Đây là thành trì lớn nhất dưới trướng của Thiên Tà Giáo, thuộc sản nghiệp nổi trội nhất của Thương Đường trong 18 đường, chuyên phụ trách đối ngoại kinh doanh, giao thương với tất cả thế lực khác tại Man Di Chi Địa chứ không riêng gì Hỗn Vực.
Có không ít nhận định cho rằng, tài sản ở Tà Thương Thành còn nhiều hơn trong Bảo Khố của Thiên Tà Giáo.
Bởi vì khi đặt chân vào Tà Thương Thành, không sợ có thứ ngươi không mua được, chỉ sợ ngươi không có đủ Linh Thạch tiêu sài.
Một thần bí nhân khoác áo choàng, đeo mặt nạ Đầu Heo không rõ lai lịch, không hiển lộ tu vi chậm rãi tiếp cận thành trì này.
Đi mua bán trao đổi tài nguyên cao cấp, đương nhiên phải giấu thân phận rồi.
Ban đầu, Lê Vĩ mang theo mỏ Linh Thạch tự tin bừng bừng… nhưng khi nhìn thấy Tà Thương Thành hùng vĩ trước mắt, hắn lại có cảm giác mình nghèo rớt mồng tơi.
Tường thành dài không thấy điểm cuối, cao hơn cả núi, cổng thành là cả một cái xương đầu rồng đang há miệng, trên đỉnh cắm cờ hiệu của Thiên Tà Giáo.
Lê Vĩ như con kiến bước vào miệng rồng, để nhìn thấy khung cảnh phồn hoa tại Tà Thương Thành.
Chỉ riêng phí vào thành đã là 100 khối Linh Thạch Hạ Phẩm, tu sĩ cấp thấp bình thường căn bản không trả nổi.
Trong thành như là một thế giới riêng, tu sĩ bay lượn, cưỡi toạ kỵ, đạp pháp bảo… mỗi người đều toả ra khí tức kinh người.
Ngược lại thì một tiểu Kim Đan như hắn bước vào, ngay cả hai tên Thị Vệ gác thành cũng có tu vi cao hơn hắn.
“Lão bà của ta giàu đến mức nào vậy?”
Càng hiểu biết thêm về Thiên Tà Giáo, Lê Vĩ càng cảm thấy mình vô tình vớ phải một đại phú bà.
Sản nghiệp của Thiên Tà Giáo quá mức kinh khủng, mà tất cả những thứ này đều được Tà Liễu nắm trong tay.
Chẳng trách Cốt Giang kia đã là Đại Trưởng Lão, dưới một người trên hàng tỷ người nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ, ngấp nghé ngôi vị Giáo Chủ.
Trong Tà Thương Thành còn có các sản nghiệp của những đường khác, như Thanh Lâu của Âm Dương Đường, Tửu Lâu của Thực Đường, Luyện Khí Bảo của Khí Đường các loại…
Hỗ trợ nhau kinh doanh, mỗi nơi đều có nhân tài tương ứng quản lý ngay ngắn rõ ràng.
Trong Tà Thương Thành tu sĩ đông đúc, không chỉ có thành viên hay đệ tử của Thiên Tà Giáo, mà còn có tán tu, cường giả đến từ những nơi khác tìm đến để giao dịch tài nguyên, thu mua thứ mình cần.
Có thể nói là quần anh hội tụ…
Lê Vĩ đi một cách chậm rãi, vừa hứng thú mở ra Thấu Mệnh Nhãn quét ngang quét dọc, xem thử có bậc kỳ tài nào hay không.
Đáng tiếc, hầu hết đều là người không có Mệnh Cách, số ít thì Tiểu Mệnh Cách và Đại Mệnh Cách.
Không thấy Thiên Mệnh Cách nào.
“Thôi đi! Thiên Mệnh Cách không phải cỏ dại ven đường.” Tiểu Đồng khinh bỉ nói:
“Ưu tiên mua Yêu Đan đi!”
Lê Vĩ nhún nhún vai, ngẫm lại những người sở hữu Thiên Mệnh Cách mà mình từng biết, không phải Giáo Chủ, Các Chủ thì cũng chính là đệ tử chân truyền của bọn họ, nhân vật bình thường quả thật rất khó để có được Mệnh Cách cao cấp như vậy.
Hắn tiến vào một kiến trúc rộng lớn như một quảng trường, so với sân vận động lớn nhất ở kiếp trước còn to hơn gấp chục lần.
