Mặc dù chưa biết Bồ Ma Thụ rốt cuộc là thứ gì, nhưng Lê Vĩ cảm nhận được giọng điệu phấn khích của Tiểu Đồng, biết rằng lần này thu được thứ không tầm thường.
Bất quá hắn hiện tại cũng không có thời gian hỏi, Lê Vĩ lại ở Tà Thương Thành tìm mua tài nguyên giữ mạng.
Tuyển chọn kỹ lưỡng một phen, hắn mua được ba loại vật phẩm.
Thứ nhất là Cường Thể Đan, có thể cường hoá thân thể của Nguyên Anh Tu Sĩ trong một khoảng thời gian ngắn, gia tăng sức chống chịu của cơ thể.
Thứ hai là Bồi Mệnh Thảo, một gốc thảo dược đẳng cấp Tứ Tinh chứa Sinh Mệnh Chi Lực nồng đậm, tu sĩ Nguyên Anh dù hấp hối… chỉ cần phục dụng là có thể sống lại, sinh long hoạt hổ như thường.
Thứ ba là Hộ Điền Phù, loại Phù Chú có thể bảo vệ vùng đan điền của tu sĩ trước một kích toàn lực của Hoá Thần Sơ Kỳ.
Lê Vĩ vẫn còn vốn liếng, liền chuyển sang mua thêm một lượng tài nguyên phù hợp cho mình, Tiểu Bối và Hắc Bạch Song Linh.
Cuối cùng, hắn đã tiêu hết mỏ Linh Thạch Trung Phẩm và mỏ Linh Thạch Thượng Phẩm, còn mỏ Linh Thạch Cực Phẩm lưu lại phòng thân, chưa mang ra sử dụng.
“Chuẩn bị đã xong, đi thôi!” Lê Vĩ hưng phấn nói.
Hắn đã không nhịn được muốn tiến vào Nguyên Anh ở mọi phương diện.
“Tốt, bắt đầu!” Tiểu Đồng gật gù.
Lê Vĩ thuê một tiểu viện nhỏ yên tĩnh trong Tà Thương Thành với giá 100 khối Linh Thạch Trung Phẩm, chọn đây làm nơi tu luyện của mình.
Màn đêm buông xuống, hắn ngồi xếp bằng đón ánh sao, chuẩn bị tiến hành gia tăng thực lực.
Có giọng nói trầm thấp vang lên, không gian bên trong tiểu viện đột ngột vặn vẹo.
ROẸT!
Một tiếng như kim loại rỉ sét vang lên, nội tâm Lê Vĩ dâng lên báo động mãnh liệt.
Theo bản năng, hắn trực tiếp thi triển Nhập Âm Độn Pháp.
Nào ngờ gần như ngay lập tức, một sợi Xiềng Xích màu đen thiêu đốt ngọn lửa đỏ rực xuyên qua ranh giới Âm Dương, từ Dương Thế truy đuổi mà theo, nhắm thẳng vào đầu Lê Vĩ mà cắm đến.
“Là Câu Hồn Sứ Giả!?” Lê Vĩ biến sắc.
Chỉ có Câu Hồn Sứ Giả mới có thể qua lại giữa Âm Dương vào trời đêm, tấn công hắn từ Dương Thế đến Âm Thế.
Không chỉ một sợi, từ phía sau lại có thêm một sợi Xiềng Xích khắc lao vọt đến.
“Lớn mật!”
Hắc Bạch Song Linh nổi giận quát to, từ trong ống tay áo Lê Vĩ thả người bay ra.
Hắc Huyền vung chân đạp ra Thiên Ảnh Cước, Bạch Trinh một tay hoá quyền, một tay ngưng chỉ điểm ra.
OÀNH OÀNH…
Trước sức mạnh của hai nàng, hai sợi Xiềng Xích kia đã bị phá vỡ.
Lê Vĩ nhanh trí mang theo hai nàng trở về Dương Thế, nếu kẻ muốn giết mình là Câu Hồn Sứ Giả, vậy thì Dương Thế mới là nơi chiến đấu có lợi cho mình.
Dù thực lực Câu Hồn Sứ Giả có mạnh đến đâu, chỉ cần kéo dài đến khi trời sáng, đối phương cũng buộc phải rút đi.
