Trường Nhạn Sơn mênh mông, một nhóm ba người khoác y phục đen che đậy diện mạo, lặng lẽ tiến nhập…
Từ trong bụi rậm, một con Sơn Địa Trư hình thể to lớn, tu vi Tứ Giai như phát hiện con mồi, hung hăng lao vọt ra, tứ chi đạp trên không, hung hăng húc đến.
Người mặc hắc y đứng bên phải thấy vậy, khẽ điểm một đầu ngón tay.
CHIẾU!
Ánh sáng vô hình xuyên thủng không gian, trực tiếp đâm xuyên qua đầu.
Sơn Địa Trơ hai mắt trừng trừng, hung tính chưa tan nặng nề nằm rạp xuống.
Công kích xuyên thủng được không gian, chứng minh người vừa ra tay tu vi ít nhất phải là Luyện Hư Kỳ.
Thấy cảnh này, người đi ở giữa cất giọng: “Cửu Thúc sao lại vội vàng như vậy? vừa rồi rất thích hợp để ta rèn luyện chiến đấu.”
Thanh âm yếu ớt pha lẫn bất đắc dĩ, trong trẻo như tiếng chuông ngân.
“Cao tầng đã căn dặn… trước khi Thể Chất của ngươi thức tỉnh hoàn toàn, không được có bất cứ mạo hiểm nào!” Người vừa ra tay trầm giọng nói.
“Không sai, tuy chuyến đi lần này là để ngươi lịch lãm rèn luyện, nhưng phải chờ sau khi Thể Chất thức tỉnh đã!” Người bên trái cũng lên tiếng, thanh âm là của một bà lão.
“Thôi được rồi!” Người đi giữa chỉ đành phải tuân theo.
Hết cách rồi, ai bảo Thể Chất của nàng được chính Tinh Vân Các Chủ coi trọng.
Hai vị trưởng bối Hộ Tống này là Cửu Hộ Pháp và Bát Hộ Pháp của Tinh Vân Các, làm sao dám trái ý của Các Chủ?
Một đường đi trong hiểm địa như Trường Nhạn Sơn, có được Cửu Hộ Pháp và Bát Hộ Pháp hộ tống, chém giết không biết bao nhiêu Yêu Thú mà không gặp chút gian nan nào, nhắm vào khu vực trung tâm.
Mà toàn bộ cảnh tượng này, đều đã rơi vào mắt của một số côn trùng xung quanh đó.
Nếu chú ý thật kỹ, sẽ phát hiện ánh mắt của đám côn trùng này có một tia đen tuyền vô cùng quỷ dị, đồng tử mang theo nhân tính không giống sinh vật cấp thấp bình thường.
Bên trong sơn động, ánh mắt của Hàn Công Công tương tự như thế, thông qua sự liên kết với đám côn trùng trong Trường Nhạn Sơn, rốt cuộc tìm thấy thân ảnh của nhóm ba người Tinh Vân Các.
Ngự Trùng Sư!
Không sai, Ngự Trùng Sư là một lĩnh vực cực kỳ quỷ dị ở Tu Chân Giới, có thể thông qua việc thao túng côn trùng để phục vụ cho nhiều loại mục đích khác nhau.
Mà hàng triệu côn trùng trong Trường Nhạn Sơn ở thời khắc này, đang chịu sự thao túng thầm lặng của Hàn Công Công.
Nghe Tiểu Đồng truyền âm giải thích, Lê Vĩ xem như mở mang tầm mắt:
“Nha Ảnh này tuy rằng đáng khinh bỉ, nhưng mỗi một kẻ đều không phải nhân vật tầm thường.”
Kẻ thì biết nguỵ trang, kẻ thì biết nhập vào Âm Gian, bây giờ tên Hàn Công Công này lại tinh thông thuật Ngự Trùng.
Qua đó chứng minh, mỗi một đại thế lực hàng đầu đều có nội tình sâu dày, thủ đoạn đa dạng.
Hãn Quốc có thể trở thành một trong những đại quốc đứng đầu Thiên Nguyên, Nha Ảnh có thể trở thành tổ chức khét tiếng ở Man Di Chi Địa… không phải chỉ có hư danh tạo thành.