Đơn giản vì nơi này là Yêu Các, nơi chuyên mua bán, trao đổi các loại Yêu Thú… có thể dùng làm toạ kỵ hoặc chiến sủng.
Mà Yêu Đan cũng có thể mua được ở đây.
“Chít!”
Cảm nhận được không ít khí tức Yêu Tộc, Tiểu Bối cũng hứng thú nhô ra cái đầu nhỏ khỏi lớp áo, đảo mắt nhìn quanh.
RỐNG…
GÀO…
HÚ…
TRU…
Vừa mới tiến vào, bên tai đã vang lên không biết bao nhiêu tiếng thú rống.
Bọn chúng được giữ trong những chùm sáng cho Trận Văn tạo thành, giá cả cũng có hiển thị rõ trên từng chùm sáng.
Lê Vĩ nhìn nhìn, chú ý đến một con sói trắng rất ngầu, tứ chi lực lưỡng, hình thể to lớn, hai mắt hung lệ, toả ra khí tức lạnh giá như mùa đông.
“Tuyết Ngân Lang, tu vi Tứ Giai Trung Kỳ… giá bán một vạn Linh Thạch Trung Phẩm.”
“Chậc, Tứ Giai Trung Kỳ đã sánh ngang Nguyên Anh Trung Kỳ rồi, hình thể còn chất lừ… chẳng trách giá cao như vậy.” Lê Vĩ nhếch miệng cười một tiếng.
Giá của Yêu Thú không chỉ được định theo đẳng cấp hay tu vi, mà còn xét về huyết mạch, độ thuần chủng, độ tuổi và độ quý hiếm.
Chúng nó không giống như các loại Công Pháp hay Vũ Kỹ, được định giá gần như phụ thuộc vào đẳng cấp.
Lê Vĩ lại bước qua một chùm sáng khổng lồ, bên trong là Đại Địa Thạch Tượng tu vi Ngũ Giai, giá bán 3000 Linh Thạch Thượng Phẩm.
Xem xét một hồi, Tiểu Đồng nói: “Ngươi không cần tìm toạ kỵ nữa, quả trứng lần trước đã đủ dùng rồi.”
“Quả trứng đó khi nào ấp được?” Lê Vĩ hỏi.
Tiểu Đồng từng đề nghị hắn thu một quả trứng bí ẩn từ chỗ đệ tử Tinh Vân Các, đến nay vẫn chưa có động tĩnh.
“Tuỳ cơ duyên… nó cần có điều kiện phù hợp mới nở được.” Tiểu Đồng giảng thuật:
“Hiện tại ngươi chưa có.”
“Vị đại nhân này, ngươi cần gì không?” Một nữ tiếp viên xinh đẹp mặc trang phục da beo bước đến, hai mắt sáng quắc nhìn Lê Vĩ.
“Ta cần một viên Yêu Đan của Yêu Thú cường đại.” Lê Vĩ đi thẳng vào vấn đề:
“Dùng thứ này trao đổi!”
Nói xong, hắn lấy ra Nguyên Anh của tên Đại Công Công.
OÀNH!
Khí tức Hợp Thể vừa ra, trực tiếp quét ngang toàn bộ quảng trường.
Toàn bộ khách nhân run rẩy lẩy bẩy, tất cả Yêu Thú ngoan ngoãn nằm rạp xuống đất, không còn dám hé mỏ kêu lên dù chỉ một tiếng.
“Cái này…” Nữ nhân trợn mắt há hốc mồm.
Phần phật!
Tất cả còn chưa kịp phản ứng, có tiếng tà áo tung bay, một lão nhân thân thể tráng kiện, diện mục oai hùng đạp không mà đến.
Chứng kiến lão nhân này, toàn trường biến sắc kinh hô: “Thành Chủ?”
Lão nhân này là Thành Chủ của Tà Thương Thành, Hợp Thể Kỳ cường giả!
Hợp Thể cảm ứng được Hợp Thể, đương nhiên bị kinh động.
Mà lúc này, người phụ trách của Yêu Các cũng lật đật đuổi đến, ánh mắt hãi hùng.
Một vị Hợp Thể, ở bất cứ đâu cũng là nhân vật đỉnh cấp như Tà Thương Thành Chủ.
Vậy mà Nguyên Anh của Hợp Thể lại bị lấy ra giao dịch, làm sao có thể không khiến người bàng hoàng?