Mà ngay khi vừa trở về Dương Thế, Lê Vĩ đã phát hiện toàn bộ tiểu viện của mình đã bị biến thành một vùng Âm Gian nhỏ, cách biệt với ngoại giới của Tà Thương Thành.
Hết sức rõ ràng, đây là loại thủ đoạn nào đó kiến tạo nên một vùng Âm Gian thu nhỏ, từ đó ngăn cách cường giả và tu sĩ ở Dương Thế xung quanh cảm ứng được.
“Địch nhân có chuẩn bị mà đến, rốt cuộc là ai?” Lê Vĩ ngưng trọng.
Phần phật…
Ống tay áo tung bay, bốn tên Câu Hồn Sứ Giả mặc áo choàng rộng thùng thình hạ xuống, phóng thích tu vi Tứ Chuyển Viên Mãn ép thẳng đến Lê Vĩ.
Trên tay mỗi người bọn hắn cầm theo một sợi Xiềng Xích thiêu đốt hoả diễm, hiển hoá thành ngọn lửa hình đầu lâu như địa ngục âm trầm.
Đây là Hoả Ngục, ngọn lửa có thể thiêu đốt và khắc chế linh hồn, là khắc tinh của Hồn Tu.
“Là chó săn của Lâu Diễm!” Tiểu Đồng cười nói:
“Tên Lâu Diễm này quả nhiên không từ ý đồ, cử ra chó săn tìm kiếm hành tung của ngươi.”
Lê Vĩ lạnh lẽo nghiến răng.
Từ lần trước ở Diêm Vương Điện, Lâu Diễm này ngoài mặt thì cao cao tại thượng, thực chất lại ngấp nghé và tham lam thân phận Âm Dương Sứ Giả của mình đến phát rồ.
Không ngờ sớm như vậy đã bị tìm đến tận cửa.
“Với kẻ như Lâu Diễm, Câu Hồn Sứ Giả dưới trướng hắn đông đảo vô cùng, bọn hắn phân ra tìm kiếm ngươi ở nhiều thế giới khác nhau, kiểu gì cũng sẽ phát hiện.” Tiểu Đồng nói:
“Chiến thôi!”
“Sảng khoái!” Lê Vĩ cười gằn.
Bốn tên Minh Tu Viên Mãn, không đủ gây sợ.
“Chết!” Câu Hồn Sứ Giả không muốn cho Lê Vĩ bất cứ cơ hội nào.
Bọn hắn thi triển Hoả Ngục Xiềng Xích, kết thành thiên la địa võng ập xuống đầu Lê Vĩ.
Hoả Ngục Xiềng Xích này vừa cứng rắn, vừa mang theo Hoả Ngục thiêu đốt, bắt giữ một tên tu vi thấp như vậy quá dễ dàng.
Nhưng mà, cảnh tượng tiếp theo khiến bốn vị Câu Hồn Sứ Giả không dám tin vào mắt mình.
Thiên Tàn và Địa Khuyết hiện ra trong tay Lê Vĩ.
KENG!
Âm Dương Khí Quyết chuyển, Âm Dương Kiếm Lực của hắn sắc bén và sát phạt không cách nào hình dung, gia trì vào trên lưỡi của Thiên Tàn cùng Địa Khuyết.
Lê Vĩ vung tay gặt ngang…
ROẸT!
Hoả Ngục Xiềng Xích bị chém thành từng mảnh.
Chúng nó dù lợi hại đến đâu, cũng không thể sánh bằng Thai Khí có thể chém động không gian như Thiên Tàn và Địa Khuyết.
“Hộ Trảm - Trảm Ảnh!”
Lê Vĩ vung vũ khí chém ra, Thiên Tàn bắn ra hàng loạt nhát chém sát phạt như vòng cung, mà Địa Khuyết lại quỷ dị chém vào cái bóng của một tên Câu Hồn Sứ Giả.
Thực lực của bốn tên này cũng không tầm thường, bọn hắn lập tức thi triển Du U Bộ Pháp, lướt đi như u linh.
Du U Bộ Pháp này là Tứ Tinh Thân Pháp, diệu dụng vô cùng, bốn người thi triển lướt đi như u linh quỷ mị, khó lòng bắt kịp thân ảnh.
Ở bốn hướng, một lần nữa ập đến, Hoả Ngục hoá Trảo, vồ thẳng vào đầu.
