Thực lực tăng lên, Lê Vĩ quyết định rời khỏi Tà Thương Thành… quay về Thiên Tà Giáo một chuyến.
Hắn cũng rất nóng lòng muốn biết, Thê Tử Giáo Chủ sẽ chuẩn bị phần thưởng nào cho mình.
Đương nhiên, trong đầu không tránh khỏi một chút tưởng tượng hoang đường… như động phòng hoa chúc chẳng hạn.
“Moá nó sướng quá, đây chính là cảm giác tự bay!”
Lê Vĩ ngửa đầu cuồng tiếu.
Tà Thương Thành là đại thành mua bán lớn nhất trong địa bàn, có Truyền Tống Trận trực tiếp truyền đến Thiên Tà Giáo.
Bất quá Lê Vĩ không muốn dùng, hắn muốn trải nghiệm cảm giác bay lượn cho thoả thích.
Thân ảnh hắn lướt đi như chim giữa không trung, đón từng cơn gió lộng, cảm thụ bầu trời rộng lớn mênh mông, lướt qua núi rừng, địa hình dưới mặt đất.
Dù không phải lần đầu bay, nhưng đây là bay bằng chính thực lực của mình, làm sao có thể không phấn khích?
Tu vi Nguyên Anh, đã có thể đạp không phi hành mà không cần bất cứ vật ngoại thân nào hỗ trợ nữa.
Ngự không mà đi, không gặp chướng ngại vật, tốc độ đề thăng, tiết kiệm thời gian vô cùng.
Lần này ghé qua Tà Thương Thành một chuyến, thu hoạch thật sự là ngoài ý muốn, thực lực biến hoá nghiêng trời lệch đất.
Tiếc là chưa mua được Yêu Đan phù hợp để luyện Âm Yêu Hộ Thể.
Bất quá Lê Vĩ cũng không vội, bởi vì từ mấy tên Câu Hồn Sứ Giả kia đã thu được không ít linh hồn bị chúng bắt giữ, đem về Diêm Vương Điện kiểu gì cũng sẽ đổi được một viên Yêu Đan ra trò.
Yêu Đan của Yêu Tộc tại Âm Gian, nói không chừng còn thú vị hơn ở Dương Thế.
Bất chợt, Đại Tội Thất Hình Quyết cảm nhận được dao động linh hồn mang theo địch ý, tức giận và phẫn nộ…
“Hử? là tên nào?”
Lê Vĩ trong lòng đề phòng, dựa vào dao động linh hồn mang đến, kẻ toả ra địch ý này tu vi không hề thấp.
“Vừa lúc, lão tử cũng muốn thử nghiệm chiến lực!” Lê Vĩ nhếch mép, giả vờ không phát hiện đối phương.
Hắn hướng vào một khu rừng hoang vắng thả người bay vào.
Quả nhiên, kẻ kia nhận thấy cơ hội, lập tức truy đuổi theo, tốc độ tăng mạnh như tia chớp…
Xẹt…
Trong nháy mắt, một quyền thô bạo đấm ra, mang theo Lôi Linh Lực táo bạo dị thường, từ phía sau hung hăng đấm vào lưng Lê Vĩ.
“Lôi Cuồng Quyền!”
Người này vừa ra tay, tu vi Nguyên Anh Viên Mãn hiển lộ không hề che giấu.
Nguyên Anh Viên Mãn tập kích Nguyên Anh Sơ Kỳ, kết quả rõ ràng như ban ngày…
Lê Vĩ bỗng nhiên quay mặt lại nở nụ cười quỷ dị.
OÀNH!
Từ cơ thể hắn, một cổ uy áp vô hình bành trướng…
Thiên địa rung chuyển, cả một vùng ngàn dặm núi rừng như đang phủ phục.
Khoảnh khắc đó, Lôi Cuồng Quyền bị định trụ giữa không trung, nắm tay của kẻ vừa xuất thủ không thể tiến thêm dù chỉ một chút.
Càng đáng nói chính là, Nguyên Anh trong cơ thể hắn run lên lẩy bẩy, quỳ rạp ở trong đan điền, không dâng lên nổi một chút ý chí chiến đấu nào.
Chỉ là Phàm Nguyên Anh, ở trước mặt Siêu Nguyên Anh… dù chênh lệch tận bốn tiểu cảnh giới cũng không lật lên nổi bọt sóng.
