại còn có dáng vẻ khí phách vô cùng, ai mà không ưa thích?

Chênh lệch một đại cảnh giới, lại còn dùng đến Dị Hoả để tấn công, rõ ràng Nham Dận muốn đánh nhanh thắng nhanh, diệt sát con mồi, kinh sợ quần hùng.

Nào ngờ ngay khoảnh khắc đó, hai kiện vũ khí hình thù kỳ lạ đã xuất hiện trong tay Lê Vĩ.

Thiên Tàn cùng Địa Khuyết tru lên, khí tức âm hàn lạnh lẽo của Lãnh Hàn Âm Băng tràn lan xua tan cái nóng dữ dội mà Uy Long Diễm mang đến.

Siêu Nguyên Anh bùng nổ lực lượng, Lê Vĩ vung tay chém ngang…

XOẸT!

Trước ánh mắt không tưởng của đám đông, hai luồng khí lực cực mạnh khiến không gian vặn vẹo như chém tan bầu trời.

Hoả Long Quyển đang ập xuống bị chém thành từng tia lửa bắn ra bốn phía, lộ ra chân thân của hắn ẩn ở bên trong.

“Làm sao có thể?” Nham Dận kinh hô thành tiếng:

“Đó là loại vũ khí gì?”

Không chỉ Nham Dận, rất nhiều tu sĩ cũng nghi hoặc nhìn Thiên Tàn và Địa Khuyết trong tay Lê Vĩ.

“Là Thai Khí… thú vị đây!” Trong phủ thành chủ, một thân ảnh tuyệt diễm lười biếng bắt chéo hai chân, dung nhan như yêu cơ bước ra từ ảo mộng nổi lên chút hứng thú, khoé môi nhếch lên:

“Tà Liễu ơi Tà Liễu… đây chính là nam nhân đó sao?”

Thân ảnh tuyệt mỹ này đương nhiên chính là Tội Thành Chi Chủ, một trong những nữ cường nhân hàng đầu Man Di Chi Địa, có thể sánh vai cùng Tinh Vân Các Chủ và Thiên Tà Giáo Chủ.

Người khác có thể không nhận ra, nhưng Tội Thành Chi Chủ đã nắm giữ Bỉ Dực Chi Tâm trong thời gian dài, đã sớm quen thuộc khí tức của nó.

Thế nên ngay khi Lê Vĩ vào thành, cái mặt nạ đầu heo được luyện chế từ Bỉ Dực Chi Tâm là nguyên liệu chính đã thu hút sự chú ý của nàng.

Tội Thành Chi Chủ cũng không ngờ, nam nhân để Thiên Tà Giáo Chủ đại danh đỉnh đỉnh đến lấy Bỉ Dực Chi Tâm, chấp nhận nợ một phần ân tình của mình lại chỉ có tu vi Nguyên Anh Kỳ.

Bất quá Nguyên Anh Kỳ tay cầm hai kiện Thai Khí chém nát thế công do Dị Hoả ngưng thành của Hoá Thần Kỳ… cũng là chưa từng thấy bao giờ.

“Đây không phải Thai Khí thông thường…” Tội Thành Chi Chủ lẩm bẩm.

Thân là cường giả đỉnh cấp, nàng cũng từng giao chiến với cường giả hàng đầu ở Huyền Binh Đại Lục, nhận định Thai Khí của bọn hắn mạnh hơn Vũ Khí bình thường, nhưng còn chưa đến mức vượt được cả một đại cảnh giới.

Hết sức rõ ràng, Thai Khí của Lê Vĩ so với hiểu biết của nàng còn cường đại hơn…

Dù nhãn lực và kiến thức của Tội Thành Chi Chủ lợi hại đến đâu, cũng không thể nhận ra tình huống từ Siêu Nguyên Anh độc nhất vô nhị.

“Ta không tin!” Nham Dận không nản lòng sau một lần tấn công thất bại.

Trái lại, hắn tấn công càng thêm ác liệt, hai tay kết ấn.

RỐNG!

Có tiếng rồng ngâm vang lên, sau lưng Nham Dận xuất hiện hư ảnh một con Hoả Long khổng lồ, giương nanh múa vuốt.

Đây chính là bản thể của Uy Long Diễm.

“Hoả Long Chưởng!” Nham Dận vung tay chưởng ra, Uy Long Diễm trong hình dạng Hoả Long khổng lồ, vồ thẳng xuống đầu Lê Vĩ như muốn trấn sát một con kiến.

Nhưng đối mặt với chiêu thức cường đại như thế, mặt Lê Vĩ sau đầu heo không chút biểu tình.

