Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 77: CÀN KHÔN CỐT!





Vù vù vù…

Linh khí trong mỏ Linh Thạch Cực Phẩm toàn bộ bị Thôn Linh Ma Thụ rút cạn.

Nhưng mà Thôn Linh Ma Thụ không dùng chút nào, ngược lại nó dồn hết tất cả vào Nguyên Anh của chủ nhân.

Nguyên Anh nhìn qua thì đang cầm Thiên Tàn và Địa Khuyết, nhưng thực chất ba chúng nó vốn là một, cùng hấp thụ hết lực lượng của cả mỏ Linh Thạch Cực Phẩm.

Nên biết rằng Linh Thạch Cực Phẩm là Linh Thạch đẳng cấp cao nhất, một mỏ có đến hàng vạn khối, đủ cho Hợp Thể Kỳ đột phá tiểu cảnh giới, thậm chí là hai tiểu cảnh giới.

Ấy thế mà hiện tại, nó chỉ đủ để một người đột phá Nguyên Anh.

Có thể thấy được, nguồn tài nguyên mà Lê Vĩ cần nhiều đến mức khủng khiếp, vượt qua khả năng tưởng tượng.

Mọi thứ đều có giá của nó…

Lê Vĩ chấp nhận trả giá, thành tựu thu được càng là khoáng cổ tuyệt kim.

Nguyên Anh vốn chia làm năm phẩm, đẳng cấp cao nhất là Thiên Nguyên Anh.

Nhưng mà Nguyên Anh của Lê Vĩ hoà hợp cùng hai kiện Thai Khí, có được Thôn Linh Ma Thụ hộ thân… nó đã sớm viễn siêu khái niệm Thiên Nguyên Anh.

“Gọi là Siêu Nguyên Anh!” Lê Vĩ ngửa đầu cười dài.

Hắn trẻ trung trở lại, khí thế bùng phát, cả một mỏ Linh Thạch tan biến vô tung.

Toàn bộ tiểu viện rung chuyển, áp bách toả ra khiến một gốc Tà Thương Thành chấn động.

“Đây là khí thế gì?” Không biết bao nhiêu tu sĩ cả kinh ngẩng đầu, Trận Pháp bên ngoài tiểu viện căn bản ngăn cản không nổi.

Cảm thụ được Linh Khí như đại hải cuồn cuộn kéo về, tất cả mọi người đều không dám tin đây chỉ là hiện tượng của một Nguyên Anh vừa đột phá.

Trái lại, bọn hắn cho rằng có lão quái vật nào đó vô tình tạo ra dị tượng trong lúc tu luyện mà thôi.

Mà gặp phải lão quái vật hỉ nộ vô thường, nên tránh càng xa càng tốt để khỏi chuốc hoạ vào thân.

Linh Tu Nguyên Anh, Tứ Chuyển Minh Hồn, Tứ Chuyển Thể Tu.

Lê Vĩ đã toàn diện đột phá Nguyên Anh theo mục tiêu đề ra lúc đầu.

“Chít, ngươi mạnh lên quá!” Tiểu Bối hưng phấn nhảy lên vai Lê Vĩ, thân mật lè lưỡi liếm gò má của hắn.

Có khế ước liên kết, hơn ai hết Tiểu Bối cảm nhận được chủ nhân của mình đã cường đại đến mức nào.

Hắc Bạch Song Linh đứng bên cạnh cũng tràn đầy sùng bái, không hổ là công tử của các nàng, đột phá Nguyên Anh đã tạo nên động tĩnh kinh khủng đến vậy.

Nhìn cả mỏ Linh Thạch biến mất, Lê Vĩ nhún vai… cũng chẳng quá tiếc nuối.

Thứ nhất là hắn kết ra Siêu Nguyên Anh, đòi hỏi nhiều tài nguyên hơn mức bình thường.

Thứ hai là hắn còn có Dạ Tâm, trong lúc hắn đột phá thì Dạ Tâm cũng hấp thụ Linh Khí và đột phá song song.

Lê Vĩ tuy là một người nhưng giống hai người, tiêu hao nhiều Linh Thạch như thế cũng xem như xứng đáng.

ẦM ẦM ẦM…

Đúng lúc này, cầu thang thần bí trong đan điền bắt đầu rung chuyển.

Ý thức của Lê Vĩ xuất hiện, đứng ở trên cầu thang.