Thậm chí, tên này phát hiện Nguyên Anh của mình không thể cung cấp Lôi Linh Lực theo cách bình thường được nữa, như thần phục tuyệt đối vậy.
“Làm sao có thể? Chuyện gì xảy ra?” Tên này hú lên quái dị.
Hắn biết mình gặp phải đại địch, không dám khinh thường, lấy ra một tấm Tiểu Na Di Phù bóp nát, muốn chạy trốn.
Lê Vĩ cười gằn, một tay hướng về phía mục tiêu bóp chặt.
Càn Khôn Cốt toả sáng, Không Gian Chi Lực cuồn cuộn quét ra, cường hoá không gian trong bán kính mười mét.
Hàng trăm Phù Văn trên Tiểu Na Di Phù muốn tác động vào Không Gian để dịch chuyển chủ nhân rời đi nhưng bất lực, Không Gian hiện tại đã kiên cố như thành tường vững chắc.
“Ngươi không phải tiểu tử vô dụng kia, ngươi rốt cuộc là ai!” Tên này sợ hãi đến tột đỉnh.
Đáp lại hắn, chính là một quyền của Tứ Chuyển Thể Tu bạo tẩu.
ĐÙNG!
Đầu bị đấm nát như dưa hấu, Nguyên Anh của hắn vốn dĩ nên hoảng sợ bay ra ngoài, nhưng đứng trước khí thế tuyệt đối của Siêu Nguyên Anh, nó vẫn quỳ rạp trong đan điền, không dâng lên nổi cảm giác chống đối.
Lê Vĩ lúc này mới nhìn rõ kẻ này, đó là một nam tử trung niên, diện mạo bình thường, ăn mặc cũng bình thường.
Lười nói nhảm, hắn dùng Diêm Vương Lệnh bắt giữ Linh Hồn tên này, từng luồng ký ức theo đó xông thẳng vào trong não.
“Lại có chút phiền toái!” Lê Vĩ bực mình không thôi.
Hắn đã hiểu chuyện gì xảy ra…
Cái tên nam tử này tên là Lôi Liệt, thuộc thành viên bên ngoài của Lôi Vệ dưới trướng Thái Tử của Hoành Quốc.
Hoành Quốc là một trong những đại quốc hàng đầu Thiên Nguyên, nội tình có thể sánh ngang với Hãn Quốc.
Mà Hoành Quốc này… lại là “quê hương” của chủ cơ thể này.
Không sai, Lê Vĩ trước đây xuất thân từ Hoành Quốc.
Phụ thân của hắn là một tu sĩ ở Hoành Quốc, chẳng biết dùng cách nào ôm được bắp đùi của một “phú bà” tu vi Hợp Thể tên gọi Yến Lam, nàng còn có thân phận là Hoành Quốc Đại Tướng Quân, nắm trong tay binh quyền của Hoành Quốc.
Yến Lam xem như mẹ kế của Lê Vĩ, trước khi cùng phụ thân của Lê Vĩ cấu kết… Yến Lam đã có hai nữ nhi là Yến Chân và Yến Ất.
Yến Chân và Yến Ất đều là nữ thiên tài, tuổi trẻ đã có tu vi Luyện Hư Kỳ.
Chủ thể Lê Vĩ vì si mê các nàng, tìm đủ trăm phương ngàn kế để leo lên giường… dẫn đến hai vị tỷ tỷ bỏ mặc, kết quả bị yêu nữ của Bổ Âm Tông dụ dỗ bắt đi mất.
Vấn đề nằm ở chỗ, sau khi Yến Lam cùng phụ thân của Lê Vĩ dắt tay đi ngao du thiên hạ, đã giao lại binh quyền cho hai nữ nhi của mình thừa kế, để Yến Chân và Yến Ất cùng nhau làm tướng quân.
Điều này đã dẫn đến vô số kẻ có thân phận và địa vị ở Hoành Quốc ngấp nghé đến hai nàng.
Dù sao thì Yến Chân và Yến Ất chẳng những tài mạo song toàn, mà còn có quyền lực lớn… một khi cưới được các nàng, chẳng phải vừa được mỹ nhân, vừa có quân đội hay sao?