Nào ngờ, Lê Vĩ đã tinh thông Tàn Ảnh Vũ Bộ của Đại Công Công, đây chính là Thất Tinh cấp Thân Pháp.
Ngay khi Hoả Ngục Trảo ở bốn phía vồ đến, Lê Vĩ bất chợt hoá thành một luồng tàn ảnh tiêu tan.
Lê Vĩ đạp ra vài bước, đã có hàng chục luồng tàn ảnh của hắn phân tán ở khắp mọi nơi, không thể phân biệt đâu là tàn ảnh và đâu là bản thể.
PHỐC!
Một tên Câu Hồn Sứ Giả không kịp phản ứng, bản thể của Lê Vĩ đã ở phía sau hắn, Thiên Tàn gặt ngang qua cổ, Địa Khuyết cắm thẳng vào hạ thân.
Khí lạnh buốt giá từ Lãnh Hàn Âm Băng toả ra từ hai kiện Thai Khí tràn lan…
RĂNG RẮC.
Tên này trực tiếp hoá thành một pho tượng băng linh hồn, mất đi ý thức.
“Giết hắn!” Ba vị Câu Hồn Sứ Giả còn lại kinh dị tột đỉnh, lập tức ập đến Lê Vĩ.
Đáng tiếc, Hắc Bạch Song Linh đã cùng lúc lao lên, Chiến Ý và Sát Ý song song bạo phát.
Hắc Huyền tung ra một cước lãnh ngạo, chân dài miên mang, lại hình thành hàng trăm cú đạp cùng lúc.
Mà ở bên cạnh, Bạch Trinh đơn giản và thô bạo tung ra hai quyền.
“Hồn Tu cũng dám chiến Minh Tu?” Hai tên Câu Hồn Sứ Giả khinh miệt quát.
Trong đồng cấp, Minh Tu luôn mạnh hơn Hồn Tu rất nhiều.
Bọn hắn tự tin, thi triển Hoả Ngục Trảo vồ ra…
Nhưng lại không biết rằng, đối mặt là hai vị Hồn Nữ có Thiên Mệnh Cách.
Đứng trước Tử Hồn và Chiến Hồn của hai nàng, tu vi đồng cấp căn bản không gánh nổi.
Thiên Mệnh Cách - Cước Áp Hồn Tu và Thủ Áp Hồn Tu cùng lúc kích hoạt.
ĐÙNG ĐÙNG.
Hai tiếng nổ vang vọng bên tai, Hoả Ngục Trảo bị cướp đạp gãy đôi, bị quyền kình đấm vỡ.
Hắc Huyền và Bạch Trinh cường thế đánh cho Minh Hồn của hai tên Câu Hồn Sứ Giả suýt chút sụp đổ.
Vẫn còn một tên, hai mắt đỏ ngầu như máu, lấy ra một viên Lệ Minh Đan nuốt vào trong miệng.
RỐNG!
Hắn gầm lên, tu vi trực tiếp đề thăng từ Tứ Chuyển Viên Mãn vào Ngũ Chuyển Sơ Kỳ, có thể sánh ngang với Hoá Thần.
“Minh Hồn Quỷ Tiếu!”
Câu Hồn Sứ Giả hướng về phía Lê Vĩ, ngửa đầu cười lên thật dữ tợn:
“Khặc khặc khặc!”
Theo tiếng cười của hắn, một cái đầu quỷ khổng lồ hình thành, cái đầu quỷ này dữ tợn và tàn ác, lại cất tiếng cười âm trầm và gian xảo, có thể câu hồn đoạt phách, phá nát linh hồn của mục tiêu.
Hiển nhiên, đây là một dạng Âm Ba Công nhắm vào Linh Hồn rất mạnh mẽ.
Lê Vĩ không dám xem thường, vội vàng dung hợp Linh Hồn vào Minh Hồn làm một, kích phát trạng thái Phàm Ăn.
Hắn biến thành tên mập mạp to lớn, ngửa cái miệng rộng ra hướng về phía Đầu Quỷ Hư Ảnh thôn phệ.
NHOẰM!
Gặm xuống một cái, nửa đầu quỷ đã bị nuốt chửng.
PHỐC!
Lê Vĩ thổ huyết, vẫn bị chấn đến bay ngược… cơ thể mập mạp suýt chút teo nhỏ lại.