Cái vị thần bí nhân đeo mặt nạ đầu heo này rốt cuộc là thần thánh phương nào? hắn ngay cả Hợp Thể Kỳ cũng có thể giết sao?
Nếu là vậy, toàn bộ Tà Thương Thành e rằng chỉ có một mình Thành Chủ là đủ khả năng đối chiến.
Tà Thương Thành Chủ không quan tâm đám đông, hạ người xuống trước mặt Lê Vĩ, nhìn chằm chằm Nguyên Anh trong tay hắn, giọng điệu ngưng trọng:
“Đạo hữu, từ đâu ngươi có được?”
“Ở đâu có được là chuyện của ta!” Lê Vĩ bĩu môi:
“Muốn dùng nó đổi Yêu Đan, các vị đáp ứng được không?”
“Được, đương nhiên là được!” Tà Thương Thành Chủ giọng điệu đầy kích động.
Nguyên Anh của Hợp Thể nha, nếu như đem luyện thành Đan Dược cho mình sử dụng, đột phá một tiểu cảnh giới trong Hợp Thể Kỳ dễ như trở bàn tay.
“Ra giá đi!” Lê Vĩ nói.
Hắn cũng chẳng sợ đám người này nảy sinh lòng tham cướp đoạt, bởi vì Thiên Tà Giáo nghiêm cấm Tà Thương Thành phát sinh chiến đấu hay gây sự, nơi này được dùng để kinh doanh… nếu như xảy ra tình huống sát nhân đoạt bảo, ai còn dám tin tưởng tìm đến mua bán?
Chưa kể ở trong mắt chúng nhân lúc này, hắn đang là một lão quái vật ngay cả Hợp Thể Kỳ cũng có thể làm thịt.
Tà Thương Thành Chủ kiểm tra Nguyên Anh một phen, thận trọng nói:
“Dựa vào khí tức này, đây có vẻ là một cao thủ tu luyện Âm Hệ Chi Đạo, khi còn sống có tu vi Hợp Thể Trung Kỳ.”
“Nhưng hắn đã bị giết, Nguyên Anh cũng tổn hại nghiêm trọng… giá trị thụt lùi, chỉ sánh ngang Luyện Hư Viên Mãn, có thể đổi được Yêu Đan hoàn chỉnh của một tôn Lục Giai Yêu Thú Viên Mãn.”
“Không tệ, định giá đúng đấy.” Tiểu Đồng truyền âm.
Lê Vĩ gật gù, dù sao thì Nguyên Anh của Đại Công Công này từng bị Tinh Vân Đại Trưởng Lão một tay trấn áp, không vỡ tan đã là may mắn lắm rồi, muốn nó còn nguyên vẹn là điều không thể.
“Có loại Yêu Đan nào đẳng cấp tương ứng, mang hết ra đây đi!” Lê Vĩ vuốt cằm:
“Ta muốn chọn cẩn thận!”
“Được!” Tà Thương Thành Chủ gật đầu, nháy mắt ra hiệu với người phụ trách của Yêu Các.
Trong lúc chờ đợi, Tà Thương Thành Chủ bắt chuyện: “Không biết xưng hô đạo hữu thế nào? ngọn gió nào đưa ngươi đến thành trì này?”
“Ta gọi Hồng Trư Đại Hiệp!” Lê Vĩ tuỳ ý bịa đặt, lẽ thẳng khí hùng nói:
“Là một tán tu hành hiệp trượng nghĩa, trừ gian diệt ác, xem tứ hải là nhà, nghe nói Tà Thương Thành không thiếu đồ tốt, liền đến thử một phen!”
“Hoá ra là vậy.” Tà Thương Thành Chủ ngoài mặt gật đầu, trong lòng thầm khinh bỉ tin ngươi mới là lạ.
Thời buổi nào rồi? còn tự xưng là đại hiệp trừ gian diệt ác? Lừa trẻ con ba tuổi sao?
Chém gió thêm vài câu, Lê Vĩ càng nói càng thuận mồm, bịa chuyện tới mức mình thấy một tên Âm Tu độc ác đang cấu kết gian thương đại đạo, hiếp râm con heo, đẩy bà già xuống biển… thế là thuận tay tung ra một chưởng từ trên trời giáng xuống giải quyết, nhờ vậy thu được Nguyên Anh cấp độ cao này.
Tà Thương Thành Chủ cùng đám đông gật gù liên tục, nội tâm phỉ nhổ không ngừng.
Lê Vĩ cũng mặc kệ các ngươi tin hay không tin, cứ chém gió cho sướng mồm.