Hoành Quốc Thái Tử cũng có suy nghĩ như vậy, thế là dùng công trạng của mình kiến nghị lên Hoành Đế, hạ chỉ gả Yến Chân cho hắn.
Trước sức ép của hoàng quyền, Yến Chân không thể trực tiếp từ chối, nhưng lại thông minh lấy cớ rằng:
“Tiểu đệ Lê Vĩ mất tích, sống chết chưa rõ… nàng không yên lòng gả cho Thái Tử khi chưa biết sống chết của tiểu đệ, sống phải thấy người, chết phải thấy xác.”
Yến Chân và Yến Ất tay nắm binh quyền, lại đưa ra cái cớ hợp tình hợp lý, trọng tình nghĩa tỷ đệ như vậy… về tình về lý, Hoành Quốc cũng không thể cưỡng ép nàng thành hôn.
Nhất là khi các vị Hoàng Tử, phe cánh khác cũng ủng hộ Yến Chân nhằm ngăn cản dã tâm của Thái Tử, tạo nên sức ép cực lớn không để Thái Tử cưới được Yến Chân.
Thế là trong âm thầm, Hoành Quốc Thái Tử đã cử ra toàn bộ thuộc hạ đi khắp mọi nơi, chia nhau ra tìm kiếm tung tích của Lê Vĩ, giết được thì giết để tránh phiền toái, mang thi thể về bàn giao cho Yến Chân là đủ rồi.
Lôi Liệt cũng là một trong rất nhiều tay sai được cử đi tìm kiếm Lê Vĩ, hắn lang thang đến địa bàn của Thiên Tà Giáo… vừa rồi đã nhìn thấy Lê Vĩ nên quyết đoán ra tay, mục đích đương nhiên là để lập công với Thái Tử.
Chỉ cần mang thi thể Lê Vĩ về, Thái Tử đã có thể đường đường chính chính cưới Yến Chân… sau đó nghĩ cách ra tay với Yến Ất.
Một khi có cả hai tỷ muội trong tay, binh quyền hùng mạnh sẽ thuộc về hắn.
Đáng tiếc, Lê Vĩ này đã vốn không phải là Lê Vĩ vô dụng ngày trước…
“Ta cũng lười xen vào, nhưng nếu các ngươi cứ tìm đến ta, vậy thì đừng trách!” Lê Vĩ hừ một tiếng.
Hắn không muốn vô duyên vô cớ bị cuốn vào chính trị ở Hoành Quốc, càng không muốn bị Yến Chân và Yến Ất xem như tấm mộc để trì hoãn thành hôn.
Lê Vĩ trước đây đã chết rồi, hắn và hai nữ nhân họ Yến này… thậm chí cùng vị phụ thân kia không có chút quan hệ nào.
Nếu thuộc hạ của Hoành Quốc Thái Tử tìm hắn gây sự, hắn sẽ diệt sạch tất cả để tránh phiền toái không cần thiết.
“Vừa vặn, chiến Hoá Thần xem sao!” Lê Vĩ cười gằn.
Từ trí nhớ của Lôi Liệt, hắn biết vẫn còn một tên Hoá Thần Kỳ của Lôi Vệ đang ở phụ cần tìm kiếm tung tích của mình.
Lúc này, tên đó hẳn là đã cảm ứng được cái chết của Lôi Liệt, đang trên đường đuổi đến.
ẦM ẦM ẦM…
Bầu trời hiện ra mây đen, một nửa khu rừng hoang bị bao phủ, lôi đình màu trắng từng tia ngưng tụ.
OÀNH!
Một cột sấm dữ tợn oanh thẳng xuống đầu Lê Vĩ.
Hoá Thần Kỳ ra tay, sức mạnh như thần!
Nhưng mà, Hoá Thần Sơ Kỳ đụng phải Siêu Nguyên Anh… kết quả chưa biết được.
Lê Vĩ ngẩng đầu, ánh mắt lấp loé.
Siêu Nguyên Anh bạo phát, Ma Lực, Âm Dương Linh Lực cùng lúc xoay tròn trong lòng bàn tay, hung hăng chưởng ra, ngạnh kháng trực diện.
ẦM!
Không khí nổ tung, cột sấm bị chưởng vỡ, Lôi Linh Lực của Hoá Thần Sơ Kỳ không thể phá được lực lượng của Siêu Nguyên Anh.