“Đã phát hiện, nhưng cứ kiên nhẫn.” Hàn Công Công trầm thấp nói:
“Chờ Ai Gia ra lệnh là xuất phát!”
Đám chó săn cung kính gật đầu, im hơi lặng tiếng, không khí trầm thấp.
“Hai vị Luyện Hư Kỳ hộ tống, một vị là Luyện Hư Trung Kỳ, một vị là Luyện Hư Hậu Kỳ.” Hàn Công Công nội tâm thầm nghĩ:
“Trong bóng tối, nhất định còn có lão quái ẩn nấp!”
Hắn không tin, với một loại Thể Chất quan trọng và diệu dụng như vậy… Tinh Vân Các sẽ chỉ cử ra hai Luyện Hư Kỳ hộ tống nữ đệ tử kia.
Nghĩ đến đây, mắt Hàn Công Công đảo qua mấy chục tên chó săn, nội tâm dâng lên hàn khí lạnh lẽo:
“Xem ra các ngươi chỉ có thể làm chất dinh dưỡng khi Ai Gia cần!”
Tuy nắm được tình báo về hành tung của nữ đệ tử kia của Tinh Vân Các, nhưng mạng lưới thông tin của Hãn Quốc cũng không thể xác định rốt cuộc có bao nhiêu người hộ tống nàng.
Có thể sẽ có vài chục đệ tử tinh anh, một lượng Hộ Pháp hay Chấp Sự.
Khi đó, sẽ cần đến đám chó săn của Nha Ảnh quấy rối tình hình, làm loạn cục diện để Hàn Công Công thuận tiện ra tay.
Nhưng giờ đây, khi biết rõ Tinh Vân Các không cử theo tạp nham hộ tống nữ đệ tử kia… mà chọn ít nhưng chất lượng, bề ngoài chỉ có hai vị Luyện Hư.
Vậy thì toàn bộ Chó Săn cũng chẳng giúp ít được gì…
Dù ngươi có hàng trăm Nguyên Anh cùng xông lên, Luyện Hư Kỳ chỉ cần bạo phát khí thế đã đủ chấn sát tất cả.
Đó là chênh lệch rất lớn không thể bù đắp.
Ở trong mắt Hàn Công Công lúc này, toàn bộ Chó Săn đang có mặt đã là tài nguyên gia tăng chiến lực khi cần thiết.
“Thể chất kia thức tỉnh, cũng là lúc Ai Gia xuất thủ!”
…
Trung tâm Trường Nhạn Sơn là một hồ nước xanh ngát, thanh tịnh, xung quanh chim nhạn kết thành từng đàn, thiên nhiên tươi mát, vô cùng thơ mộng.
Nhìn từ trên cao, hồ này tròn như mặt trăng nằm giữa thung lũng, tạo cảm giác như mặt trăng phản chiếu ở trong giếng cổ.
Nơi này gọi là Hồ Bán Nguyệt!
Tại sao lại là Bán Nguyệt?
Bởi vì một nửa thuộc về Tinh Vân Các, một nửa thuộc về Thiên Tà Giáo.
Ba người đã đến.
Cửu Hộ Pháp cùng Bát Hộ Pháp đưa mắt nhìn nhau, thả người bay đến giữa hồ.
Bọn hắn lấy ra một bình ngọc, bên trong ẩn chứa Tinh Thần Chi Lực của Độ Kiếp Kỳ.
Dù chỉ là một tia, nhưng đủ để hai vị Luyện Hư Kỳ áp lực rất lớn, cánh tay run rẩy.
Hít sâu, hai người mở nắp bình ngọc.
ẦM!
Tia Tinh Thần Chi Lực kia như có được linh tính, chủ động lao vọt ra ngoài, ở trên không trung uốn lượn một vòng rồi lao thẳng xuống hồ.
Chiếu!
Khoảnh khắc đó, trung tâm Trường Nhạn Sơ ngày chuyển thành đêm, vô số ngôi sao trên cao hiện ra, cộng hưởng với một nửa Hồ Bán Nguyệt.