Thiên Tàn và Địa Khuyết bay quanh thân thể, tay hắn nâng lên, toàn bộ Dương Lực chuyển hoá thành Âm Lực, cuồn cuộn hội tụ vào lòng bàn tay như một hố đen.

“Lục Tinh Vũ Kỹ - Thôn Âm Chưởng!”

Một chưởng mang theo Âm Khí ngút trời đánh ra, một hố đen mở rộng, tham lam cắn nuốt lấy Hoả Long khổng lồ…

Nếu chỉ một mình Lê Vĩ, hắn không thể nào vượt cấp thôn phệ toàn bộ công kích của một vị Hoá Thần, nhất là khi đối phương còn sở hữu Dị Hoả.

Nhưng mà trong đan điền lúc này, Thôn Linh Ma Thụ cũng đang toả ra hấp lực kinh khủng.

Ngay cả một mỏ Nguyên Thạch Cực Phẩm còn bị Thôn Linh Ma Thụ hút cạn, huống gì chỉ là đòn tấn công của Hoá Thần Sơ Kỳ?

VÙ VÙ VÙ…

Trước ánh mắt không tin nổi của chúng nhân, Hoả Long Chưởng vừa rồi dữ dội không gì cản nổi đã bị hố đen trong lòng bàn tay Lê Vĩ hút sạch.

“Không thể nào!” Vô số tu sĩ hoang mang tột đỉnh:

“Thôn phệ mạnh như vậy, chẳng lẽ kẻ này sở hữu Thôn Thiên Ma Thể trong truyền thuyết?”

Tương truyền Thôn Thiên Ma Thể là loại thể chất có thể thôn nạp vạn vật, vượt cấp chiến đấu, vô địch trong cùng cảnh giới.

Việc Lê Vĩ hút cạn Hoả Long Chưởng khiến bọn hắn không thể không tưởng tượng đến loại Thể Chất này.

“Ngươi rốt cuộc là ai?” Nham Dận cũng bắt đầu sinh ra kinh sợ trong lòng.

Mặc kệ tất cả nghĩ như thế nào, Lê Vĩ không nói không rằng, thân ảnh biến mất tại chỗ.

Phần phật…

Ống tay áo cuồng loạn, trên không trung là hàng trăm tàn ảnh xuất hiện cùng lúc không thể phân biệt thật giả.

Đây chính là Tàn Ảnh Vũ Bộ.

Lê Vĩ hoà cùng một đám tàn ảnh, lúc ẩn lúc hiện… Thôn Âm Chưởng thô bạo giáng xuống đầu Nham Dận.

“Nham Long Chiến Giáp - kích hoạt!”

Nham Dận gầm lên, một kiện Ngũ Tinh Pháp Bảo hiện ra trên thân, chính là một bộ áo giáo như dung nham, ở giữa có điêu khắc đầu rồng.

ẦM!

Thôn Âm Chưởng đánh xuống, lập tức bị Nham Long Chiến Giáp phản lại, từng lớp dung nham thiêu trụi Âm Lực, phá tan hố đen.

Chưa dừng lại ở đó, đầu rồng giữa áo giáp bất chợt há miệng, Uy Long Diễm dồn nén trong đó hoá thành một viên Hoả Pháo, bắn thẳng vào cơ thể Lê Vĩ.

Thái Cực Bào phản ứng tức thì, một vòng xoáy thái cực âm dương xoay tròn, phản chấn Hoả Pháo.

ĐÙNG!

Nhưng dù là thế, Lê Vĩ vẫn bị đẩy lùi hàng trăm bước giữa không trung…

Ngay khi Nham Dận tưởng rằng mình đã lấy lại quyền chủ động, thì đôi tay của Lê Vĩ bỗng nhiên duỗi ra.

ROẸT ROẸT ROẸT…

Minh Ngục Hoả Quyết vận chuyển, Minh Hồn chuyển hoá thành Địa Ngục Hoả, ngưng tụ thành mười sợi Hoả Ngục Xiềng Xích bắn thẳng đến Nham Dận.

Minh Hồn tấn công, chính là xuyên qua áo giáp phòng ngự, nhắm thẳng vào Linh Hồn của con mồi, bỏ qua sự tồn tại của Nham Long Chiến Giáp.

Cảm nhận được nguy cơ khiến tóc gáy Nham Dận dựng đứng, theo bản năng muốn thi triển thân pháp né tránh.

Ánh mắt Lê Vĩ loé lên, Càn Khôn Cốt toả sáng.

Một vùng càn khôn thu nhỏ mở ra xung quanh Nham Dận, Không Gian bỗng nhiên bị khoá chặt, Thời Gian bỗng nhiên đứng im trong thoáng chốc.