“Làm càn!”
Tiếng gầm phẫn nộ quát lên, Lôi Đình ngưng tụ thành một nam tử thân khoác ngân giáp, sắc mặt nghiêm nghị.
Đây là thủ lĩnh của Lôi Liệt - Lôi Hưng, cũng là tay sai của Hoành Quốc Thái Tử.
“Lôi Ưng Liên Kích!”
Lôi Hưng vừa hiện thân đã thi triển Vũ Kỹ sát phạt, hai tay vồ ra, Lôi Linh Lực hình thành hàng trăm con Chim Ưng vung móng vuốt lôi đình, chụp thẳng xuống Lê Vĩ từ bốn phương tám hướng.
Đối mặt thế công như vậy, Lê Vĩ nở nụ cười tà mị:
“Bí Pháp - Tiểu Âm Giới!”
Lấy hắn làm trung tâm, Âm Khí trỗi dậy, màn đêm gào thét như sương mù, từng luồng Âm Khí tinh khiết và dày đặc như đến từ địa phủ giăng ra, tạo thành một kết giới bao trùm khu rừng, tách biệt luôn cả Linh Khí trong thiên địa.
Ngay lập tức, hàng trăm con Lôi Ưng suy yếu…
Từ dưới chân Lê Vĩ, một bóng cây khổng lồ hiện ra, mở ra hai mắt đỏ thẳm như máu.
VÙ VÙ VÙ…
Từ trong bóng cây, hàng trăm sợi dây leo mang theo đầy rẫy gai nhọn trồi lên, lao thẳng đến bầy Lôi Ưng mà siết chặt.
“GÁY!”
Toàn bộ Lôi Ưng kêu lên thảm thiết, Lôi Linh Lực tạo thành chúng nó bị những sợi dây leo thôn phệ, cắn nuốt sạch sẽ.
“Ngươi… ngươi không phải tiểu tử phế vật kia, ngươi là kẻ nào?” Lôi Hưng đồng tử co rút lại, một cảm giác nguy hiểm dâng lên trong lòng.
Hắn nhận ra ở trong Tiểu Âm Giới, mình bị hạn chế về mặt chiến lực, nơi này quá âm u và quái dị, khiến hắn không thể câu thông với Linh Khí xung quanh.
Một quả Bạo Lôi Châu hiện ra trong tay, Lôi Hưng ném thẳng lên.
BÙM!
Bạo Lôi Châu kích nổ, Lôi Đình tàn phá kinh hồn, Tiểu Âm Giới chấn động như sắp sụp đổ.
Chỉ là chưa được bao lâu, Thôn Linh Ma Thụ đã hiện ra bản thể sừng sững sau lưng Lê Vĩ…
Vô vàn dây leo, cành cây, nhánh cây đen kịt như thiên la địa võng quét ra, giăng khắp không gian, cắn nuốt toàn bộ Lôi Linh Lực từ Bạo Lâu Châu một cách tham lam.
“Đây là hung vật, trời ạ!” Lôi Hưng tê dại cả da đầu, nhận ra sự đáng sợ tột đỉnh của Thôn Linh Ma Thụ.
Hắn cũng là nhân vật quyết đoán, cấp tốc thi triển Lôi Đình Chi Dực, sau lưng mọc ra đôi cánh chim, hoá thành tàn ảnh lao vọt đến Lê Vĩ mà tập kích.
Chỉ cần diệt được tên này, Ma Thụ hung ác kia sẽ tự động biến mất.
Nghĩ như vậy, ánh mắt Lôi Hưng ngoan lệ, hai tay mang theo Lôi Đình cấp Hoá Thần:
“Sát Lôi Trảo!”
Hai trảo chụp thẳng xuống đầu Lê Vĩ, chúng nó biến thành hai cái móng vuốt Lôi Đình to lớn, bao trùm hàng trăm dặm…
“Đến đúng lúc lắm!”
Lê Vĩ nở nụ cười lãnh khốc, Thiên Tàn và Địa Khuyết một trái và một phải hiện ra trong tay.
Khoảnh khắc đó, Lê Vĩ và Siêu Nguyên Anh như được cộng hưởng, thực lực bạo tăng, các loại Linh Lực cuồng bạo thét gào.