Ngũ Chuyển Sơ Kỳ quả thật khác biệt so với Tứ Chuyển Viên Mãn như trời và đất, dù Lê Vĩ đã chuẩn bị sẵn sàng nhưng vẫn bị thương, trạng thái Phàm Ăn không kịp thôn phệ sạch sẽ.
“Minh Hồn Quỷ Tiếu!” Tên Câu Hồn Sứ Giả này lại muốn tấn công, ngửa đầu cười quái ác, tiếng cười ập thẳng đến Lê Vĩ.
Đúng lúc này, Bạch Trinh đã chắn ở phía trước hắn, Sinh Mệnh Chiến Hồn bùng lên hình thành màn chắn.
“HỰ!”
Minh Hồn Quỷ Tiếu cười vang, xé toạc màn chắn, chấn bay Bạch Trinh vào vách kết giới.
Nhưng mà, Sinh Mệnh trong Linh Hồn của nàng lại như ngọn lửa sục sôi, lấy tốc độ chóng mặt chữa trị, nhanh chóng hồi phục.
Đây là sự đáng gờm của Sinh Mệnh Chiến Hồn, khả năng tự trị thương cực kỳ đáng sợ.
“Sao lại như vậy?” Tên Câu Hồn Sứ Giả không dám tin mình đang là Ngũ Chuyển lại không làm gì được Tứ Chuyển như nàng.
Chẳng cần biết hắn tin hay không, Hắc Huyền đã lao đến từ phía sau, Tử Vong Sát Hồn cuồng nộ lên gối.
Câu Hồn Sứ Giả buộc phải quay sang đối phó nàng, dùng Hoả Ngục Trảo ngăn chặn Thiên Ảnh Cước.
Lê Vĩ lật đật ngồi dậy, hoá thành tàn ảnh lao vọt đến…
“Tự bạo!” Câu Hồn Sứ Giả cảm nhận được nguy cơ chưa từng có, quyết tâm liều mạng đến cùng.
Chỉ là chẳng biết từ khi nào, Dạ Tâm chui ra từ dưới cái bóng của hắn, cầm Địa Khuyết hung hăng cắm thẳng vào linh hồn.
XÈO…
Một nửa Minh Hồn, ngay thoáng chốc đã hoá thành băng.
Lê Vĩ hừ lạnh, Thiên Tà chém ngang.
Đầu hồn rơi rụng…
Khí tức Ngũ Chuyển của tên này cũng thoáng chốc tiêu tán, dược lực từ Lệ Minh Đan đã hết.
Bốn vị Câu Hồn Sứ Giả - Minh Tu Tứ Chuyển Viên Mãn, đều ngã xuống…
Tiểu Âm Giới mà bọn chúng lập ra cũng đã tan biến, trả lại tiểu viện như lúc ban đầu.
“Phù!” Lê Vĩ ngồi xuống đất, sắc mặt hơi trắng nhợt.
Minh Hồn quả nhiên mạnh hơn Linh Hồn quá nhiều, Minh Hồn Ngũ Chuyển thi triển Âm Ba Công, hắn lần đầu tiên đối mặt nên không biết cách phòng ngự.
Bởi lẽ dù là Thái Cực Bào, cũng không thể phản chấn được Âm Ba Công xông thẳng vào linh hồn trong cơ thể.
Cũng may có trạng thái Phàm Ăn hỗ trợ thôn phệ, cộng thêm việc Lê Vĩ là một Minh - Hồn Song Tu nên vẫn còn trụ được.
Đổi lại kẻ khác, đừng nói là Tam Chuyển… dù là Tứ Chuyển cũng không gánh nổi cái chiêu Minh Hồn Quỷ Tiếu kia, bị chấn vỡ linh hồn rồi.
Lê Vĩ lười nói nhảm, ở trạng thái Phàm Ăn đem lượng Minh Hồn còn lại của bốn tên Câu Hồn Sứ Giả này nuốt chửng.
Không cần giao nộp lại linh hồn của chúng cho Diêm Vương Điện, Câu Hồn Sứ Giả tự giải quyết ân oán với nhau tại Dương Thế, mạnh được yếu thua.
Dùng chúng làm chất dinh dưỡng cho Minh Hồn hấp thụ…