Tiểu Đồng nghiêm nghị quan sát, chỉ thấy tầng ánh sáng huyền diệu che đậy một bậc thang nữa chính thức mở ra.

Bậc thang thứ năm!

Cảm giác kích động tràn ngập trong lòng, Lê Vĩ hít sâu… bắt đầu cân nhắc.

Trước đó, hắn từng muốn sẽ chọn Mệnh Cách ưu tiên giữ mạng, bởi vì còn mạng là còn tất cả.

Tuy nhiên nay đã có được Nhập Âm Độn Pháp và Tàn Ảnh Vũ Bộ, một môn có thể trốn vào Âm Gian, một môn đẩy nhanh tốc độ… đã đủ để chạy trốn khi cần rồi.

Mà vốn định chọn Mệnh Cách gia tăng chiến lực, thì nay đã có thêm nhiều thủ đoạn chiến đấu như Thôn Linh Ma Thụ, Thiên Tàn - Địa Khuyết, rồi cả bảy trạng thái biến thân của Đại Tội Thất Hình Quyết.

“Ta tu luyện bao lâu rồi?” Lê Vĩ hỏi.

“Hơn một năm thưa công tử!” Bạch Trinh ôn nhu đáp.

“Không được, tốc độ tu luyện quá chậm!” Lê Vĩ nhướn mày.

Mỗi lần bế quan tu luyện, nhanh thì vài tháng… chậm thì vài năm, quá mức tiêu hao thời gian.

Tốc độ cứ như thế này, chẳng biết bao giờ mới đột phá Hoá Thần, cũng chẳng biết bao giờ mới được phá tờ rin.

Từ Kim Đan lên Nguyên Anh đã mất gần chục năm, nếu từ Nguyên Anh đến Hoá Thần… chẳng phải sẽ lâu hơn nữa sao?

Lê Vĩ không muốn chờ lâu như vậy, lập tức hạ quyết định:

“Chọn Mệnh Cách thúc đẩy thời gian, gia tăng tốc độ tu luyện của ta!”

“Sáng suốt đấy!” Tiểu Đồng tán thưởng cười, ủng hộ quyết định của hắn.

Có đôi khi, tốc độ tu luyện cũng quyết định thành bại mà không riêng gì chiến lực.

Giả sử ngươi và kẻ thù có cùng tu vi, không ai làm gì được ai… nhưng kẻ thù chỉ mất năm năm đột phá cảnh giới, mà ngươi lại tốn tận mười năm… vậy làm sao ngươi có thể chiến thắng kẻ thù? Ngược lại còn bị đối phương trước tiên giải quyết.

Thế nên, việc chọn Mệnh Cách hỗ trợ đẩy nhanh tốc độ tu luyện là rất thông minh.

Không để Lê Vĩ chờ lâu, ba khối Bia Đá sừng sững đã hiện ra trước mặt.

Khiến tim Lê Vĩ đập lên điên cuồng chính là, ba khối Bia Đá này đều có màu đỏ.

Cả ba đều là Thiên Mệnh Cách!

Trời ạ, đây là lần đầu tiên Khai Mệnh Nghịch Thiên xuất hiện Thiên Mệnh Cách, hơn nữa còn là cùng lúc ba loại.

Rõ ràng, việc Lê Vĩ đột phá Siêu Nguyên Anh đã tác động đến đẳng cấp mà Mệnh Cách xuất hiện.

Đột phá cảnh giới càng vượt trội, đẳng cấp Mệnh Cách xuất hiện ngẫu nhiên sẽ càng cao.

Ba cái Thiên Mệnh Cách…

Thời Gian Linh Thể: Thức tỉnh Thời Gian Linh Căn, giúp chủ nhân có được Thời Gian Chi Lực.

Gia Tốc Chi Tâm: có được trái tim gia tốc, tự động tăng tốc tu luyện.

Thời Gian Chi Hồn: sở hữu Thời Gian Hồn Lực, áp dụng vào chiến đấu và tu luyện.

Lê Vĩ nhìn mà chảy nước bọt, chỉ hận không thể biến cả ba cái Thiên Mệnh Cách này thành của mình ngay lập tức.

Bất quá chỉ có thể chọn một trong ba…

Nhưng mà, hắn lại bắt đầu do dự.

Bởi vì sau khi đột phá Nguyên Anh, hắn có tận bốn lần thay đổi quyền lựa chọn Mệnh Cách.