Cảnh tượng như cổ tích, một nửa Hồ Bán Nguyệt của Tinh Vân Các hoá thành tấm gương trong suốt, bên trong có chứa huyết dịch sôi trào.
Huyết dịch này có màu đỏ thẳm, lại cộng hưởng với ánh sao trên trời cao…
“Đây là… Tinh Thần Huyết Dịch, Cửu Tinh Tài Nguyên chuyên dùng để thức tỉnh Thể Chất liên quan đến Tinh Thần Chi Đạo!” Ngồi trong sơn động, thông qua côn trùng chứng kiến tất cả, Hàn Công Công toàn thân kịch chấn, hô hấp dồn dập.
Đã từng có đồn đoán về Tinh Thần Huyết Dịch là một trong những tài nguyên quý giá nhất của Tinh Vân Các, người ngoài không ai biết nó cất giấu ở đâu.
Không ngờ lại nằm ở Hồ Bán Nguyệt, hơn nữa còn cần Tinh Thần Lực của Độ Kiếp Kỳ mới có thể mở ra lối vào.
Điều này khiến Hàn Công Công khó tin.
Phải biết rằng, Tinh Vân Các sở dĩ có được chỗ đứng như hôm nay… công lao rất lớn nằm ở Tinh Thần Huyết Dịch.
Nó là tài nguyên thúc đẩy Thể Chất Tinh Thần thức tỉnh, rất nhiều thế hệ thiên tài kiệt xuất, cường giả đỉnh cấp, trụ cột của Tinh Vân Các đều là nhờ vào loại tài nguyên này mà có thành tựu to lớn.
Theo lý mà nói, Thiên Tà Giáo và Tinh Vân Các không có mối quan hệ tốt đẹp gì, Trường Nhạn Sơn là tường chắn của hai thế lực, lẽ ra phải đề phòng, nghi kỵ lẫn nhau mới đúng.
Tại sao lại đem tài nguyên quý giá như thế đặt ở nơi tiếp giáp Thiên Tà Giáo?
“Chẳng lẽ nơi nguy hiểm nhất, cũng là nơi an toàn nhất sao?” Hàn Công Công thầm nghĩ.
Mà lúc này, hai vị Hộ Pháp cùng lúc nghiêm nghị:
“Tiểu thư vào đi! Chúng ta giúp ngươi canh giữ!”
“Đa tạ hai vị!”
Áo choàng đen cởi xuống, lộ ra một trương dung nhan thiếu nữ tú lệ tuyệt trần, da trắng như ngọc, mày liễu môi son.
Nếu Lê Vĩ ở đây, sẽ hơi nhíu mày nghi hoặc.
Bởi vì thiếu nữ này giống Vân Tương Nhi như đúc, nhưng khí chất lại khác biệt hoàn toàn.
Nếu Vân Tương Nhi thanh thuần yểu điệu như tiểu thư khuê các, thì thiếu nữ này lại mang theo vài phần kiêu kỳ, lãnh ngạo như công chúa thanh cao.
Nàng là tỷ muội song sinh của Vân Tương Nhi - Vân Tương Lộ, cũng là đồ đệ của Tinh Vân Các Chủ.
Chỉ bất quá, rất ít người biết được tin tức này… bên ngoài Tinh Vân Các chỉ công khai Vân Tương Nhi, còn Vân Tương Lộ là tồn tại bí mật, chỉ có Hộ Pháp trở lên mới biết.
Có thể thấy, mỗi thế lực đều ẩn giấu nội tình tầng tầng lớp lớp… ngay cả việc thu đồ đệ của Các Chủ cũng không hoàn toàn công khai.
Vân Tương Lộ cởi bỏ áo ngoài, lộ ra da sáng hơn tinh quang, mỹ ngọc kiều thân, đường cong uyển chuyển không chút dư thừa, chỉ mặc đồ lụa mỏng bên trong.
Nàng nhấc đôi chân dài miên mang, chậm rãi tiến vào trong Tinh Thần Huyết Dịch, trầm người ngâm mình.
Lúc này, những mảnh vải cuối cùng trên thân cũng đã tiêu biến.
“Ưm!” Vân Tương Lộ khẽ rên rĩ.