Mà lúc này, người phụ trách Yêu Các rốt cuộc mang đến ba cái bình ngọc.
Bình ngọc trong suốt, trong mỗi bình đều chứa đựng một viên Yêu Đan toả ra khí tức cường đại.
Bình ngọc thứ nhất chứa một viên Yêu Đan màu hoàng kim, thỉnh thoảng phát ra tiếng rống trầm thấp, còn có hư ảnh một sinh vật như rồng như rắn đang uốn lượn.
Bình ngọc thứ hai chứa một viên Yêu Đan màu xanh thẳm như nước biển, bên trên có các đường vân hài hoà đang xen, toả ra khí tức ôn nhuận.
Bình ngọc thứ ba chứa một viên Yêu Đan màu đen, bên trên có những đường nét chằng chịt như rễ cây, toả ra hắc khí như sương mù dày đặc.
“Chọn bình thứ ba, nhanh!” Tiểu Đồng lập tức quát lên trong đầu, thanh âm hiếm thấy lộ vẻ kích động.
Người phụ trách Yêu Các còn chưa kịp giới thiệu, Lê Vĩ như chớp chụp lấy bình chứa Yêu Đan thứ ba, đồng thời đem Nguyên Anh của Hợp Thể ném thẳng cho bọn hắn.
“Cái này…” Người phụ trách Yêu Các sửng sờ, nói:
“Vị tiền bối này, nó là viên Yêu Đan yếu nhất trong số ba loại Yêu Đan, chỉ thuộc về một gốc Ma Thụ Yêu sống lâu năm mà thôi.”
“Trong khi đó, bình thứ nhất là Yêu Đan của Hoàng Kim Giao, có một tia huyết mạch Kim Long!”
“Mà bình thứ hai chính là Yêu Đan của Thuỷ Hồn Tinh Linh, có khả năng trị thương, hỗ trợ Hồn Tu tu luyện.”
“Đếch quan tâm!” Lê Vĩ thu hồi bình ngọc, thản nhiên nói:
“Giao dịch hoàn tất!”
Không để Tà Thương Thành Chủ và người phụ trách Yêu Các nói thêm câu nào, Lê Vĩ trực tiếp quay người rời đi.
“Thôi kệ hắn, có lẽ viên Yêu Đan đó có tác dụng riêng!” Tà Thương Thành Chủ cũng không quá để tâm, hai mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm Nguyên Anh của Hợp Thể Kỳ, quyết tâm nói:
“Giao cho ta, bổn thành chủ nợ Yêu Các một ân tình!”
“Không được!” Người phụ trách Yêu Các nghiêm nghị:
“Việc này can hệ trọng đại, tiểu nhân phải bẩm báo với Đường Chủ của Yêu Đường, để ngài ấy quyết định!”
Yêu Đường là một trong 18 đường của Thiên Tà Giáo, Yêu Các là sản nghiệp dưới trướng Yêu Đường.
Nguyên Anh của Hợp Thể Kỳ, ở bất cứ đâu cũng là tài nguyên cao cấp, dù là người phụ trách của Yêu Các cũng không thể tự ý quyết định.
“Lão phu sẽ đi tìm hắn!” Tà Thương Thành Chủ nói:
“Dù phải trả giá cao, cũng phải để Đường Chủ của Yêu Đường cho ta!”
“Hy vọng là vậy.” Người phụ trách Yêu Các gật gù.
Lê Vĩ rời khỏi Yêu Các, đã nhịn không được hỏi Tiểu Đồng:
“Yêu Đan màu đen này có lai lịch gì? Vì sao khiến ngươi gấp gáp như vậy?”
Hắn tin tưởng Tiểu Đồng nên mới nhanh chóng giao dịch, cũng chưa biết Yêu Đan này có tác dụng gì.
“Cũng khó trách Yêu Các sẽ nhầm lẫn!” Tiểu Đồng cảm khái nói:
“Dựa vào trạng thái Yêu Đan, trước đó nó còn ở trạng thái cây non… giống như một loại Ma Thụ bình thường mà thôi.”
“Bất quá một khi nó trưởng thành, trở thành Cổ Thụ chân chính… khi đó mới thật sự đáng sợ, có thể khiến vô số thế lực nghe tên đã sợ mất mật, thậm chí là diệt cả đại quốc trong một đêm.”
“Rốt cuộc là cái gì?” Lê Vĩ càng nghe càng ngứa ngáy.