Ba cái Thiên Mệnh Cách này tuy rất hấp dẫn, nhưng biết đâu vẫn còn Thiên Mệnh Cách khác khủng khiếp hơn đang chờ đợi thì sao?

Áp chế thèm thuồng trong lòng, Lê Vĩ quyết đoán nói:

“Đổi đi, vẫn chọn Mệnh Cách đẩy nhanh tốc độ tu luyện, nếu áp dụng được trong cả chiến đấu thì càng tốt.”

ẦM ẦM ẦM…

Ba khối bia đá rung chuyển, từ màu đỏ chuyển thành màu đen.

“Phốc!”

Sắc mặt Lê Vĩ tối sầm, suýt chút thổ huyết.

Ba cái Thiên Mệnh Cách hắn không chọn, lại đổi ngẫu nhiên thành ba cái Đại Mệnh Cách rồi?

Trán của Lê Vĩ nổi gân xanh, cũng không thèm để ý ba cái Đại Mệnh Cách này là gì, gằn lên một tiếng:

“Tiếp tục đổi!”

Ba khối bia đá chấn động, lần này xuất hiện một Thiên Mệnh Cách và hai Đại Mệnh Cách.

Lê Vĩ quét mắt nhìn qua Thiên Mệnh Cách, liền thấy thông tin.

Càn Khôn Cốt: sở hữu một bộ xương cốt đặc biệt, trong từng nhánh xương cốt chứa đựng Không Gian và Thời Gian, khi kích hoạt sẽ tạo ra một vùng càn khôn thu nhỏ, thời gian và không gian trong đó sẽ do chủ nhân điều động.

“Chọn!” Tiểu Đồng kích động quát lớn:

“Đừng đổi nữa, mau chọn nó đi!”

Lê Vĩ hít một ngụm lãnh khí, mình chỉ cần Thời Gian… không ngờ cái Mệnh Cách này còn tặng kèm cả Không Gian.

Ngu mới không chọn!

Cũng chẳng đáng để liều đổi thêm một lần, chẳng may ra ba cái Tiểu Mệnh Cách thì khóc tiếng mán.

“Ta chọn ngươi!” Lê Vĩ chỉ tay vào Càn Khôn Cốt.

ẦM!

Cầu Thang Thần Bí chấn động, bậc thang thứ năm hoá thành màu đỏ rực rỡ, ba chữ Càn Khôn Cốt như rồng bay phượng múa khảm nạm lên trên.

Bậc thang thứ nhất - Khai Mệnh Nghịch Thiên.

Bậc thang thứ hai - Âm Dương Chi Thể.

Bậc thang thứ ba - Thôn Linh Ma Thụ.

Bậc thang thứ tư - Ma Chủng.

Bậc thang thứ năm - Càn Khôn Cốt.

Lê Vĩ đã có hai cái Thiên Mệnh Cách và hai cái Đại Mệnh Cách.

Hắn còn chưa kịp vui mừng… ý thức đã bị trục xuất ra khỏi cầu thang.

“AAAAAAAAAAAA…”

Lê Vĩ gào lên tê lâm liệt phế, một cảm giác đau đến tột đỉnh đang xông thẳng khắp toàn thân.

Hắn giãy dụa, hắn vặn vẹo, hắn đổ mồ hôi đầm đìa như tắm, hắn co giật như cá mắc cạn sắp chết.

“Công tử!” Hắc Bạch Song Linh lại hãi hùng, vội vàng chạy đến ôm chặt Lê Vĩ, không hiểu chuyện gì xảy ra.

Tiểu Bối cũng kinh hãi chạy lung tung, khẩn trương tột đỉnh.

Lê Vĩ không có thời gian và tinh thần trở lời… bởi vì hắn đang đau đến mức thấu tận cốt tuỹ theo đúng nghĩa đen.

RĂNG RẮC…

Bộ xương cốt của hắn, từng nhánh xương của hắn đang sụp đổ.

Xương cốt nguyên bản đang được cải tạo và thay thế bởi Càn Khôn Cốt vừa mới hình thành.

Quá trình thay xương, lọc tuỷ này thật sự không phải người thường có thể chịu đựng.

Càn Khôn Cốt đang chiếm lấy toàn bộ xương cốt của hắn, đang thay thế mà vào.

“Ngất đi cho đỡ đau! Cứ để nó tự thay đổi!” Tiểu Đồng biết Lê Vĩ khó chịu, vội vàng nhắc nhở.