Chỉ bấy nhiêu đó, Nham Dận khựng lại nửa giây…

Hoả Ngục Xiềng Xích xuyên qua Nham Long Chiến Giáp, mười sợi xích cắm thẳng vào Linh Hồn của Nham Dận, điên cuồng thiêu đốt.

“AAAAAAAAAAAA…”

Nham Dận gào lên như dã thú, linh hồn bị ngọn lửa địa ngục thiêu đốt trực tiếp là loại tra tấn kinh khủng nhất từ trước đến nay.

Tiếng gào thét thảm thiết của hắn khiến toàn bộ Tội Thành như lâm vào tĩnh lặng, không một ai có thể nghĩ ra viễn cảnh Nguyên Anh Kỳ khiến một Hoá Thần Kỳ trở nên thảm hại như vậy.

Bất chấp việc Nham Dận có được Pháp Bảo cao cấp, có được Dị Hoả hộ thân, có được những vũ kỹ lợi hại…

Ở trước sự quỷ dị, thủ đoạn thay đổi khôn lường của Lê Vĩ… Hoá Thần Kỳ chẳng khác nào cá nằm trên thớt.

Lê Vĩ vung tay kéo mạnh, mười sợi Hoả Ngục Xiềng Xích đâm xuyên cơ thể Nham Dận, dùng lực xoắn chặt linh hồn của hắn từ bên trong.

Không để mục tiêu có bất cứ cơ hội nào, Lê Vĩ quyết tâm kết liễu, Thiên Tàn cùng Địa Khuyết vô tình gặt qua…

“Lão tử cùng ngươi liều!” Nham Dận đè nén đau đớn đến tột đỉnh từ Linh Hồn, vung tay lấy ra một tấm Bạo Viêm Phù Lục Tinh, đủ sức nổ trọng thương Luyện Hư Kỳ nếu kích phát.

Đáng tiếc, Càn Khôn Cốt của Lê Vĩ lại sáng lên, Thời Gian và Không Gian quanh thân Nham Dận lại bị định lại một nhịp.

CHÍT!

Tiểu Bối nhanh như tia chớp lao ra, gọn gàng đoạt lấy Bạo Viêm Phù vào tay trong sự ngỡ ngàng của Nham Dận.

Người bên ngoài căn bản không kịp hiểu chuyện gì xảy ra, vì sao tốc độ chiến đấu của Nham Dận hơi mất tự nhiên, cảm giác không được trôi chảy cho lắm?

Bọn hắn làm sao biết được, Nham Dận bị Càn Khôn Cốt tác động…

Thời Gian và Không Gian ngưng lại, chỉ có Nham Dận biết rõ.

Thiên Tàn gặt ngang cổ, Địa Khuyết xuyên thủng đan điền…

“HỰ!”

Hai mắt Nham Dận trừng trừng, thủ cấp rơi xuống, đan điền phế đi.

Trong cơn tuyệt vọng, hắn chỉ muốn thao túng Nguyên Anh lao ra ngoài, gào thét về tin tức Thăng Linh Châu nhằm giữ được một chút hy vọng sống, mong Tội Thành sẽ vì Thăng Linh Châu mà cứu vớt Nguyên Anh của mình.

Chỉ tiếc, đó là mong muốn của hắn…

Còn thực tế, dù Nham Dận sở hữu Đại Nguyên Anh, vẫn bất lực hoàn toàn trước uy áp vô hình đến từ Siêu Nguyên Anh của Lê Vĩ.

Nguyên Anh của Nham Dận run rẩy lẩy bẩy trong đan điền hắn, phục tùng khi Địa Khuyết cắm vào, hoàn toàn không dâng lên nổi ham muốn bỏ trốn.

Một vị đệ tử chân truyền, cứ thế vẫn lạc…

Từ đầu đến cuối, căn bản không cùng một đẳng cấp chiến lực.

Lê Vĩ mặt không biểu tình, dùng Hoả Ngục Xiềng Xích kéo Linh Hồn của Nham Dận vào ống tay áo, vô thanh vô thức thu vào Diêm Vương Lệnh.

RỐNG!

Chủ nhân bị diệt, Uy Long Diễm nổi trận lôi đình, nó phá thể mà ra… hoá thành hoả long quyển ngập trời như muốn thiêu cháy không gian ập xuống.

Lê Vĩ ngẩng đầu, nhếch mép cười khinh miệt…

Thôn Linh Ma Thụ hiện ra bóng cây khổng lồ màu đen sâu thẳm phía sau lưng.

Ngay khi Uy Long Diễm vừa lao xuống, nó đã bị bóng tối nhấn chìm, dần dần tan biến như rơi vào đáy vực vô tận.

Ngay cả giãy dụa, phản kháng cũng không có.

Thiên tài ở trước yêu nghiệt, kết cục vẫn là thảm tử!