Bởi vì Tinh Thần Huyết Dịch đã xâm nhập vào thân thể của nàng, đang bắt đầu rột rửa, thức tỉnh loại Thể Chất nào đó.
Hai vị Hộ Pháp không dám có chút lơ là, Linh Thức cuồn cuộn toả khắp vạn dặm.
Toàn bộ quá trình, không cho phép sơ suất.
Các Chủ đã có ý bồi dưỡng Vân Tương Lộ thành Thiếu Các Chủ thay vì Vân Tương Nhi hay Vân Sâm.
Thế nên từ đầu đến cuối, chỉ có Vân Sâm và Vân Tương Nhi lộ diện trước mắt thế nhân, còn Vân Tương Lộ luôn là bí mật.
Thời gian dần trôi…
VÙ VÙ VÙ…
Linh khí kết thành từng dòng, hoá thành mưa rơi xuống Bán Nguyệt Hồ.
Tài nguyên Cửu Tinh tác động quá lớn, nó đang hội tụ vạn dặm linh khí tràn vào thể nội Vân Tương Lộ.
Đồng thời, nàng cũng đang được rột rửa bởi Tinh Thần Huyết Dịch, đắm mình trong ánh sao.
Da của Vân Tương Lộ ngày càng sáng, giữa mi tâm xuất hiện một ấn ký hình ngôi sao cao quý khó tả, mái tóc chuyển sang màu trắng như tinh tú trên trời.
Đồng thời, một cổ hơi thở như không thuộc về nhân gian đang hiện ra, khuếch tán khắp nơi, mang theo nồng đậm sinh mệnh.
Nơi sinh mệnh tràn đến, ánh sao trên cao sẽ hiện ra, chiếu rọi muôn loài.
Dưới dị tượng này, chúng sinh dễ chịu, thảm thực vật sinh trưởng tươi tốt, động vật bị thương nhanh chóng được chữa lành.
Mà một số nơi đất đá khô cằn, cũng được ban phát sinh cơ, có cây cối bén rễ, mọc ra…
“Đây là Tinh Sinh Linh Thể thức tỉnh sinh ra dị tượng!” Trong sơn động, Tiểu Đồng đã cảm nhận được, thanh âm ngạc nhiên vang vảng trong đầu:
“Kim Đan hoá thành tiểu ngôi sao, chỉ cần lực lượng của ngôi sao này không cạn kiệt, người có Tinh Sinh Linh Thể sẽ phục sinh vô hạn, không biết bị thương trong chiến đấu.”
“Cái quỷ gì? Khủng bố như vậy?” Lê Vĩ nghe mà trợn mắt há hốc mồm.
Lão tử rốt cuộc có phải nhân vật chính không? Sao xung quanh thỉnh thoảng lại nhảy ra người có thiên phú nghịch thiên quá đáng.
Hắn vừa mới đúc ra được Nhất Phẩm Kim Đan hiếm có chưa lâu, người ta đã đem Kim Đan biến thành một ngôi sao nhỏ.
Người so với người, đúng là tức chết người.
“Đáng nói hơn, cho dù Độ Kiếp Kỳ trọng thương sắp chết… chỉ cần song tu với Tinh Sinh Linh Thể, hấp thụ tiểu ngôi sao này, sẽ có thể khôi phục lập tức!” Tiểu Đồng nói tiếp.
Lê Vĩ nghe vậy, vô thức liếc về phía Hàn Công Công.
Chỉ thấy tên mập này đã sớm đứng lên, toàn thân kích động đến run rẩy, da thịt đổ mồ hôi, sắc mặt tràn ngập vẻ cuồng nhiệt và điên cuồng như tìm thấy trân bảo tuyệt thế.
Thậm chí, từ môi mỡ của lão còn chảy ra nước bọt.
Nhớ lại mệnh lệnh của Hãn Quốc phải bắt cóc nữ đệ tử này, không tiếc xâm nhập và đắc tội Tinh Vân Các, Lê Vĩ lớn mật suy đoán:
“Chẳng lẽ nhân vật quan trọng nào đó của Hãn Quốc sắp chết, cần đến Tinh Sinh Linh Thể để phục hồi?”