“Không!” Lê Vĩ cắn chặt hàm răng, nghiến đến rướm máu, cắn đầu lưỡi không cho bản thân mình ngất đi.

Hắn muốn kinh qua từng cơn đau để rèn luyện tâm cảnh, ý chí và nghị lực của bản thân mình.

Hắn chấp nhận nổi đau đổi cốt.

RĂNG RẮC…

Xương cốt vẫn sụp đổ, mỗi một lần như vậy, Lê Vĩ chỉ hận không thể tự sát vì đau.

Nhưng hắn bấu chặt tay vào da thịt, run rẩy trong lòng Hắc Bạch Song Linh, ý thức tập trung vào thể nội, quan sát toàn bộ quá trình lập nên xương cốt của bản thân.

Xương đầu, hợp sọ bảo vệ não và các xương mặt của hắn đang vụn vỡ…

Cột sống, từng đốt sống, các đoạn ngực, cổ, thắt lưng… đều đang phá đi rồi tái lập.

Xương tay gồm bả vai, xương đồn, xương cánh tay, xương trụ, xương quay, cổ tay, bàn tay và các ngón tay ầm ầm bị nghiền nát.

Xương chậu, đùi, bánh chè, chày, mác, cổ chân, bàn chân và ngón chân cũng chịu cùng kết cục.

Các sợi dây thần kinh gắn với xương cốt như bị bứt ra, rồi lại khảm vào…

Đau, đau đến tận não, đau đến hận không thể chết.

Lê Vĩ vẫn chịu tất cả, chứng kiến toàn bộ khung xương trắng của mình vỡ vụn…

Thay vào đó, một bộ xương khác hiện ra sau những mảng vỡ.

Đó là một khung xương như hắc thuỷ tinh, kiên cố không cách nào hình dung, bên trong lại như chứa đựng những vùng không gian độc lập.

Từ trong từng đốt, từng nhánh, từng khúc xương đều có dòng chảy kỳ diệu đi qua.

Đây là dòng chảy của Không Gian và dòng chảy của Thời Gian trong vùng càn khôn ẩn trong xương cốt.

Không biết qua bao lâu, ý thức của Lê Vĩ dần dần trở nên mơ hồ, cơn đau vẫn còn ám ảnh trong tiềm thức một cách dai dẳng.

Quá trình vừa rồi, chẳng khác nào bị lột gân rút xương, đau hơn luyện ngục trần thế…

Nhưng kết quả thu được, lại xứng đáng vô cùng.

Lê Vĩ cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của Không Gian và Thời Gian trong cơ thể mình.

Liếc mắt nhìn Tiểu Bối, mở miệng: “Ném đến một đòn!”

“Chít!” Tiểu Bối cười khúc khích, móng vuốt nhỏ nâng lên, năm loại Thuộc Tính ngưng tụ thành một quả cầu, hung hăng ném vào mặt Lê Vĩ.

Ánh mắt Lê Vĩ híp lại, Càn Khôn Cốt chấn động.

Khoảnh khắc này, Hắc Bạch Song Linh ngơ ngác nhìn thấy quả cầu đang lao vọt đến của Tiểu Bối đột ngột trôi chậm lại như một quả bóng bay…

Ngay sau đó, không gian xung quanh vặn vẹo, nghiền thẳng vào quả cầu.

BÙM!

Quả cầu nổ tung…

Đáng nói chính là, dù lực lượng từ trong đó bắn ra, vẫn bị Lê Vĩ thao túng không gian dồn vào một điểm duy nhất, không để quả cầu oanh tạc.

“Tốt!” Lê Vĩ ngửa đầu cười to, Thiên Mệnh Cách vừa ra… hắn đã hoàn toàn thích ứng.

Hắn có thể tác động đến Không Gian và Thời Gian, hắn có thể thao túng hai loại lực lượng hoàn toàn mới là Thời Gian Linh Lực và Không Gian Linh Lực.

Hắn có thể hấp thụ Linh Khí và chuyển hoá chúng thành hai cổ lực lượng này, ẩn trong Càn Khôn Cốt.

Hắn có thể tạo ra một vùng càn khôn, phục vụ cho chiến đấu.

Lê Vĩ một lần nữa mạnh lên, một lần nữa lột xác.

Đây chính là Thiên Mệnh Cách - Càn Khôn Cốt!